Truyện Hay Nói Yêu Em 7 Lần Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
Ring ring
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Truyện Hay Nói Yêu Em 7 Lần Full

Truyện Hay Nói Yêu Em 7 Lần Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 1925

Truyện Hay Nói Yêu Em 7 Lần Full

- Lấy cho tui cái kéo – Nghe xong, nhỏ Phương lệnh cho nhỏ Chi.
- Có liền – Nhỏ Chi liền đáp rồi đi ngay lập tức về bàn khác.
Tùng Linh cảm động nhìn hai đứa bạn của mình, đây mới chính là những đứa bạn yêu quý của nhỏ. Đúng vậy, với hành vi cầm thú của hắn ta với nhỏ, thì tốt nhất là nên dùng kéo cắt đứt của quý của hắn đi, để sau này hắn không còn giở trò với bất cứ ai. Nhỏ ôm nhỏ Phương nức nở nói:

- Túi biết là các bà sẽ giúp tui mà.
- Yên tâm đi. Tụi tui nhất định sẽ giúp bà mà đừng lo – Nhỏ Phương vỗ về nhỏ.
Ngay sau đó, nhỏ Chi quay lại với một cây kéo sắt bén và nhọn hoắt trên tay đập mạnh cái rầm xuống mặt bàn của nhỏ bảo:
- Đây…
Tùng Linh ngơ ngác nhìn cây kéo rồi nhìn lại hai đứa bạn ngơ ngác hỏi:
- Không phải hai bà nói giúp tui hay sao, vậy đưa tui làm gì chứ.

- Đưa kéo để cho bà tự tử chứ làm gì. Con gái thời xưa khi bị người ta nhìn thấy như thế thì phải dùng kéo tự tử ngay lập tức. Bà cứ yên tâm đi, khi bà chết, tụi tui nhất định sẽ thấp nhang giúp cho bà mỗi ngày – Nhỏ Chi cười tủm tỉm đáp.
Tùng linh nghe xong, nhỏ thật sự lên cơn kích động tức đến muốn sùi bọt mép, thật sự muốn cầm kéo đâm một nhát chết ngay cho rồi đi, sống làm chi để nhìn mặt hai đứa bạn xấu xa này.
Bạn bè người ta là té thì đỡ, còn bạn bè của nhỏ là chết rồi thì thấp nhang.
Nhưng ngay sau đó, thằng chuông reo vào lớp, thằng Nguyên cũng chạy vào lớp nhìn ba đứa nhỏ tức tối nói:
- Mấy bà nhớ đó…

Sau câu nói của thằng Nguyên thì thầy vật lý của nhỏ đang ung dung bước vào lớp. Tùng Linh và mọi người lật đật ngồi vào ghế ngay ngắn và chuẩn bị cho thủ tục hành chính mọi ngày. Tùng Linh hoàn toàn không lo lắng tí nào hết bởi vì lần trước nhỏ đã may mắn được vinh hạnh khảo bài rồi nên chắc chắn lần này nhỏ không bị gọi tên, hôm qua cũng không buồn giở vở học bài,
nào ngờ thầy vừa ngòi xuống đã gọi ngay tên nhỏ:
- Tùng Linh.
Nhỏ theo phản xạ đứng bật dậy hô to:
- Dạ.
- Mang vở lên cho thầy xem.

Tùng Linh hơi thắc mắc, vì sao thầy không gọi nhỏ khảo bài mà lại gọi nhỏ đưa vở cho thầy xem chứ. Nhưng nhỏ vui mừng là thầy chỉ muốn xem vở chứ không muốn khảo bài nhỏ. Từ trước đến giờ, nhỏ luôn luôn gặp may, khảo bài thì khảo đúng phần nhỏ đã học, làm bài kiểm tra thì luôn có phao cứ giúp, nói chung là vô cùng may mắn. Nhỏ vui vẻ tung tăng cầm tập lên bảng trình cho thầy. Nhưng khi thầy với tay lấy thì nhỏ chợt nhớ lại sự kiện của tiết sinh lần trước.
Hôm đó, nhỏ để quên tập ở nhà, mà thầy lý lại vô cùng nghiêm, thầy luôn nhắc nhở phải luôn chuẩn bị tập vở đầy đủ trước khi đến trường, ai mà để quên tạp và sách thầy biết được sẽ trừ điểm kiểm tra 1 tiết cho xem. Cho nên nhỏ dùng một cuốn tập khác để trên mặt bàn giả làm vở sinh. Nhưng vì trước sau gì cũng phải chép lại vào tập cho đoàng hoàng cho nên nhỏ lười không ghi gì nhiều. Định bụng về nhà mượn tập của hai nhỏ bạn ghi lại luôn một thể.
Không ngờ khi thầy đi ngang qua, thầy thấy nhỏ không ghi gì nhiều bèn lên tiếng hỏi, nhỏ thì sợ bị thầy la nên quyết định nói dối, cho nên có cuộc đối đáp như sau:

Thầy lý: Sao em không ghi định lí vào vở hả?
Tùng Linh: Thưa thầy, em có ghi chú là xem sách giáo khoa.
Thầy: Thế sao em chưa vẽ hình vào vở?
Tùng Linh: Thưa thầy, em có ghi chú là mày vẽ không đẹp, nhỏ Phương vẽ đẹp hơn, nhìn hình của nhỏ Phương.
Thầy: Thế em đã chép lời giải bài tập chưa?
Tùng Linh: Thưa thầy chưa ạ.
Thầy: Vì sao em chưa chịu chép lời giải bài tập.
Tùng Linh: thưa Thầy em có ghi chú là đều ở trong sách giải cả ạ.
Thầy lý bực mình cầm tập nhỏ lên xem những bài học trước đây nhỏ ghi chép thế nào. Nào ngờ đó là tập của môn học khác, thầy quăng cuốn tập xuống bàn trước vẻ mặt nhăn nhó của nhỏ hỏi:
- Em mau giải thích cho thầy.

