hiên thấy ê ê cánh tay không cử động được, có cảm giác như có cục tạ nghìn cân trên người. Nhìn xuống thì nguyên một con voi đang nằm đè lên người. Nhưng bất chợt tôi bàng hoàng sững sốt, trên người tôi chỉ còn duy nhất cái quần lót. Tôi vội vàng hất con nhóc sang một bên rồi mặc quần aó vào. Hất hơi mạnh nên nó cũng dần tỉnh giấc.
- Hí hí… Nó nhìn tôi cười khúc khít.
- Cười gì vậy? Tôi hỏi trong lo sợ.
- Chào buổi sáng anh yêu!
- Anh yêu gì? Em nói điên gì vậy?
- Anh làm gì tối qua anh không nhớ sao? Con nhóc ngừng cười và trầm xuống.
- Làm…làm…gì? Tôi hỏi ấp úng, chảy cả mồ hôi.
- Anh thật sự không nhớ hả? Anh phải chịu trách nhiệm với em đó! Mắt con bé bắt đầu đỏ hoe.
- Trời!…Anh…làm…gì em rồi? Tôi như rụng rời tay chân, không đứng nổi nữa.
- Anh cởi áo, cởi quần ra, rồi ôm em ngủ cả đêm đó. Con nhóc nói trong ngượng ngùng.
- Phù… Tôi thờ dài một hơi, bao nhiêu gánh nặng như được trút bỏ hết. Thật là may mắn khi tôi chưa làm gì con nhóc. Có chuyện gì không biết ăn nói sao với bác Minh.
- Anh còn nói anh yêu em nhiều lần lắm. Con nhóc nói tiếp, có lẽ đó là những lời tôi dành cho Linh thì đúng hơn.
- Thôi dậy ăn sáng đi! Em làm anh hú hồn! Tôi xoa đầu nó nói.
- Hong! Anh không được đi! Anh phải ở lại chịu trách nhiệm với em!
- Khùng quá đi! Đồ ranh con! Biết gì mà trách nhiệm, ăn sáng mau đi còn về nữa kìa.
Tôi đi chuẩn bị đồ ăn sáng cho nó rồi dọn dẹp nhà cửa mà cứ không yên với nó. Nó cứ lẽo đẽo theo càu nhàu điếc cả lỗ tai. Một hồi thì bác Minh cũng qua đón nó, nó nhất mực không chịu về. Cứ bắt tôi hứa là phải ở lại Việt Nam nó mới chịu.
- Ba ơi! Anh Khanh đi Mỹ! Con không chịu đâu! Ba kêu ảnh ở lại đi! Nó khóc lóc sướt mướt năn nỉ ba nó.
- Thôi con ngoan đi! Anh Khanh phải đi với gia đình chứ! Sao anh ở lại được? Bác Minh dỗ con nhóc.
- Hong chịu! Hong chịu! Con nhóc nhảy đành đạch lên.
Bác Minh dỗ nó một hồi thì nó mới bớt khóc, bác dẫn nó ra xe. Tôi cũng đi ra theo, thật sự thấy thương nó lắm, nhưng đâu thể chỉ vì vậy mà thay đổi nguyên một kế hoạch chuẩn bị bấy lâu nay.
- Thôi ở nhà ngoan nhe Trinh! Khi nào rảnh anh sẽ về thăm! Tôi nói và xoa hai gò má của nó.
- Không cần nữa! Tôi ghét anh! Anh là đồ đáng ghét! Không bao giờ tôi muốn nhìn thấy anh nữa! Con nhóc đẩy tay tôi ra, quay mặt đi. Nó vẫn khóc tức tưởi.
- Thôi bác đi nhe con. Bác Minh lắc đầu vì cái tính trẻ con của con nhóc rồi dẫn nó ra xe.
Và từ hôm ấy cho đến lúc ra đi, đó là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy khuôn mặt bầu bỉnh, đáng yêu của Trinh béo. “Xin lỗi bé ú của anh! Một ngày nào đó, khi lớn lên, em sẽ hiểu”.
…Bừng tỉnh và quay trở lại hiện tại…
Tôi nắm chặt sợi dây chuyền cỏ 4 lá. Dùng tay lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má của Miu. À không, bây giờ tôi nên gọi em là Trinh, con bé béo ú của tôi ngày nào.
- Tr..i..nh…Trinh! Là…e.m…thật đó sao? Giọng nói tôi run lên.
- Hức…hức… Em không nói gì liên tục dùng tay đánh vào ngực tôi.
- Trinh!
- Tui biết chị Linh xinh đẹp hơn tui, chị Linh giỏi giang hơn tui. Nhưng sáu năm trôi qua rồi, mà anh vẫn không thể quên được chị ta sao? Em nói trong nấc nghẹn.
- Đó, tôi trả lại anh sợi dây chuyền đó. Anh mang đi sinh nhật chị ta đi! Anh tưởng tôi ngu lắm nên không biết chữ L là gì hả? Tôi đã không màng tới chuyện đó, tôi quý nó, tôi giữ nó 6 năm qua vì đó là quả của anh tặng tôi.
- Phải! Chị ta chờ anh 6 năm qua, một thời gian dài đó chứ? Vậy còn tui thì sao? Tui chở đợi anh có ít hơn 6 năm không hả?
