Ngày Hôm Qua...Đã Từng - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
Duck hunt
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
 Ngày Hôm Qua...Đã Từng

Ngày Hôm Qua...Đã Từng

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 6067

Ngày Hôm Qua...Đã Từng

, thôi thì cứ nhắm mắt mà theo đến cùng, tới đâu hay tới đó, dù sao mục đích vẫn phải làm Hân rời xa nó, Hân có quyền được lựa chọn nhưng nó đã ích kỷ quyết định thay cho nhỏ, bao giờ nó cũng luôn tồi tệ một cách đáng ghét như vậy mà. Từ đầu nó sợ nhỏ bên cạnh một lúc nào đó không thể kiềm chế được mình, nó sẽ không thể vững lòng chờ Thy, nay càng có thêm lý do rất nặng để nó quyết để Hân rời xa. SG lại không thể bình yên bởi vì tự nó tạo nên sóng gió, tự nó làm tổn thương những người bên cạnh…mọi thứ cứ như một bộ phim mà nó đang cố tỏ ra mình là nhân vật tồi tệ nhất.

Chap 60:

Chị Thủy và chị hai nhỏ không nói gì nửa, ngồi chơi thêm được một chút thì tính tiền rồi rời khỏi quán, còn nó vẫn muốn ngồi lại đó, nhấm nháp ly caffe đắng nghét của riêng mình. Một người nửa sắp xa nó, theo cách mà nó muốn…dù biết rằng như vậy là ích kỷ nhưng thà ích kỷ mà Hân quên được nó thì vẫn tốt, ít nhất nó nghĩ vậy. Từ nhỏ khi tham gia đội văn nghệ nơi nó sống, vẫn luôn thích giành các vai phản diện, độc ác trong các vở kịch thầy cô phụ trách dàn dựng…chẳng qua lớn lên rồi thì tự diễn vai diễn chính mình đạo diễn đó thôi. Thời gian gần đây cũng không có mấy người bạn liên lạc rủ nó đi chơi, phần lớn họ đã xem nó là thẳng khốn nhất mà họ biết. Nó cứ ngồi suy nghĩ linh tinh cho mãi đến trưa bụng đói cồn cào mới xách xe mò qua nhà chị kiếm ăn. Cứ mệt mõi, buồn chán y như rằng nó lại tìm qua chị như bản năng, chỉ ở đó nó mới không phải đeo chiếc mặt nạ đáng ghét này.

