Đọc Truyện Yêu Em, Chờ Em Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
XtGem Forum catalog
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Đọc Truyện Yêu Em, Chờ Em Full

Đọc Truyện Yêu Em, Chờ Em Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 2075

Đọc Truyện Yêu Em, Chờ Em Full

lẽ… cậu cài người bên cạnh Hải Lam!?

Anh nhún vai, tựa như không thèm để ý.

- Một trong số cấp dưới của cô ấy — là em họ tôi.

Gian xảo! Cái tên này, có gọi hắn là cáo già cũng không đủ!

Chương 23:

Gần nhất cô nhi viện tựa hồ náo nhiệt hơn hẳn. Mỗi ngày đều có người mang rau quả hoặc thịt cá đến biếu, dẫn tới hậu quả trong bếp hầu như luôn trong tình trạng thừa thức ăn tươi. Mà hết thảy nguyên nhân của sự việc kì lạ đó là –

Nghe nói, cô nhi viện có thêm hai thầy giáo mới đẹp trai.

Nghe nói, hai thầy giáo đó không chỉ đẹp trai mà còn nhiều tiền.

Nghe nói, bọn họ không những đẹp trai, nhiều tiền, mà còn — chưa kết hôn.

Nghe nói…

Nghe nói…

Tóm lại, cứ mỗi buổi chiều là các cô các chị lại tụ tập trước cửa cô nhi viện, có người tới đưa đồ, có người thậm chí còn đưa em đến xin học. Nhưng dù viện cớ là gì, mục đích họ cũng chỉ có một — tiếp cận hai thầy giáo kia.

- Thầy Phong, em có chút quà tặng thầy cùng bọn trẻ…

- Vậy cám ơn cô.

Lần đầu tiên được người ta gọi là “thầy”, Đình Phong thực sự chưa thể thích ứng hoàn toàn. Song bề ngoài anh vẫn không tỏ thái độ nào, chỉ mỉm cười hiền hòa mà xa cách.

- Cái đó… thầy Phong, em có chuyện muốn nhờ.

- Cô cứ nói tự nhiên, nếu giúp được thì tôi sẽ giúp. – Còn không giúp được thì… thôi.

Không nhận ra sự khôn khéo trong cách trả lời của anh, cô gái tiếp tục cúi đầu, hai má đỏ hồng, chẳng biết do ngượng ngùng hay do nắng.

- Em trai em học môn Lý hơi kém, thầy có thể cho nó vào lớp thầy được không? – Nói xong tràn ngập mong đợi nhìn anh. Tuy nhiên anh còn chưa đáp lời, một giọng lạnh nhạt khác đã xen vào.

- Xin lỗi, chỗ chúng tôi là cô nhi viện, không phải trường học.

Rõ là cô đang cười, nhưng anh lại sâu sắc cảm nhận được cô đang giận, rất tức giận. Bất giác khóe môi anh nhẹ cong lên.

- Nhưng mà…

- Cô đã nghe rồi đấy, tiếc là tôi không thể giúp được rồi. Có lẽ cô nên cho em cô đi học thêm ở trường.

Tiếc? Hóa ra anh còn thấy đáng tiếc? Hải Lam hừ lạnh, quay người bước đi, nhưng mới được một đoạn đã bị anh đuổi kịp. Thấy cô phớt lờ không thèm để ý đến mình, nụ cười bên môi anh càng thêm rõ ràng.

- Em đang ghen? – Là câu hỏi, cũng là khẳng định.

- Không phải. – Gương mặt cô thoáng cứng đờ, lại cắm cúi lao về phía trước.

- Em đang ghen.

- Không phải! – Tốc độ cô biến nhanh hơn, nhưng Đình Phong vẫn theo sát không rời, hiển nhiên còn chưa chịu bỏ qua.

- Em rõ ràng đang ghen!

Hải Lam đột ngột dừng lại, nheo mắt liếc anh một cái, biểu tình cực giống ai đó làm anh chợt có dự cảm xấu.

- Thật ra nơi này rất tốt, không khí trong lành, không khói bụi, không ô nhiễm, cuộc sống lại đơn giản… Có lẽ định cư ở đây cũng không sai…

- Được rồi, em không ghen, là anh ghen, được chưa?

Trông biểu tính đắc ý của anh, chỗ nào như là đang nhận sai? Hải Lam bức bội trừng mắt, thình lình gạt anh sang một bên.

- Hừ, tránh ra!

- Sao thế? Em giận thật à?

- …

- Cùng lắm lần sau dù biết em ghen, anh cũng không nói ra được chưa?

- Anh!…

Bị nghẹn nói không ra lời, mặt cô trướng đến đỏ bừng. Ngược lại tâm tình anh bỗng tốt lên rất nhiều, bộ dạng này của cô thật đáng yêu, đáng yêu đến nỗi anh chỉ muốn cắn một ngụm…

- Cô Lam! – Đột nhiên có bóng dáng nhỏ bé chạy về phía cô. Hải Lam thu hồi vẻ tức giận, nhẹ nhàng cúi người hỏi.

- Có chuyện gì vậy Bình?

- Cháu có cái này tặng cô. – Hai tay Thiên Bình nâng lên, cẩn thận như đang dâng tặng vật quý, đầy mặt hớn hở cùng chờ mong. Giữa lòng bàn tay cậu bé, một viên đá màu trắng trơn nhẵn hình bầu dục với những đường vân hồng nhạt đang lóe sáng lấp lánh dưới ánh nắng.

