Đọc Truyện Nhật Ký Chia Tay - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Đọc Truyện Nhật Ký Chia Tay

Đọc Truyện Nhật Ký Chia Tay

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 1326

Đọc Truyện Nhật Ký Chia Tay

buồn, giống thiếu cái gì, có chút hít thở không thông.
Có lẽ không khí trên xe quá ảm đạm, cô nói anh ta tắt máy lạnh, mở cửa xe để gió đêm ùa vào trong.
Nhưng tình huống không thuyên giảm mấy, cô nghĩ, có lẽ cô say.
“Phía trước có hiệu thuốc tây, anh dừng lại 1 chút nhé, để em mua bình thuốc giải rượu”.
“Anh mua dùm em”.
“Không cần, em đi được rồi, nơi này dừng xe lâu không tiện”.
“Vậy được rồi!”. Anh ta không kiên trì.
Cô xuống xe, vốn thầm nghĩ chắc chỉ tốn 3 phút thời gian, không ngờ đi vào hiệu thuốc, cô nhân viên hỏi cô muốn mua loại nào, cô ngẩn người cũng hết mất 3 phút.
Thuốc giải rượu có nhiều loại lắm sao?
Loại trước đây cô uống cực kỳ hữu hiệu, nhưng cô không biết nhãn hiệu nào, toàn là Nhậm Mục Vũ mua cho cô…
Nhân viên ờ quầy thấy cô hoảng hốt, chủ động giới thiệu. “Loại này chắc dùng tốt lắm, tôi không uống rượu. Là khách hàng phản hồi”.
“Bạn tôi cũng mua ở đây, anh ấy là bác sĩ”.
Nhân viên hiểu rõ tiếp lời. “Bạn trai?”.
Từng là. Cô mím mím môi, không lên tiếng trả lời.
“Sao tôi lại không có ấn tượng nhỉ? Anh ấy có đẹp trai không?”.
“Rất nhiều cô gái thích anh ấy”. Không ấn tượng tuyệt đối không phải vì anh kém xuất sắc, cô không uống rượu mỗi ngày, việc gì anh cứ phải 2 3 ngày chạy đến mua thuốc?
“Vậy chị phải giữ anh ấy thật chặt, đừng để anh ấy chạy mất nha, đàn ông tuấn tú bây giờ tâm tính không chừng…”.
“Lấy loại này đi!”. Sợ nói tiếp sẽ vô lực chống đỡ, cô nhanh chóng tính tiền.
Trở lại xe, vừa vặn Thiệu Quang Khải điều chỉnh kênh radio, hơn nữa thái độ giống như… Có điểm mất tự nhiên.
Cô khó hiểu hỏi. “Sao lại đổi? Bài hát này rất êm tai!”.
Anh ta ngẩng đầu liếc nhìn cô 1 cái, giữ phong độ, chỉnh lại về kênh ban nãy.
Bên trong xe 1 lần nữa chìm trong chuỗi âm thanh thâm tình –
Tuy rằng chấm dứt cũng không cam lòng, không phục.
Từng thỏa mãn muốn thật sự chúc phúc cho em.
Anh chỉ khổ sở không thể bên em đến bạc đầu, không còn cơ hội nhìn thấy em cười.
Nhớ đến mọi thứ tốt đẹp về em lại càng làm nỗi thống khổ thêm lồng lộn.
Nhớ có lúc anh đã muốn chạy trốn khỏi vòng luẩn quẩn đó.
Anh chỉ là khổ sở không thể bên em đến bạc đầu, để mỗi ngày đều có thể nhìn thấy em cười.
Thiếu ai đó để dựa vào, đau lòng không có ai để ôm ấp.
Nước mắt lau không ngớt, em có hay?
Hy vọng em biết anh thật tâm chúc phúc.
Chỉ cần em có thể vui vẻ hạnh phúc là đủ rồi.
(Sáng tác : Tiểu Trùng)
“Bài hát Cùng nắm tay đến bạc đầu, tặng cho các cặp tình nhân khắp thiên hạ, cũng hy vọng người con gái anh muốn tặng cũng có thể nghe thấy, 1 lần nữa tự hỏi, nhận rõ định nghĩa của tình yêu đích thực và hạnh phúc, đừng để tiếc nuối, bỏ lỡ hạnh phúc cả đời. Lại 1 lần nữa chúc phúc cho anh bạn đã gửi thư, mong cô gái anh đã chân thành gửi gắm tình cảm có thể sớm trở về trong vòng tay anh. Lá thư tiếp theo, là gửi từ thành phố A, anh này viết…”.
“Em thích bài hát này?”. Thiệu Quang Khải nhìn cô nghe chăm chú.
“Ừm, ca từ ý cảnh thâm tình thật sự cảm động lòng người, anh không thấy vậy sao?”.
“À…”. Anh ta không nói gì nữa.
“Làm sao vậy?”. Cảm thấy biểu tình của anh ta hơi kì lạ.
“Không có gì, tới nhà em rồi”.
Cô xuống xe, quay đầu nói nhỏ. “Buổi tối hôm nay, rất tuyệt vời. Cảm ơn anh”.
“Thật sao? Vậy không mời anh vào nhà ngồi, uống ly cafe cảm ơn ư?”.
“Không nên? Vạn nhất anh uống cafe rồi, cả đêm không ngủ được thì làm sao bây giờ?”.
“Không thể uống cafe, vậy cho anh 1 cái hôn từ biệt đi?”.
Cô do dự 3 giây, nhìn phía anh ta, chần chờ gật đầu.
Sau đó, cô cảm giác được bản thân rơi vào 1 vòng ôm và hơi thở hoàn toàn xa lạ. Thứ cô luôn luôn nghe thấy, là mùi hương túi thơm quần áo hoa hương thảo hòa với mùi sữa tắm hương chanh giống của cô; nhưng bây giờ, cô chỉ ngửi được mùi nước hoa…
Cảm giác ấm áp tiếp cận trên môi, cô nhắm mắt lại, muốn cố gắng cảm thụ, 1 lần nữa thể nghiệm tình yêu điên cuồng ngọt ngào, nhưng như thế nào cũng không giống với cảm giác rung động từng có xa xôi trong trí nhớ…
Rất xa lạ, dù là khứu giác, xúc giác, đều không giống với tiềm thức…
Thẳng đến khi không khí lạnh như băng tràn vào cuống phổi, cô mới phát hiện mình đã đẩy anh ta ra.
Cô thở gấp. “Đã khuya… Anh thật sự cần phải trở về, ngày mai còn phải đi làm”.
Thiệu Quang Khải hơi ngạc nhiên, sau đó cười khẽ. “Cuộc sống của em còn cần phải tăng thêm năng lượng”.
Tiễn bước anh ta, đi vào trong phòng, cô dựa lưng vào cửa, thở dốc thật mạnh.
Có trời mới biết, cô thở mạnh như thế không liên quan đến việc không đủ không khí, mà do lo sợ!
Cô không có cảm giác gì cả, thật sự không có cảm giác gì!
Cô ở trong lòng anh ta, nhưng 1 khắc đó, trong đầu cô, lại có thể nghĩ về người khác!
Cô và anh, cũng từng cuồng nhiệt kích tình hôn môi, cũng từng hoan ái triền miên trong căn phòng này, cô từng quen thuộc hết thảy của anh, cũng không ai biết về cô như anh. Nụ hôn của anh, luôn có thể lôi cuốn những cảm giác sâu xa nhất trong cô…
Hôm nay, không chỉ là lễ tình nhân, mà đồng thời cũng đã đúng 1 tháng kể từ lúc cả 2 chia tay.
Mọi thứ quên đi được 1 tháng, lại không thèm báo trước ập tới, lòng đau đến quặn thắt.
Anh bây giờ, có khỏe không?
Chia tay rồi, chưa từng liên hệ với anh lần nữa, 1 lòng thầm nghĩ trí nhớ đã quên mất anh. Anh từng nói, không rảnh cùng cô hưởng lễ tình nhân…
Hiện tại, anh đang làm gì?

