Đọc Truyện Bạn Trai Xấu Xa Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Đọc Truyện Bạn Trai Xấu Xa Full

Đọc Truyện Bạn Trai Xấu Xa Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 5318

Đọc Truyện Bạn Trai Xấu Xa Full

ẳng lẽ em muốn bị oan uổng trả anh ta 400 trăm triệu, và chấp nhận trở thành thú cưng của anh ta, để anh ta thích đùa bỡn thế nào cũng được?”

“Không…không phải..” Tú Linh mắt đỏ hoe, mũi nghèn nghẹn. Thật lòng Tú Linh rất sợ Vũ Gia Minh. Hắn là một kẻ thâm trầm khó đoán, lại thủ đoạn đầy mình, làm sao một cô gái nhát gan, có tính cách đôi khi hơi rụt rè và khờ khạo như Tú Linh có thể chịu đựng được một chàng trai giống như hắn. Đặc biệt sau khi nghe chị gái phân tích rõ trắng đen, Tú Linh lại càng căm ghét hắn bỉ ổi, thủ đoạn đê tiện.

“Nếu không muốn thì theo chị vào trong, nói rõ ràng mọi chuyện với hắn.” Thư Phàm bừng bừng khí thế phẫn nộ, sắn tay áo cao đến tận khủy tay, hăm hở thẳng tiến vào cánh cổng sắt trước mặt.

Tú Linh biết tính cách chị gái, luôn ghét cái ác như ghét đám côn trùng súc vật, lại nói được làm được, nên sẽ không bỏ cuộc trừ phi đã đạt được mục đích của mình.

Hai vệ sĩ gác cổng thấy Tú Linh, đã gặp Tú Linh vào sáng nay, lại thấy ông chủ coi trọng Tú Linh, nên không dám ngăn cản, chỉ gật đầu chào, rồi cho hai chị em nhà họ Bạch đi vào trong sân, mà không có bất cứ hành động gì hay tra hỏi câu nào.

Thư Phàm dù đang bốc hỏa lên đến tận đỉnh đầu, cũng phát hiện ra thái độ tuy ngoài mặt tỏ ra cung kính, nhưng ánh mắt lại xem thường Tú Linh của hai người vệ sĩ. Khóe môi Thư Phàm co giật, hận thù dành cho Vũ Gia Minh càng lúc càng sâu.

“Thế này thì quá đáng lắm! Tại sao hắn có thể biến cô em gái đáng yêu và dễ thương trở thành thú cưng của hắn, để cho mọi người trong công ty coi Tú Linh là một cô gái đào mỏ, không biết xấu hổ, dùng mỹ nhân kế để moi tiền và lợi dụng địa của hắn để tiến thân?” Thư Phàm càng nghĩ càng tức, càng hận Vũ Gia Minh thấu xương, “Tên chết tiệt kia! Hãy chờ đấy! Chờ xem tôi sẽ đấm vỡ mặt anh. Hừ! Đừng tưởng ai cũng bị tính cách giả dối của anh lừa gạt.”

Giao xe cho một anh vệ sĩ gác cổng, Thư Phàm tìm cách xài xể anh ta cho bõ ghét, “Phiền anh cất giùm chiếc xe đạp điện này cho hai chị em tôi.”

Tú Linh tròn xoe mắt nhìn chị gái, mặt ngơ ngác không hiểu vì sao chị gái phải làm phiền anh vệ sĩ gác cổng cất xe cho mình.

“Chị hai! Chúng ta có thể gửi xe ở trong gara của công ty.”

“Im!” Thư Phàm trừng mắt nhìn em gái. “Tú Linh ngốc nghếch này có hiểu dụng ý của mình không hả? Thật là tức chết, khi có một cô em gái đơn thuần như nó.” Thư Phàm hết than vắn rồi lại thở dài.

“Chiếc xe đạp điện này, phiền anh cất dùm.” Thư Phàm mỉm cười, nụ cười lạnh lùng, sắc bén, tựa như muốn rạch năm bảy nhát trên người anh vệ sĩ.

Anh vệ sĩ gác công chưa kịp lên tiếng phản bác, Thư Phàm đã kéo em gái đi nhanh vào trong tiền sảnh của công ty.

“Chị Hai!” Tú Linh đáng thương bị lôi đi như tội phạm, sợ hãi gọi nhỏ, “Sao chị lại bắt anh vệ sĩ trông dùm xe đạp điện cho hai chúng ta.”

“Em có im đi không hả?” Thư Phàm vằn mắt nhìn Tú Linh, “Chị cấm em không được nói một câu gì nữa. Lúc lên gặp tên chết tiệt đó, mọi chuyện cứ để chị tự giải quyết. Em mà lên tiếng nói thêm câu gì ngu ngốc nữa, thì đừng có trách chị!” Thư Phàm phải lên tiếng cảnh cáo cô em gái vì biết, Tú Linh là một cô gái nhạy cảm, thương người, lại hay bị vẻ mặt đáng thương giả tạo của người khác làm cho siêu lòng.

Sự xuất hiện của hai chị em Thư Phàm gây chú ý của nhân viên trong công ty, chỉ trong vòng chưa đầy một ngày, họ đã có cơ hội nhìn thấy Tú Linh hai lần.

