Đọc Truyện Khoảng Cách Tình Yêu Full
Đánh giá:
7/10Bình chọn: 4095
Nhưng Nhã Phương cắn chặt răng, hai tay để trên ngực cậu ngăn cách cơ thể cô và cơ thể cậu vo lại thành nấm đấm, đấm mạnh vào ngực của cậu.
Nhưng bộ ngực rắn chắt của cậu không hề có chút cảm giác nào trước cú đấm không quá mạnh của cô, càng khiến cậu khoái trí cười. Lăng Phong đưa tay nhéo mạnh một cái trên eo Nhã Phương khiến cô bị đau bật ra tiếng rên nhẹ. Âm thanh nhẹ nhàng giữa đêm tối liền trở nên ám muội khiến hai kẻ bên ngoài thấy hứng phấn nóng bức vô cùng. Chúng nuốt khan một tiếng.
Nhã Phương tức giận quá cô cúi đầu cắn mạnh lên vai Lăng phong một cái đau điếng khiến Lăng Phong không ngừng suýt xa rên lên một tiếng. Điều này khiến bọn rình mò một phen cười thầm.
Hai người bắt đầu như hai đứa trẻ vật lộn nhau trên giường, cô muốn giết chết cái tên đang giễu cợt mình.
Còn cái tên kia thì lại ra sức tránh né trêu chọc cô không dứt, cuối cùng cả hai cùng té xuống giường.
Cả người Nhã Phương bị đập xuống giường đau điếng bèn kêu lên thành tiếng:
- Á…
Nhưng cũng may đầu cô đã nằm gọn trên bàn tay rắn chắc của Lăng Phong. Lăng Phong lần nữa ra hiệu cho cô. Cả hai quay mặt nhìn ra vách tường, quả nhiên sau tiếng thét của Nhã Phương, bọn chúng không còn nghi ngờ gì nữa nên lặng lẽ rút lui.
Cả hai mới bắt đầu thả dốc thở phào nhẹ nhỏm vì đã lừa được bọn người kia.
- Lên giường ngủ thôi, dưới đất lạnh lắm – Lăng Phong bèn ngồi dậy nói.
Nhã Phương nhìn lại quả là có chút lạnh, Lăng Phong lại cởi trần nên chắc sẽ càng lạnh hơn. Cô e dè ngồi dậy, không biết có nên lên giường hay không thì đã thấy Lăng Phong mặc áo vào và nằm xoay lưng ở một góc giường, nhường một khoảng rộng cho cô. Trong lòng có chút cảm động, mặc dù bị Lăng Phong đùa giỡn như cậu cũng đã giúp cô thoát hiểm.
Nhã Phương bèn nằm lên giường, xoay lưng lại khẽ nhắm mắt, an tâm mà ngủ.
Từ lúc đến đây, chưa bao giờ Nhã Phương cảm thấy ngủ ngon đến như vậy. Cô ngủ một giấc đến sáng.
Dù chưa mở mắt nhưng cô cũng cảm nhận được đôi mắt của Lăng phong đang chiếu trên người mình. Nhã Phương không dám mở mắt, nên tiếp tục giả vờ ngủ.
Bàn tay của Lăng Phong khẽ vuốt tóc trên mặt cô vén lên thật nhẹ nhàng chứa đựng sự dịu dàng, rồi cậu khẽ hôn lên vầng trán của cô. Nhã Phương run nhẹ người, tim đập dồn dập.
- Khụ khụ… – Một giọng ho vang lên cố tình phá tan không gian lãng mạn của hai người họ.
Lăng Phong biết ngay kẻ phá đám đó là ai, cậu bình thản gồi dậy lườm mắt nhìn Jay, Jay khục khặc cười giơ tay giả vờ hối lỗi.
- Làm phiền không gian của hai người rồi.
- Tới sớm vậy – Lăng Phong lên tiếng hỏi.
- Tới báo cho cậu biết đêm qua trông khi cậu trăng hoa ở đây thì ông ta đã chuyển hàng đi mất rồi – Jay nghiêm mặt đáp.
Nhã Phương vừa nghe xong thì bật dậy, cô định chạy ra ngoài xem xét nhưng Lăng Phong đã giữ tay cô kéo lại:
- Em không thể cứ thế mà ra ngoài. Thay đồ đi.
Nhã Phương phát hiện chiếc váy cô mặc nhăn nhúm đến đáng thương.
Lăng Phong hất đầu ra hiệu cho Jay. Jay lập tức đem một bộ quần áo nữ đưa cho Nhã Phương, rồi chỉ tay vào căn phòng bên cạnh để cô vào thay. Nhã phương cũng không suy nghĩ thêm, cô cầm lấy rồi nhanh chóng đi thay đồ.
Khi cô thay đồ xong bước ra, Lăng Phong đã thay xong một bộ đồ khác, nghiêm nghị vô cùng, nhưng cũng đầy sức hấp dẫn. Lăng Phong và Jay, hai người nói gì đó rất nhỏ nhưng khi Nhã Phương đi ra thì im bặt. hai người bọn họ đi ra hai hướng khiến Nhã phương thấy nghi ngờ.
Cô vừa xoay người thì nhăn mày, trên giường bỗng xuất hiện một vệt đỏ như máu loang lỗ, cô cúi đầu xấu hổ khi hiểu lí do xuất hiện vệt đỏ đó.