Tùng Linh biết nhỏ không thể không nói sự thật ra được đành cúi đầu mếu máo thú nhận, mình để quên tập ở nhà, và thế sống thề chết sẽ về nhà chép bài vào vở đoàng hoàng. Ấy vậy mà cuối cùng nhỏ lại quên chép, còn thầy thì nhớ dai vô cùng.
- Á… – Tùng Linh nhớ lại mọi chuyện thì hét lên – Thầy ơi, em sai rồi – Cũng tại cái tên kia làm nhỏ tức giận mà quên hết mọi chuyện như thế, đúng là cái tên khốn khiếp mà. Nhỏ hận cái tên khốn đó, hận vô cùng.
- Về nhà làm hết toàn bộ bài tập trang 50, 51, 52, 53 cho tui – Thầy lạnh lùng nhìn vào vở của nhỏ rồi gấp lại quăng xuống bàn – Thật là tụi em bây giờ:” Lên trường thấy thầy thì muốn học. Về nhà quăng tập, xách *** đi chơi”
Tùng linh ngửa mặt lên trời thầm than khóc. Tất cả cũng vì tên khốn đó, từ trước đền giờ nhỏ luôn gặp vận may, không ngờ khi gặp hắn thì vận may liền bay đi mất.

- Thầy ơi. em xin thầy, thà rằng thầy tra tấn thể xác em bằng cách phạt quỳ, hay đuổi ra ngoài lớp đứng chứ đừng tra tấn tinh thần em như vậy ạ. 4 trang hơn 15 bài tập, bài nào cũng khó nhằn hết, làm nhiều quá em sẽ bị khủng hoảng tinh thần mất thôi thầy à, thầy tha cho em đi, em tình nguyện đứng ngoài cửa cầm xô nước, thầy ơi. Em hứa là sẽ về chép bài tập cẩn thận, từ nay về sau em sẽ không đảng trí quên tập sách nữa đâu – Tùng Linh nắm lấy góc bàn ảo não cầu xin.

- Em yên tâm đi, người ta thường bảo chỉ có những nhà bác học mới hay bị điên, chứ đứa ngốc như em ít nổi điên lắm. Thầy thấy tinh thần của em dù trời có sập cũng chẳng nhằm nhò gì đâu. Mà thấy cũng không thể đuổi em ra ngoài, bởi vì có câu nói:” Không mày đố thầy dạy ai”, thầy đến trường chủ yếu là dạy học cho em, đuổi em đi rồi, thì thầy còn làm thầy chi nữa. Mau về nhà làm bài tập cho thầy, mấy bài tập này cũng chẳng phải là khó khăn gì đâu. Em đã nghe câu:” Không có bài học khó. Chỉ có học sinh đần” hay chưa?

Tùng Linh chết đứng như Từ Hải luôn. Không ngờ thầy của nhỏ cũng có khả năng nói móc người khác một cách điêu luyện như thế. Nhưng vì sự nghiệp sống thoải mái không gò bó tinh thần. Tùng Linh quyết định nói:
- Thầy ơi, người ta cũng có câu này ạ: “Học hành như cá kho tiêu. Kho nhiều thì mặn học nhiều thì ngu”. Đã vậy người ta còn kèm theo một câu tương tự nữa ạ.
Học mà không chơi đánh rơi tuổi trẻ
Chơi mà không học bán rẻ tương lai

Thôi thì ta chọn cả hai
Vừa chơi vừa học tương lai huy hoàng
- Đó, thầy nói xem, không phải là tại em lười biếng. Mà là tại vì cài gì làm quá cũng phản tác dụng hết thầy à. Cho nên em chọn cách học từ từ không vội vã, vừa dễ tiếp thu, vừa không cần mới nhiêu đây tuổi phải gắn cặp *** chai như thầy sau này mới có thể huy hoàng nhìn lại quá khư chứ thầy. Thầy bắt em làm nhiều như vậy thật sự là không tốt. mặc dù em biết thầy làm vậy là vì muốn tốt cho em mà thôi. Hay là thầy giảm bớt số trang lẫn số bài cho em đi thầy.
- Thôi được rồi. Thấy em cũng miệng lưỡi lắm cho nên thầy quyết định giảm số lượng bài tập cho em từ 15 bài xuống còn 10 bài.

- 2 bài.
- 9 bài.
- 3 bài.
- 7 bài.
- Thôi vầy đi thầy em đưa ra một giá chót vậy. 4 bài.
- Em tưởng đây là cái chợ cho em trả giá hay sao? – Thầy lý lừ mắt nhìn nhỏ – Giá chót 5 bài.
- OK thành giá – Nhỏ đập bàn đáp, cả lớp nhịn không được phá ra cười trước cảnh thầy và trò đấu giá bài tập với nhau.

- Tùng Linh, thầy đã nhân nhượng hết mức rồi, nếu lần sau em còn không hoàn thành thì đừng trách thầy khó khăn nha.
- Em biết rồi thưa thầy. Thầy c

1 .. 5 6 7 [8] 9 10 11 .. 57
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)