Truyện Bước Qua Yêu Thương Full
Đánh giá:
7/10Bình chọn: 2803
nói:
- Không còn chuyện gì khác thì anh về đi.
Trúc Diệp để ý có một cái gì đó lóe lên trong ánh mắt Nam Lâm rồi lại lụi tắt. Nhưng cô cũng không quan tâm nó là gì. Cô để ý thấy Mạnh Đức đã kéo Dương Thùy ra một góc nào đó rồi. Cô nàng xem ra vẫn còn hậm hực vì không được nói chuyện với anh chàng đẹp trai Nam Lâm nữa.
Nam Lâm đứng dậy. Trước khi đi anh kéo mạnh Trúc Diệp về phía mình nói gằn:
- Xem ra bao nhiêu năm qua em vẫn không thoát được cái tính ấy. Bớt căng thẳng đi, em dám nói với bạn em rằng em chỉ có một người anh trai sao? Thế có nghĩa là anh không phải anh trai em và anh có quyền làm bất kì điều gì mà anh muốn?
Trúc Diệp mặt tái nhợt đi. Anh ta vẫn thế, vẫn đối xử với cô như một thứ đồ chơi như vậy. Trúc Diệp nói trong sợ hãi:
- Đừng có làm bừa. Bạn em vẫn ở đây.
Nam Lâm nhếch môi cười nhạt, buông cô ra rồi quay ra nói với Dương Thùy đang cố chạy trốn Mạnh Đức:
- Đây là số điện thoại của tôi. Nếu buồn, cô em có thể tìm tôi tâm sự.
Vừa nói Nam Lâm vừa rút chiếc danh thiếp của mình ra vứt lên bàn trong ánh mắt thù hận của Mạnh ĐỨc và ánh mắt ghét bỏ của Trúc Diệp.
Chương 5 – Cuộc rượt đuổi vô nghĩa.
- Anh làm cái gì thế?
Dương Thùy giật cánh tay mình ra khỏi bàn tay đang nắm chắc của Mạnh Đức.
Mạnh Đức cũng chẳng biết mình đang làm cái gì. Nhưng anh biết mình đang ghen. Nghe Dương Thùy hỏi anh càng cảm thấy chân tay mình lóng ngóng:
- Anh…Em không thể cứ ngồi cạnh cái thằng đó được.
Dương Thùy khoanh tay lại hất hàm nói:
- Có liên quan gì đến anh không?
Mạnh Đức nghe câu hỏi này chợt cảm thấy chạnh lòng. Liên quan à? Rất liên quan là đằng khác, nếu không thì tại sao lục phủ ngũ tạng của anh nó cứ nóng ran lên như thế này chứ?
- Không!
Nhưng cuối cùng Mạnh Đức vẫn phải nói câu này.
Dường thùy nhếch môi cười nhạt. rồi cô lách người đi qua Mạnh Đức. Bước đến chỗ bàn, nhặt lấy tấm danh thiếp của Nam Lâm. Dương Thùy mỉm cười:
- Chị Trúc Diệp. Cho em anh ấy nhé?
Trúc Diệp vẫn chưa thoát khỏi nỗi sợ hãi mà Nam Lâm vừa tạo dựng lên cho cô. Khi nghe Dương Thùy hỏi thế, Trúc Diệp chỉ biết nói:
- Tùy em.
Mạnh Đức chạy lại nói nhỏ với Trúc Diệp:
- Cô không thể nói thế được. Cô bảo giúp tôi cơ mà?
Trúc Diệp nhìn Mạnh Đức:
- Tôi làm sao có thể ngăn cản được Nam Lâm và Dương Thùy.
Nói rồi cô đi vào bếp và chuẩn bị nốt bữa ăn đang làm dở.
Nam Lâm lái xe về nhà. Trong lòng rất nhiều tâm trạng. Trúc Diệp hận anh đến thế ư? Cô ấy tại sao không chịu hiểu cho anh? Lúc đó anh hoàn toàn không kiểm soát được bản thân, nếu có thì cũng quá yếu ớt, không thể chống lại được chính bản thân đang như con dã thú khát máu của mình.
Cuối cùng Nam Lâm cũng đành buông xuôi, cô ấy muốn nghĩ sao thì nghĩ, dù sao thì cũng không đến được với nhau. Và anh mặc kệ luôn cả tình cảm của mình.
Đúng lúc ấy thì điện thoại của Nam Lâm đổ chuông. Là An Lâm. Nam Lâm đưa điện thoại lên tai:
- Sao thế anh?
- Em đã đưa quần áo cho Trúc Diệp chưa?
- Rồi. còn chuyện gì nữa không anh?
An Lâm ngập ngừng hồi lâu rồi cuối cùng cũng nói:
- Thái độ của cô ấy thế nào?
Nam Lâm không muốn nói tới vấn đề này nữa. anh không nói gì rồi cúp máy luôn. Thái độ của cô ấy thế nào? Điều này chẳng phải ai cũng rõ hay sao? LÀ thái độ ghét bỏ, là thái độ hờ hững…Tất cả thái độ có thể đâm thẳng vào trái tim anh thì đều có.
* * *
Trúc Diệp vừa đến công ti đã bị Dương Thùy kéo lại hỏi:
- Chị Trúc Diệp. Anh An Lâm năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
Trúc diệp trả lời theo lẽ tự nhiên:
- 26.
- Ngày sinh?
- Chị không nhớ.