- Ừm, rất đẹp, cô cám ơn.

Được khen ngợi, Thiên Bình vui vẻ cười toe toét, chợt kéo áo cô xuống nói nhỏ vào tai cô.

- Thế có đẹp hơn cái nhẫn đá của chú ấy không cô?

- Ừ, đẹp hơn.

Hải Lam nhẫn cười, trong khi Đình Phong đen mặt, lúc nghe được câu nói kế tiếp của thằng bé thì càng âm trầm hơn.

- Vậy cô lấy cháu được không? Chú ấy vừa đào hoa lại vừa hung dữ, ngoại trừ đẹp mặt ra cũng chẳng có gì…

Cô phì một tiếng bật cười, còn anh không khách khí trực tiếp xách cổ thằng bé lên.

- Nhóc con, không phải chú đã nói rồi sao? Cô ấy là của chú rồi.

- A a a!!! Cô thấy chưa? Chú ấy bạo lực lắm, cô đừng lấy chú ấy nữa!

- Câm miệng! Muốn biết thế nào là bạo lực chân chính không?

- A ui! Chú là đồ dạ xoa!

- Nhóc con miệng còn hơi sữa!

- Chú mới uống sữa ý! Cháu cai sữa từ mười năm trước rồi!

- #$%^@*&($)@#…

Thấy một lớn một nhỏ chẳng thèm để ý hình tượng cãi nhau, cô không khỏi dở khóc dở cười. Mệt họ còn nhiều sức lực như vậy, cứ đụng đến nhau là gây gổ với nhau, thật không hiểu kiếp trước họ có mối thù không đội trời chung gì?



Mặt trời buông mình sau dãy núi, một màu đỏ rực nhuộm đẫm từ chân trời cho tới những tán cây. Xa xa từng đàn chim sải cánh vội vã bay về nơi làm tổ. Đâu đó văng vẳng tiếng dế kêu kéo dài, não lòng mà ai oán.

Ở một mỏm đá trên sườn núi, Hải Lam dang hai tay, tận hưởng cảm giác ánh chiều tà vây quanh mình. Ánh mắt cô sáng rỡ, không thể giấu nổi sự kinh ngạc.

- Thật đẹp!

Đình Phong mỉm cười, nhìn cô đầy dịu dàng.

- Thích không? Hôm trước lên núi, anh tình cờ phát hiện ra nơi này.

- Thích.

- Nếu em thích khi nào tuần trăng mật chúng ta sẽ đến đây.

- Anh… – Cô bỗng do dự, một lát sau ngập ngừng hỏi. – Cái đó… Có thể dời đám cưới lại được không?

Cảm nhận cơ thể anh thoáng buộc chặt, cô vội kéo tay anh giải thích.

- Không phải em không muốn, chỉ là em muốn chờ Tịnh Yên… Xin lỗi, làm anh không vui… Coi như là em chưa nói gì đi. – Anh đã đợi cô quá lâu, đáng lẽ cô không nên ích kỉ yêu cầu vô lý như thế.

Anh khẽ thở dài, không khỏi thầm mắng tên kia vô dụng, lâu như vậy còn chưa có chút tiến triển nào. Chợt anh cúi xuống ôm cô vào lòng, thật lâu sau mới rầu rĩ trả lời.

- Hai tháng.

- Hả?

- Chỉ hai tháng, sau đó chúng ta lập tức trở về.

Không ngờ rằng Đình Phong sẽ đáp ứng, Hải Lam hơi ngẩn người, tiếp đó mừng rỡ níu áo anh.

- Thật sự?

- Quà.

Thấy cô còn ngây ngốc, anh không ngại “tốt bụng” nhắc nhở.

- Anh chờ em lâu như vậy, em sẽ không làm gì đền đáp anh?

Mặt cô bất giác đỏ lên, nhìn quanh một lát rồi kiễng mũi chân, nhanh chóng thơm vào má anh.

- Được chưa?

- Em đang dỗ trẻ con à?

- Anh không cần thì thôi! – Cô giận, muốn tránh khỏi vòng tay anh lại bị anh giữ lại, môi anh phút chốc phủ lên môi cô, tận tình thưởng thức hương vị ngọt ngào trong miệng cô.

Ánh nắng bao bọc hai người bọn họ, trên mặt đá trơn nhẵn, bóng anh lồng vào bóng cô, giống như vĩnh viễn không bao giờ chia lìa…

Xoảng!

Nghe tiếng động, Hải Lam quay sang thì phát hiện Tịnh Yên đang đứng thất thần, dưới chân là chiếc đĩa vỡ tan tành.

- Tịnh Yên, em sao vậy?

- Em không sao… A! – Tịnh Yên phục hồi tinh thần, lập tức ngồi xổm xuống nhặt mảnh vỡ, lại vì quá vội mà ngón tay bị cắt một đường. Cô phản xạ đưa tay lên mút, đổi lấy là tiếng Hải Lam thấp giọng trách cứ.

- Làm sao lại bất cẩn thế? Đâu, đưa chị xem.

- Không cần, chỉ là vết thương nhỏ… – Tịnh Yên đang nói thì bị Hải Lam nổi giận cắt đứt.

- Trời ạ! Như này em còn bảo nhỏ à? Được rồi, ngồi yên đấy, chờ chị một tí. – Rồi không đợi cô phản bác, Hải Lam đã chạy v

1 .. 38 39 40 [41] 42 43 44 .. 49
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)