Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
Lamborghini Huracán LP 610-4 t
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 4300

Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

cười, xem ra mình không có tác dụng với hai đứa này thật, ha ha ha, anh cười thầm trong lòng, mình bây giờ mới biết còn nhiều cô gái thú vị như thế này.

Hồng bảo con Loan:

- Cho tao về bệnh viện, chắc là mẹ tao đang lo cho tao lắm, tao phải về ngay…!

Nó tốc cái chăn lên, nó cố bước xuống giường, con Loan nó bảo:

- Mày không cần phải về bệnh viện đâu, tao đã gọi điện xin phép cho mày ở đây rồi, nên cứ yên tâm mà tĩnh dưỡng…!

Hồng ngạc nhiên không hiểu, sao mẹ nó lại đồng ý dễ dàng như vậy nhỉ, ngủ qua đêm ở ngoài là cấm kị với nhà nó rồi, còn chuyện nó đang bị đau ốm thế này nữa chứ, nó ngơ ngác nhìn con Loan hỏi:

- Mày dùng cách gì mà lay chuyển được một người khó tính như mẹ tao…?

Con Loan gật gù bảo:

- Tao chỉ bảo là mày đã có bác sĩ ở đây chăm sóc, và đang chung vui với bạn bè thôi…!

Nghe con Loan giải thích, sao mà khó hiểu thế, nhưng mà thôi kệ, mẹ đã cho mình đi rồi, thì mình cũng về bệnh viện chứ ở đây mình cảm thấy gai cả người, chuồn là thượng sách.
Nó đặt chân xuống nền nhà, lạnh quá, người nó hơi run lên, nhưng nó cố bước, con Loan còn chưa hiểu gì thì con Hồng nó ngã ra, may mà Trường đón kịp, nếu không đầu và thân thể của con Hồng đã bầm dập vì ngã rồi.

Anh ôm lấy cơ thể ấm nóng của nó, anh ngửi được mùi thơm trên cơ thể của nó, người nó có mùi vị của hoa, anh hơi chùn người một chút, anh còn chưa buông được nó ra, thì con nhỏ Hồng đã lấy cánh tay của mình huých cho anh một cái vào sườn, đau quá anh nhăn mặt lại, con Hồng nó còn cho anh ăn một cái tát nữa, vì nó ghét những thằng đàn ông chơi bời như thế này mà, dám làm cho bạn thân của nó đau khổ hả, lại còn ôm nó trước mặt con Loan nữa, nó mà ghen lên, rồi tình bạn tan vỡ thì sao, phải cho anh ta biết, lần sau mà chừa.

- Bốp…!

Trường vừa bị đánh, lại vừa bị tát, tuy anh chẳng cảm thấy cái gì cả, bởi vì nó ốm yếu thế kia thì làm gì được anh, nhưng mà có cần thô bạo với anh như thế không nhỉ, anh liếm mép nhìn nó, con nhỏ này ghê thật, xem ra con bạn của Loan, không đơn giản như anh nghĩ, anh cười, chờ đấy nhóc, anh sẽ cho em hiểu là giây vào anh thì như thế nào.

Loan thấy Trường ôm Hồng thì mừng lắm, nếu mà anh ta không đỡ kịp, Hồng mà lại bị làm sao nữa thì nó biết phải ăn nói với mẹ nó như thế nào, nhìn anh ta bị đánh thật hay, con Loan nó còn hếch mắt lên nhìn Trường trêu tức nữa chứ, he he he cho anh chết, ai bảo anh bắt nạt tôi lắm làm gì…!

Bác sĩ khám xong cho con Hồng thì cũng đã khuya lắm rồi, Trường về phòng mình ngủ, còn con Loan thì ở lại trông con Hồng.

Đêm con Hồng tỉnh giấc hai, ba lượt nhưng thấy bạn nó còn ngủ say hơn cả nó, Hồng bật cười, con nhóc này rõ thật, đi coi người ốm mà ngủ như chết thế kia, thì người ta có mệnh hệ gì thật thì làm thế nào.

Hồng bước xuống giường, lấy cái vỏ chăn đắp lên người của nó, xem ra con này nó đã ngủ ngục ở đây lâu rồi, khó ngủ quá, người mình cứ ong ong cả lên thế này thì làm sao mà ngủ, bây giờ mà đi dạo được một chút thì hay.

Hồng vớ lấy cái áo khoác của ai đó để đấy, chết thật hình như là của tên kia thì phải, nhìn kỹ lại thì con Loan cũng đã thay áo mới, Hồng càng ngày càng tò mò hơn về mối quan hệ của anh ta với con Loan, nếu đã thân tới mức như thế này rồi, xem ra không đơn giản, nhưng sao chỉ trong vòng có hai ngày mà mọi chuyện lại tiến triển nhanh như thế hay sao, vô lý quá, không thể nào hiểu nổi, con kia cũng ghê thật, nó dám dấu cả mình, thôi kệ khi nào nó tỉnh thì mình sẽ làm cho nó phun hết ra, lúc đó thì mày chết.

