Truyện Còn Chút Gì Để Nhớ - Nguyễn Nhật Ánh - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
watch sexy videos at nza-vids!
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Truyện Còn Chút Gì Để Nhớ - Nguyễn Nhật Ánh

Truyện Còn Chút Gì Để Nhớ - Nguyễn Nhật Ánh

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 1609

Truyện Còn Chút Gì Để Nhớ - Nguyễn Nhật Ánh

dược một đoạn, Quỳnh lại bảo:
- Ngừng lại đi!
Tôi ngừng xe lại.
Quỳnh hỏi:
- Anh thấy gì không?
Tôi dòm dáo dác:
- Thấy gì đâu?
Quỳnh chỉ tay vào khu vườn bên kia đường:
- Cây sứ kia kìa!
Tôi nheo mắt dòm cây sứ, giọng khi dể:
- Thì cây sứ chứ sao! Ngoài quê anh thiếu gì!
Quỳnh dậm chân:
- Nhưng mà anh có thấy chùm hoa trên kia không?
Tới đây, tôi bắt đầu hiểu ra:
- Em muốn anh hái xuống cho em chứ gì?
Quỳnh cười.
Tôi áp tay lên ngực, thở một hơi dài:
- Hái hoa thì nói đại là hái hoa ngay từ đầu! Em làm anh hồi hộp muốn đứng tim!
Quỳnh dẩu môi:
- Em kêu anh ngừng lại, ai bảo anh cong lưng chạy thục mạng chi!
Giao xe cho Quỳnh giữ, tôi nhanh nhẹn băng qua đường.
Cây sứ nằm trong một khu vườn rộng bao quanh một căn nhà cửa đóng im lìm. Chắc là chủ nhân đi vắng. Hai cánh cổng được khóa bằng dây xích. Rào quanh khu vườn là một hàng duối xanh um.
Tôi loay hoay một hồi mới vẹt được một lỗ hổng, lồm cồm chui vào. Nhà này không nuôi chó. Nếu có, chúng đã xé xác tôi tự đời nào.
Tới gốc sứ, tôi cặm cụi trèo lên. Chùm hoa mọc tít trên cao. Cành sứ dòn, dễ gãy, tôi đặt chân một cách thận trọng. Trèo không khéo té lộn đầu xuống đất như chơi.
Trèo được nửa chừng, tôi dòm sang bên kia đường, thấy Quỳnh đang ngó sang. Cô bé vỗ tay động viên tôi. Tôi càng khoái chí trèo nhanh như sóc.
Bẻ được chùm hoa, tôi hí hửng ngậm ngang miệng. Nhưng tôi chưa kịp tụt xuống bỗng nghe tiếng xe máy nổ ầm ầm trước cổng. Tôi điếng hồn khi nhận ra đó là một cặp vợ chồng đứng tuổi, chắc là chủ nhân căn nhà.
Người vợ bước lại mở cổng, người chồng dắt xe vào, không ai nhìn thấy tôi đang đeo toòng teo trên cây.
Đinh ninh thoát nạn, chờ hai vợ chồng vừa qua khỏi, tôi vội vã tụt xuống đất.
Nào ngờ nghe tiếng sột soạt, người vợ quay lại. Nhác thấy tôi, bà ta hốt hoảng la lên:
- Ối trời ơi! Ăn trộm!
Người chồng nhanh chóng bật chống xe đánh “tách” một cái và nhảy bổ lại phía tôi:
- Đứng lại! Đứng lại!
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, mặt xanh lè. Không hiểu sao ngay lúc đó tôi chẳng có ý định chạy trốn.
Người chồng bóp chặt vai tôi:
- Cậu là ai? Cậu ăn trộm gì đây?
