Chuyện Tình 5 Năm Trước Voz Full
Đánh giá:
7/10Bình chọn: 2159
“Vậy tại sao em lại muốn gặp anh?”
- “Vì em nhớ anh…” – Em xoay đầu đi chỗ khác
- “Em không sợ B biết được à”
- “Em không nói cho B biết, chuyện anh với em nhà anh B cũng có ai biết đâu”
Tôi chợt tỉnh ra, đúng là con người một khi đã muốn đạt được mục đích thì bất chấp mọi thủ đoạn để hoàn thành, chuyện chúng tôi như thế mà gia đình em vẫn giấu được, tôi thật sự sợ hãi…
- “Bây giờ giữa anh và B, em sẽ chọn ai”
- “Em không biết” – Giọng em nhỏ xíu
- “Em nhớ anh đã từng nói gì không?” – Tôi nhìn em
- “Anh nói gì?’ – Em hỏi nhỏ
- “Khi nào em gặp được người, em yêu hơn anh và tốt hơn anh, anh sẽ ra đi, anh nghĩ cũng đã đến lúc rồi” – Tôi mỉm cười, dù trong lòng tôi rất đau
- “Không, em không muốn phải xa anh…” – Em cầm tay tôi, nước mắt em đã rơi
- “Cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn thôi em à” – Tôi lấy tay lau nước mắt cho em
- “Anh… anh… có thể cho em một cơ hội không?” – Giọng em van nài
Câu nói của em làm cho tôi phải suy nghĩ, nhưng cho em một cơ hội thì có giải quyết được gì không? Nếu tôi đồng ý, tôi có phải là kẻ phá hoại tình cảm của em và B? Một mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu tôi…
- “Được không anh…” – Em lay nhẹ tay tôi
- “Để làm gì” – Tôi trả lời trong vô thức
- “Em muốn kiểm tra lại tình cảm của mình, em muốn biết thật sự mình cần ai” – Em nhìn tôi nghiêm túc
- “Em cần bao nhiêu thời gian” – Tôi bất giác trả lời
- “Một tháng, nhiêu đó đã là quá đủ với em” – Giọng em nhỏ xíu
- “OK, anh sẽ chờ”
Một hi vọng le lói trong đầu nó, có chút gì đó ấm áp đang xoay vòng trong trái tim đầy vết thương đang rỉ máu… Sao thế nhỉ, sao mình lại thế này? – Nó tự hỏi
Chuyện nó gặp em, nó giấu biệt không cho G biết, G dạo này cũng chăm chỉ đi học anh văn, đôi khi còn hiện rõ vẻ thích thú, mẹ G mừng lắm, ngày càng quý tôi hơn, thường xuyên mời tôi qua ăn cơm cùng, tôi lúc nào cũng giả bộ khách sáo:
- “Tự nhiên giờ bác tốn thêm cơm nuôi con”
- “Mày ăn nhiêu dữ vậy, nhớ qua đúng giờ đó, qua trễ thì rửa chén ráng chịu à nha” – Giọng mẹ G trêu
- “Dạ hông sao, có mì gói cũng được mà, con dễ nuôi lắm, mà con biết bác đâu nỡ” – Tôi cười hì hì
- “Cái thằng khéo miệng” – Mẹ G vui vẻ
Đơn giản chiếm được cảm tình của gia đình G là vì tôi cũng có công lớn hàng gắn được tình cảm của ông dượng và G, tuy không nói ra thành lời, không biểu hiện trước mặt, nhưng tôi biết G đã phần nào hiểu cho mẹ, và đã mở lòng ra một chút với người cha kế, tôi còn nhớ lúc cả 02 ngồi ngoài cửa nhà G hóng mát:
- “G này, anh có chuyện muốn nói” – Giọng tôi nhỏ nhẹ
- “Anh nói đi em nghe” – G nhìn tôi vẻ thăm dò
- “Anh biết anh không nên xen vào chuyện gia đình em, nếu em đồng ý nghe thì anh mới dám nói” – Tôi giả bộ rụt rè
- “OK, anh nói đi, có gì đâu” – G cười
- “Anh thấy… chuyện dượng em ấy, anh thấy ổng cũng tốt, lo cho em, lo cho mẹ em, thì em cũng nên…”
- “Thôi nói cái khác đi” – Tôi chưa nói hết câu thì G ngắt lời
- “Anh biết rất là khó chịu, nhưng em nghĩ coi, nhà có 02 mẹ con, lỡ sau này em lấy chồng, rồi mẹ em ở với ai, nói dại chứ đêm hôm lỡ có chuyện, ai biết mà lần” – Tôi ráng nói tiếp
- “Em biết, nhưng em không quen sự xuất hiện của một người lạ trong nhà em” – G vẫn bướng
- “Thì có cái gì quen liền đâu, phải tập dần dần chứ, chứ không lẽ em để mẹ sống vậy sao? Buồn lắm…” – Tôi lại giỡ trò tội nghiệp
- “Em biết, nhưng… ” – Giọng G có vẻ siêu lòng
- “Thì anh nói vậy thôi, còn quyết định là tuỳ vào em” – Tôi nói xong hất đầu vào phía phòng khách
