Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc! - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
Old school Easter eggs.
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc!

Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc!

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 2820

Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc!

gắng dịu giọng hết mức có thể, nhưng vẫn không thể nào làm tan biến đi cái chất giọng ngạo mạn vốn có.

Vốn đã biết trước Minh Vỹ vẫn sẽ lặp lại câu nói này, Ái Hy chẳng tỏ bất cứ một thái độ nào khác ngoài dửng dưng không quan tâm, đôi môi mấp máy chuẩn bị lên tiếng trả lời.

- “Mèo con sẽ đi với tôi!” – Giọng nói của kẻ thứ ba cắt ngang ý định của Ái Hy, Hạo Thần đang từ từ tiến đến, vòng tay kéo Ái Hy về phía mình, sau đó ghé sát tai Ái Hy thì thầm. – “Chỉ cần em đi theo tôi, tôi sẽ đáp ứng mọi câu hỏi của em về những chuyện rắc rối đang xảy ra.”

Dĩ nhiên câu nói sau của Hạo Thần đủ sức khiến Ái Hy ngạc nhiên hết mức, tròn mắt quay sang nhìn chằm chặp kẻ kế bên.

Có nên đặt lòng tin vào một tên như Hạo Thần?

Thôi mặc kệ, tin một lần cũng không sao!

- “Em đi với hắn?” – Minh Vỹ nhíu mày nhìn Ái Hy, đang chờ một sự khẳng định từ người con gái trước mặt.

Và ngay sau câu hỏi ấy, Ái Hy gật đầu.

Gương mặt Minh Vỹ thấp thoáng một nụ cười nhạt, đôi mắt màu hổ phách đang dần tối sầm lại. lần đầu tiên Ái Hy trông thấy vẻ mặt đó từ Minh Vỹ…

…Vẻ mặt của một kẻ bị bỏ rơi.

Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, trái tim Ái Hy chợt thắt lại, nơi khoé mắt chợt cảm thấy cay cay.

Minh Vỹ không nói thêm bất cứ gì nữa, chỉ lặng lẽ quay người bước đi. bóng dáng từ phía sau đang vô cùng cô độc.

Vốn dĩ Minh Vỹ không hề biết cách chiều chuộng và nhẫn nại người khác, nhưng có lẽ lần này Minh Vỹ đã thật sự bỏ qua cho Hạo Thần vì Ái Hy.

Hai chiếc xe BMW cũng từ từ lăn bánh.



Ánh sáng màu vàng rực của hoàng hôn nhẹ nhàng phủ kín không gian trên bãi biển, từng đợt sóng cứ vô tình vỗ vào bờ, cuốn trôi đi tất cả.

Ái Hy ngồi trên bãi cát, đưa đôi mắt vô cảm nhìn về phía xa tận chân trời.

Nếu những cơn sóng kia có thể cuốn trôi đi tất cả những đau đớn cùng cực mà Ái Hy đã và đang phải gánh chịu thì có phải tốt hơn không.

Hạo Thần cũng ngồi xuống bên cạnh Ái Hy, đôi mắt dán chặt vào “mèo con” không rời.

- “Tại sao em lại muốn đến đây?” – Bầu không khí dường như đang quá gượng gạo, Hạo Thần đành phải lên tiếng phá tan trạng thái căng thẳng hiện giờ.

Một khoảng yên lặng…

- “Ai là kẻ hại gia đình tôi?” – Giọng nói Ái Hy đều đều, đây vốn dĩ là câu hỏi nghi hoặc lớn nhất trong đầu Ái Hy. và câu hỏi này hoàn toàn không hề ăn nhập gì với câu hỏi của Hạo Thần.

- “Câu khác, tôi không trả lời câu hỏi này của em được.” – Hạo Thần nhún nhún vai tỏ vẻ không thể làm gì hơn, trả lời với chất giọng bình thản nhất có thể.

- “Không phải anh đã bảo sẽ trả lời mọi thắc mắc của tôi?” – Ái Hy quay sang Hạo Thần tức giận gắt lên, đúng là sai lầm khi tin tưởng tên này.

- “Tôi chỉ có thể trả lời những câu hỏi nằm trong một phạm vi nhất định.” – Hạo Thần khoát khoát tay với Ái Hy, tiếp tục giữ nguyên chất giọng ban nãy.

- “Phạm vi?” – Ái Hy nhíu mày, tên này toàn nói những lời khó hiểu.

- “Tôi chỉ có thể cho em biết một phần sự việc, không thể nói cụ thể.” – Hạo Thần nhẫn nại giải thích, ngước mặt lên trời quan sát màn đêm dần buông xuống.

- “Vậy còn Thy Thy? Anh có biết những chuyện liên quan tới Thy Thy?” – Bất giác câu hỏi tiếp theo lại dành riêng cho Thy Thy, thật sự Ái Hy rất tò mò về người con gái bí ẩn này.

- “Thy Thy là em cùng cha khác mẹ của Hàn Minh Vỹ…” – Ánh mắt Hạo Thần trở nên vô cùng kỳ lạ, sâu thăm thẳm không thể định rõ được ánh mắt đó là gì, đột ngột giọng Hạo Thần trầm xuống. – “…và là em cùng mẹ khác cha của tôi!”

Có vẻ Hạo Thần rất khó khăn khi nói ra chuyện này, Ái Hy cũng cố gắng dịu giọng, tránh làm kẻ trước mặt tổn thương.