Lăng phong bước đến ôm lấy eo cô xoay người cô lại, trên tay cậu là chiếc vòng lục ngọc. Cậu nắm lấy tay Nhã Phương đeo chiếc vòng vào tay cô.
- Anh thích nhìn thấy em đeo nó. Đừng bao giờ bỏ nó ra có biết không?
Nhã Phương sững người nhìn chiếc vòng được tròng vào tay mình. Chiếc vòng đó trong một lần truy bắt tội phạm cô đã làm vỡ làm hai mãnh. Cô vẫn chưa có cơ hội đem nó đi làm lại. Lần này tuy cô có mang theo nó đến đây nhưng chưa có dịp nhìn lại nó. Không ngờ rằng nó lại bị lấy mất như thế mà cô lại không hề hay biết tí nào. Quả là một sự bất cẩn vô cùng.
- Đi thôi – Jay giục.
Cả hai người bèn đi theo jay ra ngoài, trên nền đất quả nhiên có đầy những dấu bánh xe vẫn chưa kịp xóc, vậy là số hàng đó đã bị chuyển đi trong đêm qua. Bọn chúng cố tình tách lăng phong và Jay ra hai nơi.
- Không phải anh và ông ta cùng hợp tác hay sao? – Nhã Phương thấy mơ hồ nên buộc miệng hỏi.
- Nếu em hỏi anh mấy năm qua có nhớ em không? Anh sẽ trả lời ngay lặp tức là không ngày nào là anh không nhớ em. Đó là chuyện tư, còn chuyện công, xin lỗi anh không thể trả lời em được – Lăng Phong nheo mắt tinh nghịch nói.
Nhã Phương hừ lạnh một cái rồi quay lưng bỏ đi.
- Em không muốn biết ông ta đã di chuyển số hàng đi đâu à? – Lăng Phong gọi với theo khiến bước chân Nhã Phương khựng lại.
- Tại sao lại nói với tôi điều đó – Nhã Phương lấy làm khó hiểu hỏi quả thật cô không thể nào đoán biết được suy nghĩ của Lăng Phong đằng sau nụ cười đó.
- Tại vì em muốn biết – Lăng Phong bình thản đáp, giống như chỉ cần cô thích câu có thể làm bất cứ việc gì cho cô, nói ra một cách nhẹ nhàng.
- Vậy đó là ở đâu? – Nhã Phương nghiên người hỏi.
- Không nói cho em biết bây giờ, hẹn em ngày mai tại trường bắn. Đến lúc đó anh sẽ cho em biết – Lăng Phong cười nói rồi kéo cô vào lòng mình hôn rộm cô cái nữa.
Nhã Phương giơ tay tính đấm Lăng Phong nhưng cậu đã nhanh chóng buông cô ra. Anh ranh ma nhìn cô nói:
- Tạm biệt, hẹn gặp em ngày mai
Nói rồi câu cùng Jay bỏ đi ra xe đang chờ bên ngoài.
- Ông thật đáng thương – Jay phá ra cười hung hục nhìn Lăng Phong.
Lăng Phong lườm Jay một cái rồi moi trong túi ra thiết bị nghe lén. Nhã Phương trong lúc bị Lăng Phong kéo lại hôn, cô đã nhanh tay bỏ vào trong túi áo của cậu.
- Ra tay cũng nhanh thật – Jay gật gù khen ngợi.
- Ai bảo mình cam tâm tình nguyện bị lợi dụng chứ – Lăng Phong thở dài bỏ thiết bị nghe lén vào trong túi áo trở lại.
- Cậu thật sự muốn cho cô ấy biết chỗ lão ta giấu hàng sao? – Jay đột nhiên nghiêm túc hỏi
- Ừhm…- Lăng Phong khẽ gật đầu.
- Tại sao, muốn dìm hắn ta à – Jay ngạc nhiên hỏi.
- Không, muốn cô ấy không phải mạo hiểm như hôm kia thôi, với lại hắn ta dám nâng giá bán lên, vậy cứ để giá đó cho cảnh sát mua đi – Lăng Phong mở laptop ra định vị xem Bảo Phương đang làm gì.
- Cậu cũng thật là nhanh hiểm, lợi dụng chiếc vòng tay bị bể mà đặt thiết bị định vị vào đó – Jay liếc nhìn màn hình laptop bĩu môi nói.
- Lần này trở về, mình sẽ không để cô ấy tổn thương nữa – lăng Phong trầm ngâm nói, giọng khan buồn nhớ lại quá khứ
Khi Jay và lăng phong bỏ đi, Nhã Phương lặp tức trở về phòng mình, cô vừa mở cửa bước vào thì dì Dung đã ở trong phòng ngồi đợi cô.
- Con không sao chứ? – Dì Dung lo lắng hỏi, cô khẽ gật đầu rồi đưa tay ra hiệu cho dì Dung im lặng, cô phát hiện mình đang bị theo dõi từ bên ngoài phòng.
Cô lập tức lục tìm điện thoại để liên lạc, nhưng dì Dung đã nói:
- Bọn họ đã tịch thu hết tất cả điện thoại trong nhà này rồi và cũng ngăn cấm không cho ai ra bên ngoài. Nếu không sẽ bị chúng bắn chết.
1 .. 50 51 52 [53] 54 55 56 .. 136