Truyện Cười Lên Cô Bé Của Tôi - Phần 2 Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
XtGem Forum catalog
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Truyện Cười Lên Cô Bé Của Tôi - Phần 2 Full

Truyện Cười Lên Cô Bé Của Tôi - Phần 2 Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 2261

Truyện Cười Lên Cô Bé Của Tôi - Phần 2 Full

ợ sẽ lại bị… mê mẩn một lần nữa, tôi đã ớn lắm rồi, thiệt luôn:

- Thôi mà, chị Vi đừng giận, chiều Ngân mua kẹo cho nha, hihi!

Vivi vùng vằng nhõng nhẽo, chẳng hiểu ai là chị ai là em nữa:

- Ứ, Ngân toàn gạt chị, Ngân mua bánh hông à, chị thích kẹo mút cơ!

Bé Ngân cũng nhí nhảnh không kém:

- Kệ chị Vi, nói nữa là Ngân ăn một mình luôn!

Sau khi bị con bé em gái gây áp lực, cuối cùng thì Vivi cũng phải trở về với chỗ dựa ban đầu là tôi. Và thật may là cô nàng còn nhớ ra chứ để thêm chút xíu nữa chắc tôi cũng ngất xỉu vì độ phởn quá mức của 2 chị em:

- H ơi Ngân bắt nạt em kìa, huhuhu…

Nhận thấy tình trạng này có vẻ sẽ tiếp tục kéo dài, tôi đứng phắt dậy và hùng hồn tuyên bố:

- Thôi bớt nhõng nhẽo đi mấy thím, đến giờ đi học rồi đó!

Vâng, trong một gia đình thì tiếng nói của người đàn ông luôn có trọng lượng nhất. Ngay khi tôi vừa tỏ ra nghiêm khắc như vậy thì hai cô bé đều đứng dậy và ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc để chuẩn bị tới trường. Bé Ngân thì chắc sẽ qua nhà bạn một lát rồi mới đi vì em ấy học tiết 2 còn tôi và Vivi đương nhiên là phải cập bến lớp ngay bây giờ, 15 phút nữa là vào học rồi.

Cơ mà biến cố thì nó lại xảy ra ở đây, do quyết định quá sớm của tôi, vừa mới chập chững dắt xe ra khỏi nhà thì từ dưới dất chui lên 2 thằng ôn con đua xe đạp chạy vù qua và tung trúng tôi. Cũng may là vì đang đứng yên nên va chạm cũng không nghiêm trọng lắm, nhưng nói vậy chứ một thằng nhóc cũng văng qua vệ đường, chắc là liệt. Còn tôi, tôi suýt chút nữa được gặp huyền thoại Thành Cát Tư HãnThiết Mộc Chân, vâng, sau pha ấy thì tên của tôi là… “Thiếu Một Chân”. Què.

Chap 9:

Tôi không thích nằm viện vì nằm viện là chỉ có suốt ngày nằm im một chỗ và xem đi xem lại mấy chương trình TV nhạt nhẽo cũng như nghiền ngẫm một vài cuốn sách mà tôi đã đọc đến rách bìa. Nhưng mà chí ít thì nằm viện vào lúc này cũng có những cái hay riêng của nó, ngày xưa tôi chỉ quanh đi quẩn lại với mẹ, giờ thì khác, đó là mẹ của… các con tôi. Tôi thích thú mỗi lần trông thấy em nhẹ nhàng chăm sóc cũng như quan tâm đến tôi, những lúc ấy, tôi chỉ muốn ôm em vào lòng và cất lên tiếng nói: “Anh yêu em”.

Hình như cũng lâu lắm rồi tôi chưa phải vào viện, chính xác là kể từ sau cuộc chiến khốc liệt giữa năm lớp 10 đến giờ. Sau trận thư hùng đó, thằng Phúc cũng chẳng quấy phá chúng tôi nữa mà hình như nó cũng không còn ở Nha Trang, mấy lần thằng Đạt kể với tôi như vậy. Dù có hơi bẩn tính nhưng suy cho cùng thì nó vẫn là một thằng biết giữ lời hứa, hoặc có thể là nó sợ tiếp tục ăn đập nếu dính vào mấy ông anh của tôi.

À mà lằng nhằng nãy giờ quên mất việc chính. Hiện tại thì tôi đang hôn mê sau khi bị tung xe, chính xác là xe tung tôi. Tôi nhớ lúc đó tôi không la lối om sòm như ngày còn nhỏ mặc dù cẳng chân tôi hình như đang… lủng lẳng. Sau đó thì bé Ngân và Vivi chạy tới đỡ tôi dậy, khóc lóc sướt mướt, rồi vài phút sau thì tôi thấy buồn ngủ, thiếp đi và giờ… mở mắt ra, tôi đang nằm trong phòng yêu cầu của bệnh viện. Phòng yêu cầu là loại phòng có thể được xem như phòng VIP, ở đây có đủ thứ, chẳng thua gì khách sạn, từ TV, tủ lạnh, điều hoà, máy nước nóng, và hơn thế nữa, lại vô cùng riêng tư, mỗi phòng này chỉ cho phép một bệnh nhân ở nên người nhà thăm nuôi cũng rất thoải mái. Tôi liếc nhìn xuống dưới, cái chân của tôi giờ đang được băng bó bởi một cục bột tổ bố đồng thời được treo lên trên một cái thanh ngang ở cuối giường, trông thê thảm tệ. Chợt, tôi nhận ra là có tiếng người đang… thở bên cạnh, thậm chí là còn có hơi ấm ấm đây này. Và đúng là thế, Vivi bé nhỏ đang nằm bên cạnh tôi, em nằm co ro cúm rúm như con mèo con, chỉ khẽ tựa đầu lên vai tôi chứ không ôm lấy ôm để như thường lệ, chắc em sợ tôi đau.