Nếu lúc đó, tôi cố tình vùng ra, tôi đã vùng ra được và chạy thoát. Nhưng còn kẹt Quỳnh ở ngoài. Vả lại, tôi không muốn mang tiếng là ăn trộm. Do đó, tôi cố thanh minh:
- Cháu không phải là ăn trộm.
- Chứ cậu vào đây làm gì?
Tôi ngượng ngịu chỉ chùm hoa sứ rơi dưới đất:
- Chái hái cái này.
Nét mặt người chồng dãn ra, trông có vẻ nhẹ nhõm hơn khi nãy. Tuy nhiên, ông ta vẫn bình luận một câu độc địa:
- Vậy cũng có khác gì ăn trộm!
Tôi đỏ bừng mặt vì xấu hổ.
Người vợ chỉ tay ra đường:
- Cậu đi với cô bé kia phải không?
Tôi ngó ra. Quỳnh đã dẫn xe qua bên này đường tự lúc nào. Cô bé đang đứng sát cổng, tôi thút thít:
Tôi gật đầu:
- Em cháu đó! Nó kêu cháu hái chùm hoa này cho nó!
Người vợ hất đầu:
- Thôi, cậu đi đi!
Tôi cúi xuống nhặt chùm hoa sứ đưa cho bà ta:
- Cháu trả!
Người vợ mỉm cười:
- Tặng cậu đó! Nhưng lần sau nhớ không được chui vào vườn người ta khi chủ nhân đi vắng nghe chưa!
Tôi cầm chùm hoa lầm lũi đi ra.
Quỳnh vẫn còn khóc. Cô bé ngước nhìn tôi bằng đôi mắt ướt:
- Người ta không làm gì anh chứ?
- Không làm gì hết! Người ta chỉ mắng anh thôi!
Vừa nói, tôi vừa đưa chùm hoa cho Quỳnh.
- Em hết thích chùm hoa này rồi!
Tôi trố mắt:
- Sao kỳ vậy?
Quỳnh sụt sịt:
- Tại nó mà anh bị mắng!
Tôi mỉm cười:
- Ăn nhằm gì chuyện đó! Hồi nhỏ anh bị…
Đang nói, tôi tốp lại kịp. Chút xíu nữa là tôi khoe hết thành tích bất hảo với Quỳnh.
Cắm chùm hoa lên giỏ xe đằng trước, tôi chở Quỳnh phóng hết tốc lực. Giờ này chắc Trâm và chị Kim đã đi xa lắm rồi.
Chạy được một lát, tôi đã thấy hau người đứng đợi bên đường.
Thấy tôi xuất hiện, chị Kim hỏi:
- Chương bị pan xe hả?
Tôi lắc đầu chưa kịp trả lời đã nghe tiếng Quỳnh thút thít sau lưng. Cô bé khóc dai dễ sợ.
Trâm ngó Quỳnh:
- Làm gì khóc vậy? Anh Chương ăn hiếp mày phải không?
Quỳnh tấm tức:
- Chút xíu nữa là người ta bắt mất anh Chương!
Trâm liếc tôi:
- Sao vậy? Bộ anh đi ăn trộm hả?
Nó nói chơi mà trúng phóc. Tôi đành phải sượng sùng kể lại câu chuyện khi nãy.
Lan Anh cười hích hích, nó dọa tôi:
- Em về méc mẹ anh Chương đi ăn trộm bị người ta bắt!
Tôi nháy mắt với nó:
- Tại chị Quỳnh chứ bộ!
Chị Kim bảo:
- Con Quỳnh là chúa xúi bậy! Mai mốt Chương đừng thèm nghe lời nó!
Trâm quay sang Quỳnh:
- Thôi, đừng lè nhè nữa! Người ta dễ chứ gặp tao, tao nhốt anh Chương, bắt rửa chén đúng một tuần mới thả!
Xuống tới nhà dì Tư, mắt Quỳnh vẫn còn đỏ. Cho đến khi tôi trèo lên cây mận sau nhà (lại trèo cây!) hái từng chùm trái đỏ au, chín mọng liệng xuống cho Quỳnh chụp, lúc đó gương mặt cô bé mới bắt đầu tươi lên.