Tiếng xì xầm, và bàn tàn nổi lên. Nhân viên trong công ty vẫn chưa điều tra được một chút thông tin gì về Tú Linh, họ chỉ biết Tú Linh hiện giờ là thú cưng của Tổng giám đốc, là người giám đốc coi trọng. Tất cả đều đã truyền tai nhau tin tức, chỉ vì lỡ làm mất xe đạp, và vu khống Tú Linh nói dối, hai vệ sĩ gác cổng đã bị đuổi việc và bị gô cổ vào đồn công an.

Trong số những nhân viên nữ ở đây, mặc dù ghen tị, và căm ghét Tú Linh, nhưng không dám có hành vi chống đối hay tìm cách gây hại đến Tú Linh, họ đều bị tính cách thâm trầm, và lạnh lùng vô tình của Vũ Gia Minh làm cho sợ hãi và nhụt hết ý nghĩ bất lợi, đối với người con gái bên cạnh hắn.

Thư Phàm đứng trước thang máy, tay bấm mũi tên chỉ xuống dưới, dáng vẻ hùng hổ, khí thế hiên ngang lẫm liệt vẫn không đổi, mà càng lúc càng mãnh liệt, ngay lúc này Thư Phàm rất muốn đập vỡ mặt Vũ Gia Minh.

Mất gần hai hai phút, cánh cửa thang máy mới mở ra.

Thư Phàm kéo tay em gái đi vào trong, mấy nhân viên nữ trong tiền sảnh cùng hai nhân viên nam đi chung với hai chị em.

Thư Phàm bấm số tầng lầu thứ 13, sáu nhân viên trong trang phục công sở liếc mắt nhìn Tú Linh không rời, họ đánh giá từ chân đến đầu Tú Linh, rồi lại nhìn từ đầu xuống chân. Tú Linh hiện giờ chẳng khác gì món hàng cho họ nhìn ngắm, và xăm xoi.

Nhân viên nữ đương nhiên không thể thích Tú Linh được rồi, làm con gái ai chẳng muốn được trở thành người yêu của một người như Vũ Gia Minh. Còn nhân viên nam kín đáo suýt xoa thầm trước vẻ đẹp ngây thơ, trong sáng, động lòng người của Tú Linh.

Thư Phàm tuy khiến nhiều chàng trai ngưỡng mộ, nhưng tính cách nóng như lửa, lại chẳng quan tâm gì chuyện tình yêu nam nữ, hơn nữa lại hay ra tay đánh người, nên mặc dù đàn ông có thích, cũng phải đứng từ xa mà chiêm ngưỡng, tuyệt đối không dám buông lời chọc ghẹo.

Khi lên đến lầu thứ 13, chỉ còn lại hai chị em Thư Phàm. Vũ Gia Minh đã có lệnh cấm không nhân viên bình thường nào được phép bén mảng lên lầu thứ 13, nên không một ai dám vi phạm, dù là người tò mò có lá gan lớn đến đâu, cũng bị vấn đề có liên quan đến cơm gạo tiền, và cuộc sống an ổn của mình mà suy xét.

Hành lang trên lầu thứ 13 dài hun hút, tràn đầy ánh sáng của mặt trời phản chiếc qua những tấm kính được lắp xung quanh tòa cao ốc, tạo cho người khác cảm giác đang đứng giữa lưng chừng trời.

Rảo bước trên những viên gạch men sáng bóng, Tú Linh suy nghĩ vẩn vơ, lòng trăm mối tơ vò. Tú Linh rất sợ và lo lắng cho sự an toàn của chị gái. Sợ rằng chưa kịp làm gì được Vũ Gia Minh, đã bị hắn cho vệ sĩ đánh Thư Phàm một trận nhừ tử vì tội dám vũ nhục hắn rồi.

“Chị hai!” Không nói cũng không được, Tú Linh đánh bạo lên tiếng, “Em…em nghĩ rằng…”

“Im!” Thư Phàm nóng nảy ngắt lời, “Chị đã bảo là không muốn nghe em nói thêm câu gì cả.”

“Nhưng mà…” Tú Linh khổ sở, khuôn mặt nhỏ nhắn vì sợ hãi và lo lắng đã trở nên trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi.

“Không nhưng nhị gì hết! Đã đến tận đây rồi, chúng ta phải nói cho rõ ràng với hắn. Không thể để hắn muốn làm gì thì làm được.”



Cô thư kí không phải vào văn phòng Tổng giám đốc báo cáo lịch làm việc cho Vũ Gia Minh, đang ngồi đánh văn bản, mắt tập trung nhìn vào màn hình máy tính.

Thư Phàm bước đến gần chiếc bàn dài, tay gõ nhẹ vào mặt gỗ, tạo nên mấy âm thanh “cộc…cộc” vui tai.

Cô thư kí dùng tay đẩy kính mắt gọn lên trên, ngẩng mặt nhìn hai chị em Thư Phàm.

“Tôi muốn gặp Tổng giám đốc Vũ Gia Minh!” Thư Phàm bĩnh tĩnh đứng nói chuyện với cô thư kí.

Mối quan hệ thân thiết giữa Tú Linh và Tổng giám đốc đã đồn ầm cả công ty, thân làm thư kí của Vũ Gia Minh, lại chính là người được Vũ Gia Minh phân phó cho người đi mua xe đạp điện để tặng cho Tú Linh, nên cô thư kí biết rõ hơn ai hết.

“Cô chờ một chút, để tôi gọi điện

1 .. 33 34 35 [36] 37 38 39 .. 205
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)