Tôi cũng bắt đầu thấy cay ở mắt, những giọt nước mắt cũng bắt đầu lưng tròng khi nghe những lời của Trinh.
- Anh có biết thời gian qua, tôi vì anh mà phấn đấu, thay đổi bản thân rất nhiều không hả? Anh có biết tôi phải cố gắng đến mức nào không hả?
- Anh trả lời đi chứ! Tại sao lại im lặng? Anh trả…
Em chưa kịp nói dứt câu, tôi đã kéo em vào lòng. Đặt lên môi em một nụ hôn, một nụ hôn pha lẫn vị măn của nước mắt đắng cay, một nụ hôn như thỏa bao ngày nhung nhớ, một nụ hôn mà tôi không còn xem em là một đứa ranh con ngày nào nữa. Em cố vẩy vùng, đấm thình thịch vào ngực tôi. Nhưng tôi vẫn siết em thật chặt. Nấm đấm em dần mềm nhũn ra, rồi em ôm lấy tôi trọn vòng tay, hòa nhịp váo nụ hôn ngọt ngào của cả hai.
Tôi không còn suy nghĩ gì nhiều về chuyện của tương lai nữa. Dù cho ngày mai có trở nên thế nào, hôm nay, xin một lần cho tôi được sống thật với yêu thương của bản thân…
Chap 41:
Sau một nụ hôn dài ngọt ngào, tôi từ từ mở mắt ra và nhìn thẳng vào đôi mắt của em, đôi mắt ấy cũng đang nhìn tôi. Tôi không ngờ là tôi vừa hôn Trinh, con bé ú tinh nghịch ngày nào. Có một cảm giác rất lạ, nó ngọt ngào hơn tất cả những trải nghiệm mà tôi từng có trước đây. Mặt em bắt đầu ngượng đỏ, em cười mỉm và quay mặt đi.
- Cười gì vậy?
- Lần đầu của tui đó. Ngón tay nhỏ cứ miết qua miết lại trên nền nhà tỏ vẻ e thẹn, mắc cỡ.
- Tui cái đầu em, hỗn với anh hả nhóc? Tôi kí đầu em cái cốc vì giờ này mà con xưng tui với tôi.
- Đau em! Nhỏ trề môi mếu.
- Anh nhớ có ai đó, trong đêm tối, lợi dụng anh say hôn lén anh một lần rồi thì phải? Ở đó mà lần đầu!
- Ghét quá đi! Lần đâu tiên lâu như vậy chứ bộ. Em vòng tay ôm tôi.
- Chưa xong đâu nhóc. Giờ thì tới phần tra khảo đây, đừng nghĩ cứ vậy là như trước giờ không có chuyện gì.
- Biết rồi, anh muốn hỏi gì thì hỏi đi!
- Chuyện này bao nhiêu người biết? Và tại sao em lại làm vậy?
- Lúc gặp nhau lần đầu ở quán hủ tiếu, anh không nhận ra em. Em bực mình lắm, định trêu anh vài ngày rồi thôi. Nhưng thấy anh đáng ghét quá! Nên cứ thế mà kéo dài đến tận hôm nay. Chuyện này có sự hợp tác của Ly, Huy và anh Đen nữa.
Thảo nào mà em lại nắm rõ lịch trình, đường đi nước bước của tôi đến vậy. Em đã quá hiểu tôi, bây giờ lại có thêm sự trợ lực của ba người kia thì xem như tôi năm trong lòng bàn tay của em rồi. Ngay từ những lần gặp đầu tiên, tôi đã ngờ ngợ vì có nét giống. Nhưng tôi lại không tin em có thể thay đổi một cách chóng mặt, xinh xắn như bây giờ.
- Nhưng làm vậy có ích lợi gì mà phải giấu nhẹm đến tận bây giờ?
- Nêu anh biết em là Trinh rồi, anh chỉ xem em là con ranh con thôi. Em không thích đâu!
- Nhưng sao bây giờ em có thể ốm lại và…
- Và xinh đẹp phải không?…Hì! Người ta đáng yêu từ nhỏ rồi, tại có ai đó khờ mới không để ý thôi. Người ta ăn kiêng vất vả lắm đó biết không?
*Nhắc đến chuyện ăn kiêng, tôi lại nhớ về những chi tiết lạ mà tôi từng thấy ở em. Những lần ăn cơm chung trước kia, rõ nhất là cái hôm mà thằng X tới chơi rồi cả nhà ăn cơm chung. Em chỉ lựa thịt mà ăn, không hề ăn cơm. Rồi lần đi uống café ở Vũng Tàu, em sử dụng một gói nhỏ bột mang theo để cho vào ly uống, tôi đoán không nhầm thì đó là loại đường ăn kiêng. Em đang theo chế độ ăn kiêng nhiều đạm, mỡ và triệt hẳn chất carbohydrate, chất thường có trong các loại tinh bột, và bất cứ những thức ăn gì có vị ngọt. Phương pháp giảm cân thần tốc này tôi đã biết từ lâu, vì sơ ý mà không nhận ra.*
- Dám nói anh khờ hả Trinh béo? Tôi véo hai gò má trắng hồng của em.
- Á…á…đau em!
- Vậy còn tấm hình này thì sao? Tôi lấy điện thoại ra, mở tấm hình mà em từng gửi cho tôi qua internet. Tôi đã chụp lại bằng điện