Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
Lamborghini Huracán LP 610-4 t
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 4179

Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

vừa kinh ngạc, vừa vui mừng hỏi.

- Có thật không hả bác…?

Bà Hường cầm tay nó, bà âu yếm bảo.

- Bố cháu không thể nào sinh con được nên mẹ của cháu đã đi thụ tinh nhân tạo, và đã xin tinh trùng của một người đàn ông khỏe mạnh, người đó bây giờ là chồng của bác…!

Bà Hường vừa dứt lời, một người đàn ông trung niên bước vào, ông nhìn nó đầy yêu thương, ông bảo.

- Chào con gái, bố là bố của con đây…!

Hồng đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, đầu tiên là anh Trường không phải là con của bác Thoa, bây giờ tới lượt nó là con của người đàn ông này.

Nó lắp bắp hỏi.

- Bác đang đùa cháu đúng không, làm gì có chuyện phi lý như vậy được…?

Ông An bảo nó.

- Bố không hề đùa con, nếu con không tin thì bố con mình có thể đi xét nghiệm ADN…!

Hồng hai tay nắm chật vào nhau, nó hỏi ông An.

- Tại sao chuyện này Dì Thủy Tiên của cháu lại không biết…?

Bà Hường thở dài bảo Hồng.

- Bác cũng không biết là tại sao nhưng hình như mẹ của con không muốn ai biết chuyện này thì phải, lúc đó gia đình của ông Sơn như thế thì ai mà dám nói…!

Hồng ngồi bất động trên ghế, nó nhìn người đàn ông trước mặt của mình, nó run run hỏi.

- Tại sao hai bác không xuất hiện sớm hơn mà tới bây giờ mới nói là sao…?

Bà Hường khóc lóc bảo Hồng.

- Bác xin lỗi vì bác cũng mới biết chuyện này, bác đã bay sang đây ngay khi nghe tin báo của một bà bạn về tình hình của Trường, lúc đó nó cũng đã nằm viện được gần hai tháng rồi, khi nhìn thấy cháu, bác đã rất xửng sốt, bác liền cho người chụp ảnh của cháu lại và gửi cho chồng của bác, ông ấy cũng bay sang đây ngay khi nhận được tin…!

Hồng vừa buồn vừa sung sướng vì nó và anh Trường có thể đến được với nhau, nhưng anh ấy ở đâu, nó phải đi tìm anh ấy ngay, nó rơi lệ vì hạnh phúc nó bảo.

- Hai bác có thể về nhà của cháu không, vì cháu muốn hai người gặp gia đình của cháu…?

Ông An bảo.

- Bố cũng muốn đến nhà để gặp bố mẹ nuôi của con, bố muốn nói chuyện và cảm ơn họ đã chăm sóc cho con thời gian qua…!
Trường thấy mình chỉ là một đứa con rơi, và vì anh mà con trai của mẹ anh chết, anh càng thêm chán đời, anh đã bỏ đi thật xa.

Hồng và mọi người tìm Trường đã năm năm mà không thấy, nó cảm thấy trái tim của mình như sắp khô kiệt, nó lao vào học tập để quên đi, mặc dù bố mẹ và người thân khuyên nó nên tìm cho mình một tình yêu khác, nhưng nó lờ đi và tiếp tục sống trong đau khổ.

Nhìn đứa cháu gái kháu khỉnh mà chị Đoài sinh cho anh Khoa nó cười buồn, ai cũng có đôi, chỉ còn mình nó cô đơn.

Đăng và Loan đã có một đứa con gái hai tháng tuổi, Cúc và Tuấn vì mới cưới nhau nên chị ấy chỉ mới có bầu, còn Triều và Hà đã có được một đứa con trai một tuổi.

Nó đi lang thang một mình, nó buồn bã quá, nó đã học xong, năm năm quả là một thời gian dài cho những ai yêu nhau.

Nó tự hỏi là tại sao anh ấy không về, anh ấy ở đâu và đang làm gì, nó để cho nước mắt của mình rơi, nó nghĩ có lẽ suốt cả cuộc đời này nó không gặp lại anh cũng nên.

Hồng đã xin gia đình cho phép nó được đi xa, nó muốn đến một nơi nào đó mà nó có thể quên anh hay là hy vọng anh sẽ về, nhưng nó biết là anh Trường sẽ không bao giờ về đâu, vì anh ấy vẫn tưởng nó là em gái của anh ấy.

Nó đau khổ, không được yêu anh nó cũng đau, nay có thể ở bên nhau thì anh ấy lại bỏ đi mất.

Nó có thêm bố mẹ và thêm người thân nhưng trong lòng của nó vẫn còn trống vắng và khoảng trắng ấy chỉ có Trường là bù đắp được thôi, nhưng anh ấy ở đâu nó cũng không biết.

Nó đi theo hàng cây mà nó vẫn đi hàng ngày và đến nhà thờ mà nó vẫn hay đến, nó ngước mắt lên, nó muốn nghe được một tiếng chuông chùa, nó muốn cho tâm hồn của mình lắng lại.

