Đọc Truyện Khoảng Cách Tình Yêu Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Đọc Truyện Khoảng Cách Tình Yêu Full

Đọc Truyện Khoảng Cách Tình Yêu Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 3489

Đọc Truyện Khoảng Cách Tình Yêu Full

của em.
Bảo Phương thật sự bị câu nói này làm cho run động. Cô đưa tay siết chặt Lăng Phong hơn nữa.
- Nhưng mà… – Cô vẫn không thôi lo lắng.
- Yên tâm đi, anh biết cách đối phó với cô ấy, nếu không anh đã chẳng để quả bom nổ chậm bên người mình như thế.
Nghe những lời Lăng Phong khẳng định, bảo Phương gật đầu thấy lòng nhẹ nhỏm.
- Reng…reng…renggggggggggg
Tiếng chuông cửa phá tan những giây phút ngọt ngào của hai người. Bảo Phương chau mày nói:
- Là nhỉ. Là ai mà lại nhấn chuông cửa nhà em như thế. Lâu rồi em không còn qua lại với ai ở đây hết. Không lã là Trí Lâm, nhưng cô nhìn điện thoại của mình, không có cuộc gõi nhỡ nào cả.
- Để anh ra mở cửa – Lăng Phong đặt cô xuống ghế đừng dậy nói rồi ra mở cửa.
Người bên ngoài là Jay, trên tay còn xách theo mấy cái túi, vừa thấy người mở cửa là Lăng Phong, Jay không ngần ngại mắng ngay lập tức:
- Đồ khốn nhà ông. Bảo tôi đến biệt thự đón, nói dối Andy là có việc gấp rồi thảy tôi xuống đường bắt tôi đón taxi về nhà. Còn dám nhắn tin bảo tôi mua thức ăn đem đến đây cho cậu. Cậu xem tôi là gì hả, cu li của cậu chắc. Đừng có mà bóc lột tình bạn quá sức nhá, nếu không thì tôi đoạn tuyệt quan hệ với cậu luôn. Để xem cậu lấy ai mà sai bảo.
- Được rồi, đưa đồ đây rồi về đi. Ở đó mà lải nhải như bà tám, cậu có cần mình mua tặng cho cậu một con vịt hay không? – Lăng Phong cười như không cười nhìn Jay chăm chích.
- Này, cậu đúng là đồ khốn. Mình còn tưởng cậu muốn cùng mình uống rượu nên mua cả rượu theo đây này. Cậu có lương tâm hay không mà lại đuổi mình đi về hả – Jay tức tối mắng.
Cậu quyết định xông bừa vào nhà, nhưng vừa xoay người đã thấy Bảo Phương ngồi trên ghế nhìn ra. Jay nhìn Bảo Phương vài giây rồi quay sang đưa đồ cho Lăng Phong cười gian xảo nói:
- Hóa ra là như vậy. Thảo nào cậu lại gấp gáp đến thế…thì ra là đang vội. Được rồi, ăn nhiều vào, bổ sung đầy đủ năng lượng mới chiến đấu được.
Bảo Phương nghe Jay nói, lại nhận ra ánh mắt cậu nhìn cô khác lạ, cô vội cúi đầu thì phát hiện một cái nút áo của mình đã bị Lăng Phong mở ra lúc nào không hay, trên người lại hiễn rõ mấy dấu hôn lúc nãy. Cô xấu hổ vội vàng cài nút áo lại.
Lăng Phong thấy vậy giật lấy mấy cái túi trên tay của Jay rồi mắng:
- Cậu cút được rồi đó.
- Được…được…mình lập tức biến đi đây, cứ tiếp tục đi…haha… – Jay cười khoái trá trêu chọc, làm cho mặt Bảo Phương đỏ bừng lên.
Lăng Phong đóng sầm cửa lại khi Jay ra về. Cậu xách túi vào nói:
- Anh đoán em cũng chưa ăn gì nên nhờ cậu ấy mua giúp một ít thức ăn đem đến.
Bảo Phương gật đầu đứng dậy nói:
- Để em xuống bếp lấy bát dĩa.
Hai người cùng ngồi ăn nhưng vẻ mặt Bảo Phương có chút bần thần suy nghĩ, thấy vậy Lăng Phong bèn hỏi:
- Sao vậy, thức ăn không ngon à?
Cô lắc đầu, rồi thở dài, lườm mắt nhìn cậu mắng:
- Tất cả tại anh hết đó, nói xem bây giờ làm sao em về nhà đây.
Cô vừa nói vừa cúi đầu nhìn mấy dấu hôn trên cổ mình vẻ mặt đầy khổ sở, mấy dấu hôn hiện rõ thế này, nếu cô về nhà bị bắt gặp thì xấu hổ chết mất.
- Lát anh giải quyết giúp em, ăn nhanh đi kẻo nguội sẽ không ngon đâu – Lăng Phong cười nói.
Bảo Phương tưởng thật nên ngoan ngoãn ngồi ăn một cách vui vẻ. Sau đó rửa chén sạch sẽ thì gần 10 giờ rồi nên cô bèn nói với Lăng Phong:
- Trễ rồi, em còn phải về.
- Em định về với bộ dạng đó à? – Lăng Phong ngước mắt nhìn cô hỏi.
- Anh bảo giúp em mà, chúng ta ghé chỗ nào đó, mua áo khoát đi.
- Trễ vậy rồi, em nghĩ còn tiệm nào mở cửa bán áo cho em sao – Lăng Phong ngã người xuống ghế sofa trầm giọng nhìn cô cười hỏi.
Bảo Phương chau mày nhìn vẻ bình thản của cậu biết mình bị lừa, cô dận chân mắng:
- Anh gạt em.
- Anh đâu có gạt em, anh nói là sẽ giúp em, nhưng đâu nói là sẽ giúp em thế nào đâu – Lăng Phong cười làm như vô tội đáp.
- Vậy anh định giải quyết thế nào – Cô nhìn Lăng Phong nghi ngờ hỏi.
Lăng Phong nhổm người một chút giơ tay nắm tay cô kéo vào lòng cậu.
- Đêm nay đừng về nhà, ở lại đây đi – Lăng Phong khẽ vuốt tóc cô bảo.
- Anh xấu xa… – Bảo Phương vùng ra khỏi tay của Lăng Phong lườm cậu một cái mắng.
- Em nghĩ nếu anh muốn thì lúc nãy dễ dàng buông tha cho em vậy sao – Lăng Phong vuốt mũi cô cười trêu chọc sau đó mới trầm giọng nói – Anh chỉ muốn được ở bên cạnh em thêm chút nữa mà thôi.
- Sao vậy – Nghe giọng Lăng Phong có chút khác lạ, Bảo Phương bèn hỏi.
- Ngày mai anh phải trở về bên đó ít ngày để giải quyết một số công việc. Có liên quan đến Thục Quyên.
- Có chuyện gì? – Bảo Phương vội vã hỏi.
- Cũng không có gì, em cũng biết là anh cùng ba Thục Quyên có quan hệ làm ăn mà. Lần này ông ấy chết, tất cả tài sản của ông ấy đều thuộc về Thục Quyên, em trai ông ấy không được hưởng một xu nào cả. Nhưng vì ông ta cũng là một cỗ đông lớn cho nên tiếng nói của ông ta rất quang trọng, nhất là khi Thục Quyên vẫn chỉ là một cô bé con chưa hiểu chuyện. Chắc chắn hắn sẽ nhân cơ hội này mà ép cô ấy phải thối lui.
Bảo Phương cắn chặt môi chau mày lo lắng cho Thục Quyên, cô biết tuy Thục Quyên từ trước đến nay học quản trị kinh doanh nhưng để đương đầu với những áp lực đó quả là gian nan vô cùng.
Lăng Phong đưa tay vuôt ve đôi môi bị cô cắn chặt, khiến cô buôn lỏng hang răng rồi lại vuốt đôi trán đang nhăn lại của cô trấn an:

- Đừng lo, anh đã hứa với em sẽ giúp Thục Quyên, anh nhất định sẽ thực hiện được.
Bảo Phương gnhe từ miệng lời hứa của Lăng Phong thì nhẹ nhỏm vô cùng, cô ngã đầu vào long ngực cậu, cả hai nằm dài bên cạnh nhau trên sofa tận hưởng phúc giây bình yên và hạnh phúc lúc này. Quên đi gánh nặng trả thù, quên đi gánh nặng tìm ra hung thủ, quên đi những thủ đoạn lọc lừa.
Bảo Phương đôi mắt cụp xuống nhớ lại lúc chia tay với Bảo Nam:
- Lăng Phong đã nói sẽ giúp em tìm ra hung thủ, anh hãy trở về đi, chúng ta cùng chờ đợi được không?
- Chờ đợi! Bao nhiêu lâu? 1 năm, 5 năm, hay 10 năm…Liệu cậu ta có thật sự nói cho em biết hay không? Em phải biết, những kẻ trên thương trường luôn luôn là những kẻ không đáng tin, bởi vì họ lúc nào cũng dung thủ đoạn lường gạt *** hại nhau. Những kẻ buôn bán phi pháp của hắn ta càng không thể tin tưởng.
- Nhưng nếu anh ấy không gạt em thì sao? – Bảo Phương ngắt lời Bảo Nam.
- Bảo Phương, hơn 6 năm rồi anh chưa từng đến viếng mộ ba mẹ, em có biết vì sao không? Bởi vì trước khi đi, anh đã đến trước mặt ba mẹ mà hứa rằng nhất định phải tìm được hung thủ mới trở về gặp ba mẹ. Em có biết trong 6 năm qua, anh đã trải qua bao nhiêu lần thập tử nhất sinh hay không? Anh đang tiến đến gần mục tiêu, cho nên anh không thể bỏ lở. Còn cậu ta, có thể cậu ta yêu em thật lòng, sẵn sàng làm mọi thứ vì em. Nhưng đó là khi không động chạm đến lợi ích của cậu ta. Một khi đã động chạm đến lợi ích của cậu ta, cậu ta nhất định sẽ vứt bỏ em.
Những lời của Bảo Nam văng vẳng bên tai của Bảo Phương. Cô khẽ nhắm mắt gọi:
- Phong…
- Chuyện gì?
- Phong…
- Hả…
- Phong…
- Uhm…
- Phong…

Dù cô gọi bao nhiêu lần đi chăng nữa, cậu đều không thấy phiền mà vẫn trả lời cô, kèm theo những cái vuốt tóc âu yếm. Cuối cùng Bảo Phương nói khẽ:
- Em yêu anh.

Khi Bảo Phương thức dậy, đã không thấy Lăng Phong ở đâu cả, chỉ có một tờ giấy tin nhắn trên bàn, chỉ có hai chữ duy nhất “Cẩn thận”, nhưng trong

1 .. 90 91 92 [93] 94 95 96 .. 136
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)