Dương Thùy khựng lại hồi lâu rồi nói:
- Chị sao thế? Sợ em sẽ yêu anh ấy nên không muốn cho em biết chứ gì?
Trúc diệp cốc đầu Dương Thùy mắng:
- Ăn nói linh tinh cái gì thế? Chị không biết thật.
Đúng như lời Trúc Diệp đã nói, cô không hề nhớ ngày sinh của Nam Lâm. Chính vì vậy mà sinh nhật của An Lâm cô cũng quên luôn. ai bảo họ sinh cùng ngày cơ chứ? Nếu An Lâm và Nam Lâm không phải anh em sinh đôi thì nhất định cô sẽ nhớ ngày sinh của An Lâm.
Dương Thùy nghe Trúc Diệp nói thế thì vội ỉu xìu:
- Có cái quan trọng nhất thì chị lại quên mất rồi. Thôi không cần chị nữa. Hôm nào em sẽ hỏi thẳng anh ấy.
Đây chính là cá tính của cô nàng Dương Thùy. Không ngại ngùng, luôn luôn chủ động tấn công.
Trúc Diệp nhún vai rồi đi vào phòng làm việc. Việc của Dương Thùy và Mạnh Đức cô cũng chẳng quan tâm. Nếu như Dương Thùy yêu Nam Lâm thì cô cũng không ngăn cản nổi.
Khi Nam Lâm biết chuyện cô không coi anh ấy là anh trai cô đã rất sợ hãi. Và bây giờ cô vẫn còn cảm thấy sợ. Nếu đúng như những gì anh ấy nói thì anh ấy sẽ làm gì cô? Cô không biết.
Nhưng mọi việc cuối cùng cũng chẳng có gì xảy ra. Nam Lâm và Trúc Diệp mỗi người một việc. Làm việc trong cùng một thành phố cũng coi như là ở hai thế giới riêng biệt. Cô không gặp anh, anh cũng chẳng gặp cô.
Ngày dỗ mẹ của An Lâm và Nam Lâm.
Mẹ của họ là một người phụ nữ đẹp. Có lẽ vì thế mà An Lâm và Nam Lâm được thừa hưởng Gen trội từ mẹ. Bà đã chết khi sinh hai đứa trẻ này. Để lại cho ông Phùng biết bao khổ cực và hai đứa con còn chưa biết đến sữa mẹ là gì.
Những năm ấy, ông Phùng đã phải lặn lội khắp nơi để đi xin sữa.
An Lâm có lẽ là anh, nên rất ngoan và lành. Khi đói anh không bao giờ khóc. Còn Nam Lâm thì ngược lại, rất hay quấy nhiễu, có những hôm anh khóc cả một đêm khiến bố bị hàng xóm trách mắng.
Bà Hoa và ông Phùng gặp nhau trong cảnh hai người cùng nhường nhau hộp sữa bột. Lúc đó, bà Hoa cũng có con nhỏ, đó là Trúc Diệp. Và bà cũng đang chịu cảnh ở góa khi chồng bị tai nạn và chết. Họ là những con người có cùng cảnh ngộ và cần có người để dốc bầu tâm sự. Đó chính là hạt mầm cho một gia đình của hai người sau này.
Cả nhà đều đông đủ. Ngay cả Nam Lâm trước kia, khi về nhà hay lấy cớ có bạn rồi đi mất hút thì nay anh cũng ngoan ngoãn ở nhà để làm dỗ mẹ. Hôm nay, Nam Lâm rất hiền. Có vẻ như ai cũng thế, dù cho họ có ngang bướng và ngỗ ngược đến cỡ nào thì khi đứng trước mẹ đều trở nên hiền hòa như một dòng nước chảy vào thu.
Ngày hôm nay. Tất cả như bận rộn hẳn lên, mỗi người một việc. Trúc Diệp thì giúp mẹ chuẩn bị cơm cúng, An Lâm thì dọn nhà, Nam Lâm và bố quét dọn rồi trang trí lại bàn thờ.
Khi đã xong việc ở chỗ mẹ. Trúc Diệp nhanh chóng chạy ra chỗ An Lâm. Cô nhìn anh rồi cầm lấy chiếc giẻ và lau giúp anh ô cửa sổ bị bụi bặm che lấp. Trúc Diệp mỉm cười:
- Anh An Lâm, công việc bên đó làm có tốt không?
An Lâm tay vẫn quét nhà, anh làm vẻ suy nghĩ rồi trả lời một cách hóm hỉnh:
- Không tốt lắm. Khoa tim mạch mà em, ngày nào anh cũng sống trong cảnh sợ hãi, sợ sẽ chẩn đoán sai cho người khác.
Trúc Diệp phì cười:
- Anh giỏi như thế, sao có thể chẩn đoán sai được.
- Tài giỏi và nhầm lẫn là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau em ạ!
Trúc Diệp định hỏi tiếp nhưng lại lưỡng lự hồi lâu. Cô không biết mình hỏi như thế để làm gì, nhưng cuối cùng cô vẫn hỏi:
- Vậy anh đã tìm cho mình được một cô y tá nào chưa?
- Nếu thêm một cô y tá nữa thì em rằng anh sẽ chẩn đoán sai mất.
Trúc Diệp chợt thở phào nhẹ nhõm sau câu trả lời này. Vậy là anh ấy vẫn chưa có người yêu. Cô không mong mình sẽ trở thành người yêu của anh ấy, cũng không mòng là
1 .. 5 6 7 [8] 9 10 11 .. 65