Tự dưng tôi thấy trong lòng mình dấy lên một niềm vui lạ thường, tôi mỉm cười thật tươi trước khi vòng qua và kê đầu em lên cánh tay của tôi, ôm chặt lấy. Cô bé vẫn ngủ ngon và không biết gì cả, chỉ ư ử kêu lên khó chịu khi bị đụng vào trong lúc say giấc nồng. Thế cơ mà Vivi vẫn xích đầu và dựa hẳn lên ngực tôi, chắc là phản ứng tự nhiên của cơ thể sau bao nhiêu lần trong quá khứ. Tôi hôn nhẹ lên mái tóc của em, nhiều, rất nhiều lần khiến tôi cũng không nhớ rõ nữa.

Hạnh phúc thoáng qua, tôi nhắm mắt lại và cố gắng chìm vào giấc ngủ thêm một lần nữa, bây giờ cũng mới chỉ khoảng hơn 5h sáng, vậy là tôi đã hôn mê gần 1 ngày rồi, thật là yếu sinh lý quá đi mất. Bỗng, tôi giật mình khi có một đôi môi hôn “chụt” vào má tôi ngay lúc ấy:

- H còn đau không?

Tôi nhăn nhó, nhõng nhẽo:

- Anh đau tùm lum chỗ hết Vi ơi, hức!

Vivi chẳng có thời gian mà suy xét lời nói của tôi lúc ấy, chỉ đơn giản là vì em đang lo lắng, thế nên tôi có nói gì em cũng tin mà thôi:

- H đau chỗ nào? Để em gọi bác sĩ nha! – Cô nàng sốt sắng và bắt đầu mếu

Tôi bĩu môi và chỉ lên má phải của mình:

- Anh đau ở đây nè, thơm cái đi!

Vivi cũng bĩu môi theo, sau đó thì thè lưỡi trêu tôi, cơ mà vẫn hôn như thường. Được đà làm tới, tôi chỉ trỏ vào má liên tục, cuối cùng thì chỉ vào… môi. Và sau một ngày dài đằng đẵng, nụ hôn này sẽ thay tôi nói với em lời cảm ơn, thật chân thành và sâu sắc. Cảm ơn vì em đã luôn ở bên cạnh tôi, quan tâm và chăm sóc. Tôi còn có thể tìm một người như em ở đâu nữa đây?

Chúng tôi trò chuyện một lúc rồi Vivi cũng thiếp ngủ vì mệt mỏi. Tôi ôm em trong tay và mỉm cười đón chào ngày mới. Tôi sẵn sàng nằm đây đến Tết để làm gối cho em ngủ, thật đấy, không đùa đâu, vì tôi yêu em mà, vợ nhỉ?

Tôi với tay lấy cái remote và bắt đầu bấm nút chuyển kênh loạn xạ, thật tuyệt khi ở bệnh viện cũng có truyền hình cáp, nhờ đó mà tôi cũng bớt chán đi phần nào mặc dù toàn mấy chương trình vớ vẩn. Khi tôi còn đang chăm chú vào một bộ phim hành động trên HBO thì từ ngoài cửa, mẹ tôi bước vào với mớ quần áo và đồ ăn các kiểu, trông cứ như đi cất trữ phòng ngừa tận thế. Vừa thấy tôi, bà hỏi ngay:

- Hết đau chưa con?

- Dạ cũng đỡ đỡ rồi, mà hôm qua ai đưa con vô đây vậy mẹ?

Mẹ tôi thở dài, nhìn bà hơi buồn, chắc cũng lo cho tôi, tính tôi từ nhỏ đã nhanh nhẩu, ẩu đoảng, bị tai nạn là chuyện cơm bữa:

- Bé Vi với một con bé nữa đưa mày vô đây, sau đó thì nó gọi cho mẹ lên làm thủ tục nhập viện.

- Thật ra con…

Tôi đang định thanh minh về vấn đề này thì dường như mẹ tôi đã đọc hết được những suy nghĩ đó, đúng là tình mẫu tử có khác:

- Thôi khỏi, bé Vi nó kể hết cho mẹ rồi, lần sau đi đứng cẩn thận vào. Mà mày cũng cảm ơn bé Vi đi, nó chăm sóc mày từ lúc đó tới giờ đấy, mẹ kêu nó về nhà tắm rửa nó cũng không chịu về, cứ nằng nặc đòi ở lại. Tội nghiệp con bé, vừa ngoan lại vừa tốt, mai này mà mày làm khổ nó thì biết tay tao, nghe chưa?

Thiệt tình lúc đó tôi chỉ muốn đè Vivi ra mà… hôn lấy hôn để. Tôi nợ em một lời cám ơn, một lời xin lỗi và hẳn nhiên là một… chiếc nhẫn cưới. Mẹ tôi nói vậy thì chắc chắc 100% rằng bà đã chấp nhận và đồng ý cho câu chuyện của hai đứa tôi, đâu dễ để tìm được một cô gái đáng yêu và yêu thương “chồng con” đến như vậy, mẹ tôi cảm động cũng là điều dễ hiểu:

- Dạ rồi, mẹ khéo lo, hehe! Thế mẹ mang đồ ăn cho con à?

- Ừ, mẹ mang cả đồ ăn sáng cho hai đứa, nhưng mà để từ từ, đừng đánh thức con bé dậy, đ

1 .. 8 9 10 [11] 12 13 14 .. 33
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)