Chap 11:

Trong số một ngàn hai trăm thí sinh đi thi bữa trước, rớt mất một ngàn. Tôi may mắn nằm trong số hai trăm người còn lại.
Hôm tôi về báo kết quả, dì tôi mừng lắm. Dì nói:

- Để dì đánh điện báo cho mẹ cháu biết!

Tôi can:

- Khoan đã, dì! Còn phải thi vấn đáp nữa! Qua được vòng này mới tính là đậu.

Nói vậy chứ trong lòng tôi rất hy vọng. Dù sao chen chúc giữa hai trăm người cũng dễ thở hơn chen chúc với cả ngàn người..

Tôi vui, Lan Anh cũng vui lây. Cả Trâm, Quỳnh cũng vậy.

Để giúp tôi “yên tâm” học bài chuẩn bị vượt qua kỳ thi quyết định, Lan Anh tỏ ra “phục vụ” tôi một cách sốt sắng. Suốt ngày tôi ngồi học một chỗ và sai nó chạy lòng vòng. Thuốc lá. Diêm quyẹt. Cà phê sữa. Trà, kẹo, Yaourt. (Danh mục ăn uống của tôi mới bổ sung thêm “món ăn tình cảm” yaourt). Lan Anh chạy khờ người. Nhưng nó không kêu tôi “giống ông vua” nữa. Nó chỉ mong tôi thi đậu.

Trâm và Quỳnh cũng ít qua chơi hơn. Tôi hỏi thì Lan Anh cho biết Trâm và Quỳnh muốn giữ yên tĩnh cho tôi ôn thi. Điều đó làm tôi buồn mất mấy ngày. Quỳnh đâu có biết khi Quỳnh qua chơi tôi học bài mau thuộc hơn là lúc…học trong yên tĩnh! Nhưng mà thôi, dù sao thì ngày thi cũng đang đến gần.

Sáng hôm tôi đi thi, dì tôi “bồi dưỡng” tôi một tô phở thật to. Quỳnh chạy qua “tiễn tôi lên đường” cũng được “ké” một tô. Tôi bắt chước Quỳnh, bẻ bánh mì bỏ vào tô phở, húp sì sụp. Xuất hành gặp đàn bà, ai cũng bảo là xui. Riêng tôi thì ngược lại, sáng sớm mở mắt ra đã gặp Quỳnh, tôi cho là hên hết biết!

Tới trường, tôi thấy mọi người đứng lố nhố ngoài hành lang. Thi vấn đáp, ban giám khảo kêu từng tên người một.

Trong khi chờ tới lượt mình, tôi ngồi bệt xuống trước hiên, lật sách ra xem lại. Lo thì xem vậy thôi, chứ lúc này tôi chẳng còn đầu óc nào nhét thêm lấy nửa chữ.

Ngồi kế bên tôi là một con nhỏ tóc xù, mang kiếng cận. Nó ăn mặc trông rất chướng. Quần tây ống chật bó sát hai chân, áo sơ mi rộng thùng thình dài gần tới gối. Thú thật là trông nó ngồ ngộ, tôi có liếc trộm một cái. Gương mặt nó khá đẹp, thanh tú. Mũi thẳng, hơi Tây một chút. Nhưng mái tóc của nó khiến tôi phát rét, không dám nhìn lâu.

Nó không biết tôi “rét” nó nên nó lấy đầu gối nó cụng đầu gối tôi một cái:

- Bộ ở nhà ông không chịu học bài sao tới đây ngồi học?

Tôi xoa xoa đầu gối, đáp:

- Đâu có! Ở nhà tôi vẫn học, giờ xem lại cho nhớ!

Nó nhún vai:

- Giờ này làm sao nhớ nổi!

Nó đúng là nhà tâm lý. Tôi thở dài thú nhận:

- Ừ, tôi xem mà chẳng nhớ được chữ nào!

- Vậy đừng xem nữa!

1 .. 6 7 8 [9] 10 11 12 .. 26
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)