Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
XtGem Forum catalog
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 4262

Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

g là sao, nhưng như thế không phải là may cho mình à, mình sẽ làm cho Trường vì ghen tuông mà bỏ luôn con bé kia.

Cô ta thích chí vì những ý nghĩ đen tối và độc ác đang hình thành nên ở trong đầu, cô ta đứng sau gốc cây cạnh ghế đá của Hồng, nó không biết gì cả, vì nó còn đang mải nghĩ về cuộc đời nó.

Băng quay lại bệnh viện, cô không yên tâm khi để cho Trường và Hồng bên nhau, chị ta lén lút đứng ở ngoài cửa nhìn cảnh Hồng bón từng thìa cháo cho Trường chị ta đã tức điên lên rồi, còn cảnh gối đầu tình tứ lên đùi Hồng mà ngủ nữa chứ, đúng là tức chết được.

Cô ta thấy Hồng khép cửa đi ra đây, cô ta cũng đi theo, cô ta định nói chuyện với Hồng vài câu, cốt là thăm dò và dằn mặt Hồng, cô ta thấy Hồng hết thở dài, rồi lại khóc, và cô ta cũng biết được nguyên nhân vì sao, cô ta nghĩ chắc là vì bồ bịch lăng nhăng chứ gì, xem ra cô ta và Trường đâu có khác gì nhau, nhưng nếu Hồng làm thế này thì cô ta có lợi quá, vừa không phải tốn công mà có thể loại Hồng ra một cách dễ dàng, cô ta nở một nụ cười, ai nhìn vào cũng phải sợ mà quay đi, người ta nói nụ cười chứa đầy gươm đao, nhìn cô ta cười lúc này không khác là mấy.
Ông Tài đến thay Hồng chăm sóc cho Trường, mặc dù nó không muốn về nhưng nó cũng cần tắm rửa, thay quần áo và nghĩ ngơi, nó đi mà mắt vẫn còn nhìn Trường mãi.

Trường không muốn cho nó về tí nào, nhưng nhìn nó vì anh mà tiều tụy xanh xao thế kia, anh không đành lòng, anh bảo nó:

- Em nên về đi, ở đây đã có bác Tài lo cho anh rồi…!

Hồng nắm tay của Trường, nó lo lắng, nó nói:

- Nhưng nhỡ lúc em về, anh có chuyện gì thì sao…?

Trường phì cười bảo:

- Em ngốc thế, làm sao có chuyện gì được, em không thấy là anh đã khỏe hơn rồi à, em là bác sĩ tương lai thì em phải biết chứ…!

Hồng vẫn chưa yên tâm, nó bảo:

- Em biết vậy, nhưng mà em vẫn lo, anh mà bị làm sao thì em chết mất…!

Trường cảm động anh ôm nó vào lòng, anh trấn an nó, anh thì thầm:

- Cô vợ của anh ngốc quá, anh còn có bác Tài ở đây với anh mà, còn bác sĩ nữa, nên em yên tâm mà về đi nhé, cứ nghỉ ngơi đi khi nào khỏe rồi vào thăm anh…!

Bác Tài cũng nói thêm vào:

- Cậu Trường nói đúng đấy, cháu nên về đi, ở đây có bác rồi, cháu không cần phải lo lắng đâu…!

Hồng đành buông Trường ra, nó cầm tay bác Tài, nó cầu xin:

- Bác hãy chăm sóc anh ấy thật tốt bác nhé, cháu giao anh ấy cho bác đấy, cháu xin phép cháu được về…!

Ông nhìn nó đầy thương yêu và cảm kích ông bảo:

- Cháu đi đi, và bác đã bảo anh chàng tài xế chờ cháu ở cổng rồi…!

Nó quay lại nhìn Trường một cái, nó cố mỉm cười với anh, nó bảo:

- Em về nhé, anh cố giữ gìn sức khỏe, nhớ ăn uống, và uống thuốc đều đặn…!

Anh nghe nó nói như một bảo mẫu, anh buồn cười quá, anh nói:

- Vâng, thưa cô vợ yêu của anh, anh biết rồi…!

Bóng Hồng vừa khuất sau cảnh cửa, Trường nhìn theo mà môi vẫn còn nở một nụ cười, anh nghĩ không có ai nằm viện mà hạnh phúc như anh, nếu được cô ấy chăm sóc như thế này, thì anh nguyện nằm viện cả đời.

Ông Tài, nhìn nụ cười hạnh phúc của Trường, ông thở dài, ông sợ Trường sẽ không giữ được hạnh phúc mỏng manh này cho mình, vì sóng gió đã nổi lên rồi, họ mà tới thì Trường sẽ được yên mà hưởng hạnh phúc lứa đôi sao.

Ông tự hỏi là tại sao số của Trường lại khổ như vậy, thôi thì được phút giây nào hay phút giây ấy, ông nhìn anh cười, ông ước giá mà cậu ấy có thể hạnh phúc mãi như vậy, mong sao mọi chuyện sẽ tốt đẹp lên, đôi trẻ này họ quá đơn giản, họ là những đứa trẻ, Trường tuy trải đời và đau khổ nhiều, nhưng anh không có dã tâm và cũng không có cái gan đi hại người khác, còn họ, họ khác, họ sẵn sàng đạp lên người khác mà sống, ông lắc đầu ông thương hại cho hai đôi trẻ, chúng nó chỉ vừa mới được ở bên nhau, tình yêu chưa kịp chín mùi thế mà nay họ lại phải đối mặt với cuộc sống đầy khắc nghiệt và đầy thử thách, ông tự hỏi là liệu họ có vượt qua nổi không…?
Ông Tài nhìn Trường hỏi:

- Cháu định làm gì tiếp theo…?