Mới đó thêm một tuần nửa sắp qua, ngày mai theo nó biết chính là ngày nhỏ Hân bay. Nó không làm gì cả, vẫn im lặng đi học làm việc bình thường như bao ngày. Có chăng nụ cười và gương mặt nó là không thay đổi cho dù đó là bạn bè hay khách nói chuyện với nó, một vẻ lầm lì, bất cần đến chính nó cũng thấy đáng sợ. Đôi khi con người ta sắp mất đi một điều gì đó quen thuộc, sẽ hoang mang và tiếc nuối. Nó cũng vậy, chỉ là cố giữ trong lòng, chỉ là gắng cho đến khi mọi thứ trọn vẹn, vỡ òa ngay lúc này chỉ khiến phá hỏng tất cả. Tan làm, nó chạy xe qua nhà nhỏ, dừng lại ở một góc phía con hẻm đối diện đưa ánh mắt nhìn sang như tìm kiếm một chút gì đó quen thuộc. Nhà nhỏ vẫn còn sáng đèn, bên trong có lẽ chị hai nhỏ đang chuẩn bị nhưng việc cuối cùng để nhỏ bay. Hôm thứ 4 chính nó là người chở chị của nhỏ đi lấy một số thứ lặt vặt của người quen bên này gửi theo hành lý. Tự nhiên cửa mở, bóng người quen thuộc đi ra, là Hân, nhỏ đứng khoanh tay trước ngực dựa lưng vào cửa. Ngọn đèn đường không đủ sáng để nó nhìn thấy rõ ánh mắt nhỏ đang nhìn gì, chỉ biết dáng người đó chính là nhỏ thôi. Hân bước ra sân, mở cổng nhà rồi bước ra đi vòng vòng trước cổng, chẳng biết em đang làm gì, nó không dám đoán. Rồi đột nhiên nhỏ cầm điện thoại lên, vài giây túi quần nó chợt sáng đèn, rung rung. Nó đứng nép sâu vào phía bên trong hẻm sau gốc cây nhìn vào màn hình điện thoại, là Hân gọi. Phải mất nhiều hồi chuông nó mới quyết định bắt máy, phía bên kia là cả một sự im lặng đến nổi chỉ nghe được tiếng tivi phát ra từ nhà nhỏ.
- Anh!
- Ừ! Anh nghe nè!
- Đang làm gì?
- Anh chuẩn bị ngủ.
- Sao ngủ sớm vậy?
- Ừ!
- Em…sắp đi xa! Anh có biết chưa?
- Ừ anh biết rồi!
- Anh không thèm kiếm gặp em luôn sao?
- Mặt mũi nào gặp em nửa.
Nó mĩm cười nhẹ.
- Vì chuyện đó!
- Ừ! Là chuyện đó.
- Em muốn một lời giải thích.
- Giải thích làm gì?
- Anh làm sai anh vẫn hổng chịu giải thích hả?
- Vì anh sai nên anh không có gì giải thích.
- Anh…! Thực sự anh lạnh lùng với em đến vậy sao Mon?
- Anh xin lỗi!
- Có quá muộn hôn anh? Chỉ cần anh gặp em, giải thích mọi chuyện em có thể tha thứ cho anh mà.
- Em hiểu sai ý anh rồi. Anh xin lỗi là vì anh làm em buồn, còn việc anh làm với Ngân, anh nghĩ mình không có gì sai với bản thân mình cả.
- Tới giờ anh vẫn như vậy sao Mon? Anh…ngay từ đầu anh coi em là gì hả?
- Chỉ là một trong số những mối tình của anh. Nghe nè, sau cái ngày anh biết sự thật về Thy, anh đã không còn là Mon của ngày trước nửa em à. Anh không có hứng thú với chuyện tình cảm yêu thương thực sự nửa. Tất cả với anh chỉ là một trò chơi, em, Hân và vài cô gái nửa…ai cũng không giữ được anh cho riêng mình. Con người anh chắc em hiểu rõ, đa tình mới là bản chất của anh. Vì vậy, nếu em muốn ở bên cạnh anh hay chấp nhận những chuyện tương tự như lần em bắt gặp anh và Ngân ngủ cùng nhau, nếu em không chấp nhận bản chất con người anh, có lẽ em nên rời xa anh là tốt nhất. Em thấy đó, không em, không có Thy…anh vẫn không cô đơn giây phút nào, anh dễ dàng tìm được không chỉ một mà là nhiều cô gái bên cạnh. Có lẽ Thy cô ấy đã chọn nhầm người để chơi trò chơi tình cảm, giờ thì anh sẽ cho em và cả cô ấy biết thực sự ai mới là người chơi trò đó giỏi hơn.
- Anh thay đổi tới vậy sao Mon, anh làm em cảm thấy sợ con người của anh bây giờ lắm anh biết hông? Anh tàn nhẫn và độc ác lắm! Ngân nó hổng có liên quan gì tới chuyện này, anh kéo nó vô làm gì?
- Anh không kéo ai hết, tự cô ấy đến với anh thôi.
- Vậy còn em, anh nói sao về em?
- Em là cô gái tốt, em xứng đáng có được một người yêu thương em trọn vẹn hơn. Còn anh, anh không thể ngồi yên với một người em à, có thể lúc đầu anh đã như vậy với Thy, nhưng con người đó không phải là anh, em không có lỗi gì với sự thay đổi của anh cả. Bản chất của anh là vậy, cái sai duy nhất của em đó là người đến sau, em đến với anh đúng vào thời điểm anh không còn hứng thú với chuyện yêu một ai toàn tâm toàn ý nửa.
- Anh quá đáng lắm! Giờ em mới biết anh hổng nói thì thôi, anh mà nói rồi toàn những lời làm đau người khác. Anh thực sự muốn em rời xa anh đến như vậy sao?
- Anh không muốn ai rời xa anh hết, nhưng anh càng không hứng thú với việc giữ ai bên mình. Đến thì anh đón, đi thì anh chào. Đơn giản và dễ hiểu.
- Anh muốn em xa anh chứ gì? Được rồi! Em sẽ đi khuất mắt cho anh vừa lòng. Anh thật đáng sợ, giờ em mới nhận ra Thy nó rời xa anh là may mắn.
- Ừ!
- Hãy nhớ những gì anh làm với em ngày hôm nay. Nếu em hổng thể tiếp tục yêu anh thì em sẽ tiếp tục hận anh, chỉ có như vậy em mới hổng bao giờ quên thời gian sai lầm này của mình.
- Em không cần phải làm vậy! Anh không bận tâm đến việc em hận hay yêu anh. À nếu em đổi ý, anh sẽ cố gắng cắt đứt những mối quan hệ khác nếu em trở lại.
- Anh hổng cần phải khổ sở vì em như vậy Mon à. Em sợ con người anh lắm rồi!
- Ừ! Tùy em!
Nó mĩm cười trong điện thoại.
- Ngày mai em hổng còn ở đây, dù sao cũng từng bên nhau. Anh có muốn tới tiễn em đi hôn? Yên tâm em sẽ hổng làm gì anh đâu.
- Anh nghĩ mình không thích hợp với cảnh chia tay chia chân này đâu.
- Hổng tới thiệt sao?
- Để anh suy nghĩ lại. Thôi em nên ngủ sớm lấy sức mai đi! Ngủ ngon nhé!
- Anh!
Nó tắt điện thoại, đây là lần đầu tiên nó chủ động cúp điện thoại trước một ai đó quan trọng đối với nó. Phía bên kia nó nhìn thấy em ôm mặt ngồi xuống đường, điện thoại em vẫn còn sáng màn hình rơi xuống chân. Nó quăng luôn cái điện thoại của mình xuống đất bằng tất cả sức mạnh có được rồi dựa lưng vào tường. Nó mở mắt ra, khẽ quay mặt nhìn về phía Hân, em vẫn ngồi đó, nó cảm nhận được em đang khóc, muốn đi qua đó ôm lấy em mà xin lỗi lắm, nhưng nó không thể làm

1 .. 230 231 232 [233] 234 235
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)