- “Chuyện này anh có thể kể chi tiết cho tôi?” – Thật sự Ái Hy bắt đầu nhận định ra mức độ nghiêm trọng của sự việc hai năm về trước, có lẽ Hạo Thần cũng là một trong những người không thể thiếu trong sự việc lần đó.

- “Hàn Minh Vỹ và Thy Thy đã chấp nhận phạm đến tội lỗi không thể tha thứ vì không thể ngăn cảm được tình cảm cá nhân, và cũng chính vì thế mà những người trong cuộc đều phải trả một cái giá quá đắt.” – Bất giác Hạo Thần nở một nụ cười cay đắng, cả người run lên dường như đang cố gắng kìm nén.

- “Có thể cho tôi biết những người trong cuộc?” – Ái Hy tiếp tục gặng hỏi, quên mất mình đang vô ý xé toạc nỗi đau chưa lành của người khác.

- “Hàn Minh Vỹ, bà Hàn, Từ Thy Thy, tôi và…” – Lại một lần nữa Hạo Thần lấp lửng câu nói, khiến Ái Hy lại tiếp tục gặng hỏi.

- “Và?” – Trái tim Ái Hy bắt đầu đập loạn cả lên, cái tên cuối cùng sẽ là ai?

- “…Điền Huân.” – Hai từ cuối cùng khó nhọc phát ra từ miệng Hạo Thần, có lẽ tên Điền Huân này đóng vai chính trong vở kịch bi thương hai năm về trước.

- “Đã hết phạm vi cho phép chưa?” – Ái Hy mở to đôi mắt nâu của mình nhìn thẳng vào Hạo Thần, một ánh nhìn kiên định.

Và câu hỏi của Ái Hy khiến Hạo Thần bật cười.

- “Ừ, hết rồi.” – Hạo Thần cố gắng nhịn cười, quay sang Ái Hy khẳng định. – “Đừng lo, sớm muộn gì thì em cũng sẽ biết mà.”

Bất giác Hạo Thần đưa tay xoa xoa đầu Ái Hy, đây là động tác mà Thần thường làm với Thy Thy, cô em gái đáng yêu của mình.

- “Em còn thắc mắc gì không?” – Hạo Thần nâng mặt Ái Hy lên, nhưng gương mặt vẫn còn lưu lại nụ cười ban nãy.

- “Anh có biết anh Triết Dạ?” – Đây chắc chắn sẽ là câu hỏi nghi vấn cuối cùng mà Ái Hy cần được giải đáp.

- “Ừ.” – Và Hạo Thần lại tiếp tục trả lời.

- “Anh ấy mất rồi?” – Lần này, người run lên khi nhắc đến nỗi đau lại là Ái Hy.

- “Ừ, hắn là ân nhân của mèo con đấy!” – Nụ cười trên môi Hạo Thần dần biến mất, không đợi Ái Hy đặt thêm câu hỏi, Hạo Thần lại tiếp tục nói. – “Hết phạm vi cho câu hỏi này rồi.”

Ân nhân? Tại sao anh trai Triết Dạ lại là ân nhân của Ái Hy.

Nhưng có lẽ Ái Hy chỉ biết được đến mức đó.

Ái Hy cúi gầm mặt xuống, che giấu đi đôi mắt đã thấm đẫm nước mắt, nhanh tay gạt vội những giọt nước đáng ghét đó.

- “Em không hỏi tôi là người như thế nào sao?” – Đôi mắt Hạo Thần chăm chú quan sát Ái Hy, một câu hỏi mà chính Hạo Thần cũng đang thắc mắt được Hạo Thần đặt ra.

- “Không, vì tạm thời tôi sẽ xem anh là một người tốt.” – Ái Hy ngước mặt lên, đôi mắt vẫn còn hoe đỏ nở một nụ cười dịu dàng với Hạo Thần, sau đó đứng dậy. – “Làm phiền anh rồi, cảm ơn vì tất cả.”

Ái Hy chậm rãi bước đi, lướt qua từng bóng người trên bãi biển và khuất hẳn sau màn đêm.

- “Người tốt? Mèo con, có lẽ em đang hiểu lầm rồi.” – Hạo Thần nở một nụ cười nửa miệng, tự nhủ không để người con gái kỳ lạ này cướp mất trái tim, càng không thể làm hỏng kể hoạch.

Nhưng chính Hạo Thần cũng không thể hiểu nổi tại sao mình lại thành thật nói tất cả với Ái Hy, dự định ban đầu là làm cho Ái Hy đau khổ khi biết nhờ cái chết của chính anh trai mình mà được cứu sống, nhưng đển khi có thể làm tổn thương trái tim nhỏ bé ấy, Hạo Thần lại không thể làm được.

Bất giác Hạo Thần đặt một tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim.

- “Hừ, vẫn đập bình thường, chẳng có gì cả!” – Hạo Thần bất giác thở phào nhẹ nhõm, nhưng Hạo Thần không hề biết rằng. chỉ khi ở bên Ái Hy, trái tim Hạo Thần mới đập lỗi nhịp.



Trên đường đi, Ái Hy cầm trên tay một chiếc đồng hồ cát nhỏ xíu màu hồng phấn, liên tục lật ngược nó lại. Ái Hy đang cố gắng tự mình làm mình vơi bớt nỗi đau.

Ái Hy mệt mỏ

1 .. 31 32 33 [34] 35 36 37 .. 72
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)