Nụ cười trên môi của Trường tắt, anh quay trở về thực tại, mắt anh ánh lên nhìn cái nhìn đầy oán thù và đau khổ, anh bảo:

- Cháu cũng không biết nữa…!

Ông Tài quan sát Trường, ông thấy anh đã tiều tụy đi nhiều, và gầy hơn trước, còn đâu một Trường lúc nào cũng phong độ và bất cần đời mà ông biết.

Ông hiểu anh vừa bị bệnh, vừa lo cho Hồng, anh sợ Hồng sẽ bị họ tìm cách ám hại, nhưng anh có thể bảo vệ cho Hồng được không khi họ quá đông, mà Trường chỉ có một mình.

- Cháu đã nói cho Hồng biết về quá khứ của cháu chưa…?

Trường thở dài bảo:

- Cháu đã nói hết cho cô ấy rồi, cô ấy vì cháu mà khóc, mà đau buồn, nhìn cô ấy như vậy cháu vừa cảm động vừa tự trách mình, cháu đúng là một thằng tồi tệ mà, cháu không làm cho ấy vui vẻ thì thôi nay cháu lại lôi cô ấy vào chuyện này…!

Anh ngừng lại, rồi nói tiếp:

- Cô ấy tốt bụng và còn quá trẻ, lẽ ra cô ấy được vui với chúng bạn và háo hức đón chào một cuộc sống sinh viên, nhưng vì cháu mà cô ấy phải xa rời những thứ ấy, cháu lo cho Hồng quá, họ quá tàn độc, cháu nghĩ Băng sang đây cũng vì cái di chúc ấy, cô ta là một con cáo già và là một con người có nhiều mưu mô, lại thêm bà gì giúp sức nữa, họ mà tập trung lại hại Hồng của cháu thì cháu làm sao mà sống nổi, cháu phải làm sao đây hả bác…?

Anh nhìn ông Tài như cầu cứu, mong ông chỉ cho anh một con đường sáng để anh đi, nhưng ông cũng như anh đành chịu, họ còn đi đâu được nữa, nếu đã chấp nhận cuộc chơi, thì họ phải có gan đối mặt.

Trường trầm tư, bây giờ họ làm gì anh, anh cũng không sợ hãi nữa, anh đã quá chán và quá quen thuộc với những trò bỉ ổi của họ rồi, anh không còn là thằng nhóc, chỉ vì họ không chú ý tới anh, hay tìm cách hắt hủi anh mà anh buồn, và anh khóc, anh đã tự hủy hoại bản thân mình rất nhiều.

Nhưng nay anh có Hồng, anh yêu cô ấy, anh muốn bảo vệ cô ấy, anh lại chỉ có một mình, anh không có nhiều thủ đoạn hay mưu kế gì, thì anh bảo vệ cô ấy như thế nào đây, anh nghĩ họ mà làm gì Hồng, lúc đó anh sẽ giết chết họ mất, anh không muốn ai, hay cho phép ai được phép làm tổn thương Hồng hay tìm cách ám hại cô ấy.

Anh hỏi ông Tài:

- Cháu có nên hủy cái di chúc ấy không…?

Ông Tài không hiểu nên hỏi:

- Tại sao cháu lại có cái ý nghĩ ấy…?

Trường vuốt mấy sợi tóc trước trán ra đằng sau, anh ngồi dựa vào tường, anh bảo:

- Cháu chỉ cần Hồng ở bên cháu là được rồi, cháu không cần tiền, cháu sợ vì cái di chúc ấy mà cháu mất luôn Hồng thì sao…?
Ông Tài nhìn Trường đau khổ, ông cũng muốn như thế lắm, nhưng còn mẹ của Trường, anh không thể nào vì hạnh phúc riêng tư mà quên đi nghĩa vụ làm con được, nên ông đành nén đau mà bảo:

- Bác cũng mong như thế lắm, nếu cháu hủy cái di chúc ấy đi, cháu và Hồng có thể ở bên nhau, vì họ không có lý do gì mà hại cháu và Hồng cả, nhưng…!

Ông thở dài, hai dòng lệ ông tuôn trào, ông bảo:

- Còn mẹ cháu thì sao, cháu quên là mẹ cháu chết như thế nào à…?

Trường cũng khóc, anh làm sao mà quên được, mẹ anh nằm trên giường bệnh, bà nắm chặt lấy tay anh, bà thều thào bảo anh:

- “Con phải cố mà sống, không được vì mẹ mà buồn đau, và con cũng phải cố mà giành lấy cái công ty này, không được để người khác cướp mất…”

Nước mắt bà chảy ra, miệng bà méo lại vì tim bị co bóp mạnh, bà

1 .. 92 93 94 [95] 96 97 98 .. 131
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)