Một tiếng bong vang lên như xóa tan đi u ám ở trong lòng nó, nó nên tìm về với chúa, dù cho có đau khổ thì nó vẫn đang sống và cố mà sống, nó đã qua cái tuổi mộng mơ rồi, tại sao niềm tin là anh sẽ về ngày càng ít đi.

Nó ở nhà được thêm hai hôm là nó tạm biệt gia đình và bạn bè, nó bắt một chuyến xe, nó muốn đi du lịch một mình, vì nó muốn về với biển, nó muốn xem biển hôm nay dữ dội như thế nào, nó cũng muốn đứng trước biển và hét to lên rằng nó yêu anh và nó hận anh, nó tự hỏi là anh còn bắt nó chờ đợi đến bao giờ nữa.

Nó đã đến được nơi mà nó muốn, nó mặc một cái váy màu trắng và đội một cái mũ nan, nó đi chân trần trên cát, sự đau khổ và sự phiền muộn của nó càng làm cho nó quyến rũ hơn, nó bước đi mà có nhiều chàng trai phải ngoái lại để nhìn nó, nhưng với nó đó chỉ là chuyện phiền phức mà thôi, nó ước ánh mắt kia là của Trường thì hay biết mấy.

Nước đang đùa dưới chân của nó, mắt của nó nhìn ra xa, nó cười buồn, đây là biển sao, nó cúi xuống nhặt cái vỏ ốc mà sóng đã đánh dạt vào bờ, nó cho lên tai nghe, có muôn vàn tiếng hát của biển đang gọi nó.

Nó bước xuống, nó càng đi càng xa bờ, nước đang dâng lên trên ngực của nó, nó cười và nghĩ mình nên chọn nơi đây để chết vì tình yêu của nó đã mất rồi còn đâu…
Hồng ngước nhìn lên bầu trời xanh, nó ngụm lặn xuống mắt nó của nó cay xè vì nước.

Nhìn mọi thứ xung quanh mình chìm trong nước, nó cố cười, nhưng chỉ có bong bóng nổi lên mà thôi, nó nghĩ mình có nên kết thúc mạng sống ở đây không, có lẽ đây là chỗ thích hợp cho những ai thất tình tìm cho mình một lối thoát.

Nó trồi lên khỏi mặt nước vì ngạt thở và nước chảy vào mũi nó làm cho nó bị sặc, nó chảy cả nước mắt ra vì ho, nhưng trên môi của nó lại nở một nụ cười.

Nó dang hai tay ra, nó cười thật tươi, nó sẽ dành cả đời này để chờ đợi Trường về, trái tim của nó lại đập nhanh khi nó nhắc đến tên của anh.

Mắt của nó mở to ra để nhìn mặt trời đang dần buông xuống, thế là sắp kết thúc một ngày, và cũng thêm vào một ngày nữa nó chờ anh, nó lại lặn ngụp xuống, nó muốn nếm trải thêm cái cảm giác được chết thử một lần nữa.

Nó ôm lấy bụng mà ho, nó lại cười và nó lại ngụp xuống như thế không biết bao nhiêu lần, nó cười như điên, vì trời đã tối rồi nên người ta đã về khách sạn cả nên chỉ có mình nó ngoài biển.

Nó bước loạng choạng lên bờ, cái váy ướt sũng và cái mũ của nó đã trôi ra biển từ khi nào rồi, nó run lên vì lạnh, nó nghĩ nếu mà nó còn giầm nước nữa thì nó sẽ ngục xuống đây vì ốm mất.

Nó cố lê cái thân đã mệt lả đi vì lạnh về khách sạn, nó tìm về phòng của mình, nó run run đi tắm và thay quần áo, nó lau khô tóc và mở điện thoại ra xem, đã có không biết bao nhiêu cuộc gọi và tin nhắn của người thân gửi cho nó, nhưng nó chỉ nhắn độc một tin là nó khỏe cho tất cả mọi người.

Nó lấy cái chăn đắp lên người vì nó cảm thấy lạnh, nó co ro ngồi đó nghe gió thổi từ biển vào, nó lại muốn được ra biển, nó hất bỏ cái chăn ra và tìm cho mình một cái áo khoác, nó khép cửa lại và bước đi.

Gió hất vào mặt nó mát rượi, nó cảm thấy hơi mặn của muối trên môi và trên mặt của nó.

Nó đứng lặng nhìn biển, nó khóc, rồi nó lại cười, nó sẽ rời khỏi đây vào ngày mai, và khi đó nó sẽ bỏ đi thật xa.

Trái tim của nó đau nhói, tự nhiên nó muốn hét lên, có con sóng đang xô vào bờ, nó bước gần lại cái mỏm đá, nó nghe từng tiếng sóng ào ạt xô về đây.

Nó hét lên thật to.

- Anh Trường ơi, anh ở đâu, anh có biết là em yêu anh lắm không và anh có biết là em không phải là em gái của anh, giá mà em biết anh ở đâu

1 .. 126 127 128 [129] 130 131
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)