G ngước nhìn vào, thấy mẹ G đang ngồi lặng lẽ một mình xem TV, chắc có lẽ G tự hiểu ra đôi khi mẹ G cảm thấy cô đơn tột cùng mà G nào có hay…
Nhớ khi trước… Phòng G nhiều truyện tranh lắm, cứ hễ có truyện mới là G mua, coi xong, cô nàng sắp xếp gọn gàng và bỏ vào trong tủ, G cực kỳ quý truyện, ai mà đụng vô thì đừng hòng mà yên thân với ẻm. Thằng nhóc con riêng ông dượng chắc khoảng 10 tuổi, tính hơi nhút nhát, nên mẹ G rất thương. Cứ hễ lần nào thằng cu ấy qua là mẹ G đều ưu tiên nấu những món mà nó thích, đôi khi làm cho G phát điên lên, cô nằm ì trong phòng, chả thèm xuống… Bữa, nhân lúc G ra ngoài, thằng nhóc lọ mọ lên phòng G đọc truyện ké, G về bắt được:
- “Biến ra khỏi phòng tao” – G hét lên ầm ĩ, còn thằng nhóc lộ rõ vẻ sợ sệt
Mẹ G hớt hải chạy lên lầu dẫn thằng nhóc xuống, để lâu thêm tí chắc G dám đánh nó nhừ đòn… G thù thằng nhóc lắm… Kể từ lúc đó, thằng cu ấy chẳng dám lên lầu, toàn lẩn quẩn ở phòng khách mà xem TV, cứ thấy G là nó lại khép nép, rồi chạy ù xuống nhà bếp với mẹ G, thấy mà tội…
Nhưng bây giờ lại khác, G thường xuyên giả bộ để quên truyện tranh ở phòng khách, G biết thằng nhóc đọc đến tập mấy, rồi mỗi lần nó qua, G lại để hơn chục tập tiếp theo trên bàn… Lúc mọi người lui cui không để ý, G còn cho nó kẹo và bánh nữa. Nhưng hễ ai mà bắt gặp là G lại giở cái vẻ mặt coi như mình ghét nó lắm, rồi ngoe nguẩy đi lên phòng. Cả nhà đều biết, nhưng chả ai thèm nói, cứ tự mỉm cười với nhau.
Đúng là khi có tai hoạ thì mọi thứ bất hạnh đều đổ xô vào một lúc, còn lúc có niềm vui, thì không biết chuyện vui đâu cũng kéo về một lượt, tinh thần tôi phấn chấn lắm, cứ như người vừa thức tỉnh sao cơn mê…
- “Dạo này có gì vui thế anh” – G lườm tôi
- “Có gì đâu, vui thì vui thôi” – Tôi cười
- “Anh dạo này lạ lắm nha, em là em nghi lắm à” – G ranh mãnh
- “Thấy em êm ấm với dượng và thằng nhóc, anh vui thôi” – Tôi chọc
- “Xời, làm gì có, chẳng qua là…” – G bỏ lỡ câu
- “Là sao…” – Tôi hỏi dồn
- “Ứ nói” – G đánh tôi một cái rồi cười hì hì
- “Ê, không có cái vụ hành hung người khác nha cô, tôi báo công an đấy” – Tôi xoa xoa lưng
Những ngày vui vẻ bên em, nó lại cho tôi thêm sức sống, tôi muốn quên hết tất cả những chuyện đã xảy ra vì tôi đang có một hi vọng, cho dù nó mong manh, nhưng nó tạo cho tôi một nghị lực tin tưởng vào tương lai… Chúng tôi vẫn thường xuyên gặp nhau, đôi khi tôi cũng phát điên vì những tin nhắn mùi mẫn mà B nhắn cho em, những lúc đó em chỉ cười trừ…
- “Bỏ đi anh, nhắn tin thôi mà”
- “Nhưng nó làm anh khó chịu” – Giọng tôi chát chúa
- “Vậy mai mốt đi với anh, em sẽ xoá hết tin nhắn, tắt luôn điện thoại” – Em chiều ý tôi
- “Nói là phải làm đó nha” – Tôi cười mãn nguyện
Đúng thật, lúc em đi với tôi, em toàn tắt máy, tôi cũng không đá động gì đế chuyện kia, chi biết khi với em, chúng tôi là của nhau… Một khoảng trời riêng của hai đứa, không có thủ đoạn, không có những toan tính mà chỉ có một tình yêu nồng cháy…
- “Anh” – Em lại lay tay tôi
- “Sao?” – Tôi nhìn em
- “Mình đi Vũng Tàu tiếp hén” – Em cười
- “Đi hoài không ngán sao?” – Tôi giật mình hỏi
- “Có gì đâu mà ngán, hay anh đi với em, anh ngán” – Em lại giở giọng nũng nịu
- “Không, đi với em thì đâu mà không được” – Tôi xoa đầu em
Thế là bọn tôi lại đi Vũng Tàu, vẫn băng qua những con đường quen thuộc để về với biển… Cái cảm giác bồi hồi như thuở nào vẫn còn đó, em đang ngồi cạnh tôi, hai đứa vẫn im lặng, phóng tầm mắt nhìn xa xôi ra biển, nhưng đợt xóng vẫn đều đặn vỗ rì rào, gió vẫn miên man thổi…
- “Bây giờ mà có một điều ước thì anh sẽ ước gì” – Em ngả đầu vào vai tôi
- “Anh không biết, chứ còn em ước gì” – Mắt tôi vẫn nhìn ra bi
1 .. 22 23 24 [25] 26 27 28 .. 30