Mặc dù không muốn cầm áo khoác của tên kia chút nào nhưng lạnh như thế này thì cũng đành chịu, Hồng khép cửa lại, nó đi từng bước xuống lầu, nó nghĩ mình mà không vướng con kia thì mình đã chốn đi phứt cho rồi, đúng là mệt với bạn bè, con quỷ, nó chuyên gây rắc rối cho mình, nguyên vụ tên Quân làm phiền nó tối ngày, vì con kia nó cho số di động, còn vụ bắt cóc này nữa chứ, thật là…

Mọi người đã đi ngủ cả, nó lang thang ngoài vườn, trăng đêm nay đẹp thật, mình cần tìm chỗ nào đó để ngồi, cái lạnh làm cho nó co ro, mặc dù trời mùa hè có khi nào hết nóng đâu, nhưng do nó bị xốt nên thế, chỉ nghĩ đến ngày mai lại phải uống một đống thuốc là nó kinh rồi, trời ạ, đến khổ cho cái số của con.

Trường nằm trên giường, vắt tay lên trán anh nghĩ về con Loan và con Hồng, hai con bé này làm cho anh điên đảo cả lên, con Loan thì tinh nghịch như trẻ con, và nó hay cười, còn cô bạn kia thì, anh lắc đầu, sao anh lại phải để ý đến hai đứa chúng nó nhỉ, anh chỉ muốn vui chơi một chút thôi mà, sao tự dưng anh lại phiền lòng như thế này, mắt của Hồng lúc nào cũng long lanh như sắp khóc, vừa gặp anh sao nó lại ghét anh như thế, thật không thể nào hiểu nổi, bực cả mình, khi không lại gặp hai con nhỏ này.

Trường muốn lên xem nó đã ngủ chưa, và không bị gì nữa chứ, anh hơi chần chừ, tuy đây là nhà anh nhưng mà dù sao thì đó cũng là phòng của con gái, anh mà vào lại bị hiểu lầm nữa thì khốn, thôi thì đi đâu đó cho xong, ra vườn vậy.

Nhìn lên vầng trăng khuyết, anh nghĩ cũng sắp đến rằm rồi, mà mình thì quan tâm làm quái gì, ở nhà anh chưa bao giờ có khái niệm lễ tết hay kỷ niệm gì cả với anh nó chỉ làm cho thêm đau buồn, anh căm thù người đàn bà mà là vợ của bố anh bây giờ, bà ta đã ngang nhiên bước vào cuộc đời anh, mẹ anh vì bà ta mà chết, anh nhớ hồi đó mình đã suy sụp như thế nào, anh cũng được một người con gái yêu anh, đến động viên, chăm sóc và an ủi anh, nhưng hóa ra tất cả chỉ là kế hoạch của bà ta, cú điện thoại mà hai người nói chuyện với nhau đã bị anh nghe thấy, anh nghĩ nếu hôm ấy mình không quên cái điện thoại ở nhà, thì mình quay về làm chi để tan nát hết cả, anh đứng ngoài nghe mà tay mình bóp nát món quà anh đã mua định tặng cho cô ta lúc nào không hay, anh quay ra lái xe mà như thằng điên, cũng may là anh không bị làm sao, đó là lần đầu tiên anh biết đến đàn bà khi say rượu, anh cười trong đau khổ, khi thức dậy thấy có ai đó ôm mình, cô ta chỉ là một cô gái qua đường mà thôi, cái cô ta cần là gì nhỉ, anh đã cho cô ta rất nhiều tiền và cho luôn sợi dây chuyền mà anh mua tặng cho bạn gái của mình, cô ta há hốc mồm nhìn anh không hiểu.

Anh ghê sợ bản thân mình, từ đó anh trượt vào con đường ăn chơi, ngày anh đi làm tối anh đi vũ trường, anh khinh ghét bọn đàn bà,nhưng anh cần họ để giải sầu, anh thở dài, anh không còn tin ai nữa cả.
Anh tự hỏi là liệu Loan có thể xóa bớt những vết hằn quá khứ của anh không nhưng con nhỏ đó nó trẻ con quá, vui chơi với nó thì được còn làm bạn gái anh thì…

- Hắc xì…!

Anh nghe có tiếng ai đang ho và hắc xì của ai quanh đây thì phải, quái lại nhỉ đã khuya như thế này mà không ngủ đi còn ra đây là gì cho cảm lạnh, không phải là con Loan hay con Hồng chứ.

Anh đi nhanh về phía có tiếng động vừa rồi thì thấy có một cô gái đang ngồi quay lưng lại với anh, mà trên người cô ta đang khoác oác của anh, anh cười, tóc của cô ta đen dài được buộc lên cao, cô ta đang nghếch mặt lên nhìn trăng, tay của cô ta để trên chán như đang chào cờ, anh đứng lặng nhìn, anh không muốn phá vỡ phút giây riêng tư của cô.

- Cô làm gì đấy hả, sao lại ra đây, cô có biết như thế là dễ chết không hả…?

Thấy lâu như vậ

1 .. 51 52 53 [54] 55 56 57 .. 131
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)