Chia tay ước chừng 1 tháng, hôm nay mới phát hiện ra, anh ấy vẫn tồn tại sâu đậm trong lòng mình, chưa từng mờ đi.

Chương 4:

Anh bây giờ, nên làm cái gì? Có năng lực làm cái gì?
Suốt 1 tháng, đây là câu hỏi xuất hiện thường xuyên nhất trong tâm tình mờ mịt của Nhậm Mục Vũ.
Có mấy buổi sáng sớm, anh vẫn theo bản năng, ra khỏi cửa mới sực nhớ nhìn chằm chằm vào 2 phần đồ ăn sáng trên tay.
Liên tục 1 tuần, anh phải 1 mình ăn 2 phần thức ăn, kị dị là, cân nặng ngược lại cấp tốc đi xuống, gần đây nhóm y tá mỗi lần gặp anh, đều từ chào hỏi đơn giản biến thành. “Bác sĩ Nhậm, gần đây anh gầy đi nhiều quá, không ăn được hay quá bận? Phải chăm sóc thân thể chứ!”.
Có sao? Anh cố gắng hồi tưởng.
Gần đây không bận bịu gì, cuộc đời anh sống tới bây giờ chưa từng nhàn rỗi như mấy ngày qua.
Sau này, anh đã không cần làm bữa sáng cho ai, nhưng thói quen sáng sớm đồng hồ sinh lý vẫn không khống chế được, luôn tỉnh giấc đúng 6 giờ sáng, sau đó nhìn chằm chằm vào trần nhà, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, chờ thời gian trôi qua.

Nếu là trước đây, anh sẽ dùng 20 phút rửa mặt chải đầu, 30 phút làm bữa sáng, nửa giờ lái xe đến nhà cô, sau đó là tốn thêm nửa giờ lôi 1 đầu quỷ xấu ngủ nướng rời khỏi ổ chăn, nửa giờ kế tiếp ăn sáng với cô và chuẩn bị hết thảy mọi thứ, đưa cô đi làm xong thì đến bệnh viện là vừa vặn đúng giờ.
Nếu buổi sáng không có ca khám bệnh, anh sẽ về lại nhà cô, tận dụng thời gian thay cô chuẩn bị mọi vật phẩm thiết yếu hằng ngày, chơi đùa với chú chó để nó giải tỏa cảm xúc, miễn cho nó buồn chán nổi chứng, phát cáu với Tâm Ảnh.
Đôi lúc anh sẽ nói chuyện với nó. “Ngoan nhé, vì tiểu chủ nhân xinh đẹp của mi là bảo bối số 1 trong lòng ta”.
Giữa trưa giờ ăn cơm, anh sẽ gọi điện thoại cho cô, hỏi cô hôm nay ăn gì.
Nếu ra ngoài được, anh sẽ đi mua vài thứ qua cho cô ăn, nếu không ra được, cũng sẽ dỗ cô miễn cưỡng ăn vài thứ qua điện thoại, b

1 .. 9 10 11 [12] 13 14 15 .. 27
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)