o trên móc, hình như khăn của chị chứ trước giờ mình có dùng khăn tắm bao giờ đâu, thôi đành dùng tạm chứ biết làm sao. Với cái khăn xuống, 1 mùi hương ngọt ngào toả ra, đúng là đồ của con gái có khác, cái gì cũng thơm chả bù đồ của mình toàn mùi thuốc quấn tạm cái khăn che đi phần cần che, nhẹ mở cửa ngó ra, chị vẫn đang chăm chú vào màn hình máy tính, chắc lại chat chit gì đây, bước hẳn ra tiến thật nhanh về phía tủ quần áo, vừa mở tủ thì chị quay lại
- Đã tắm xong rồi à, ơ mà sao lại quấn khăn của chị.
- Em quên ko mang quần áo vào nên mượn tạm, tí em giặt trả ko phải lo.
- Nào ai đã nói gì đâu mà phải thế, dùng thì cứ dùng xong để đấy chị giặt cho.
Cười hì 1 cái xong lấy bộ quần áo chui vào buồng tắm để mặc, liếc thấy chị vẫn nhìn theo mình. Mặc xong quần áo đi ra ngoài thì thấy chị đã tắt máy tính, đang ngồi cầm đt của mình
- Này này xem trộm cái gì đấy, chán chat với zai rồi à.
- Chat chit gì đâu, chị ngồi định nghe nhạc 1 tí thôi mà.
- Thế lấy đt của em làm gì đấy, ko chơi trò đọc trộm tn đâu nhé, trả đây – vừa nói mình vừa chạy đến giằng lại đt.
- Chị mượn xem 1 tí, có gì bí mật hay sao mà giấu ko cho xem – giấu cái đt ra sau lưng ko cho mình giật lại mặt chị vênh lên ngứa mắt cực kỳ
- Ơ hay con gái con đứa duyên nhỉ, trả em đây.
Vừa nói mình vừa vòng tay với lấy cái đt, chị thì cố tìm cách giấu đi ko cho mình lấy, bất chợt trước mắt mình hiện lên bầu ngực của chị, chị ko mặc áo lót, giằng co với mình 1 lúc khiến chiếc váy bị xộc xệch đi lộ hẳn ra nửa vòng 1 đẫy đà đầy nhựa sống, giật mình đứng thẳng dậy đi ra giường ngồi mình hơi ngượng với chị, hình như chị cũng phát hiện ra nên đưa tay chỉnh lại chiếc váy, kéo cái ghế đến cạnh giường chị đưa trả mình chiếc đt.
- Đây trả này, mượn tí mà ko cho.
Cầm lại cái đt, nhe răng cười với chị xong ngồi hỏi han lung tung chuyện gia đình chị, công việc của bác được biết sau vụ đấy thì bác Tâm và bác Hùng đã giành lấy địa bàn của Long Rùa, thì ra Long Rùa ngày xưa đã từng mang ơn bác Hùng lần này chuyện xảy ra như thế nên ko dám đối diện với bác nữa đành chuyển đi nơi khác làm ăn. 2 chị em ngồi nói chuyện với nhau chả mấy mà cũng quá nửa đêm, mình bảo
- Chị về phòng đi, em đi ngủ đây, hnay mệt quá.
- Thì V cứ ngủ đi, chị chưa muốn ngủ.
- Chưa muốn ngủ thì cũng ra để em ngủ chứ, em quen đi ngủ là khoá cửa rồi, ko bị ai quấy rầy.
- Nhưng chị ko thích, chị thích ngồi đây xem V ngủ cơ.
- Vô duyên, tự nhiên thích ngồi ngắm người ta ngủ.
- Vô duyên đấy thì sao nào, chả nằm ở nhà người ta ngủ mấy ngày liền rồi ai còn lạ gì.
Đến chịu với bà này, thôi thì trời ko chịu đất đất đành chịu trời vậy, nhẩy lên giường kéo cái chăng mỏng chùm qua đầu mình nói.
- Thôi thì kệ chị muốn làm gì thì làm, em đi ngủ đây.
Nằm xuống nhắm mắt mà mình chả thể nào ngủ được, 1 phần vì ko quen ngủ mà vẫn mặc quần áo (đến giờ vẫn vậy ^^ cứ đi ngủ là sạch sành sanh), 1 phần là mải nghĩ xem chị đang làm gì, mấy lần định hé chăn ra nhưng sợ chị thấy mình chưa ngủ lại đòi nói chuyện tiếp thì chết. Được 1 lúc thì thấy đèn tắt, hề hề chắc ngồi chán rồi nên cũng chịu đi ngủ đây, mãi mình mới thoải mái để ngủ được. Mắt nhắm mắt mở vòng tay cởi quần áo ra xong ngủ tiếp, đang thiu thiu ngủ thì tự nhiên cảm thấy có ai nằm sau lưng, maaaaaaaaaaaaa
- Chị làm gì đấy, giật hết cả lùi, sao ko đi ngủ đi – ngồi bật dậy nhìn thấy chị mình hỏi.
- Chị ko ngủ được, sợ lắm.
- Sợ gì mà sợ, ko ngủ được nên sang đây phá luôn ko cho ai ngủ hả – vẫn đang ngái ngủ nên mình hơi cáu.
- Cho chị ngủ bên này đi, nằm bên kia 1 mình sợ lắm, trời đang mưa nữa sợ sấm lắm..
- Con ạ mẹ, ông thiên lôi ông í mà biết mẹ thế này có khi ông í sợ ko dám làm sấm nữa chứ mẹ thì sợ gì sấm
Vừa nói mình vừa vùng vằng định đứng dậy tỏ thái độ cáu gắt vì bị làm mất giấc ngủ, bỗng nhớ ra là vừa cởi sạch rồi còn đâu, hic khổ thế chứ lại, giờ thì tỉnh hẳn rồi.
- Quay mặt sang bên kia đi.
- Quay sang làm gì- chị ngơ ngác hỏi.
- Quay sang để em mặc quần áo vào chứ làm gì, hành người ta quá cơ.
Chị ko nói gì quay lưng lại, nhẩy xuống mò quần áo mặc vào, xong xuôi mình ra bật đèn lên và bảo chị.
- Thôi thế chị ngủ đi, em ngồi chơi đt vậy, em ko quen ngủ mà mặc quần áo có nằm cũng chả ngủ được.
- Nếu V ko đồng ý thì thôi chị sang bên kia vậy, chị xin lỗi vì làm phiền V.
- Thôi cứ nằm đấy đi, giờ em cũng chả ngủ được nữa, ngồi chơi thôi.
- Thế chị cũng chả ngủ nữa hì hì.
Em ạ chị, phá người ta cho bằng được xong bây giờ cũng ko thèm ngủ, chị nằm sấp trên giường 2 tay chống cằm quay về phía mình, chiếc váy ngủ trễ xuống khiến cả bầu ngực căng tròn lộ ra, tuy 2 tay chị đã che đi 1 phần nào nhưng vẫn khiến mình cảm thấy rạo rực trong người.
- Nằm lại đi, con gái con đứa gì chả ý tứ gì cả – đành nói thẳng luôn chứ ko thì dễ xảy ra án mạng lắm
- Ơ…đồ vô duyên, tự nhiên nhìn trộm người ta.
Ôi giời ơi, ngày xưa thị Màu oan thế nào thì mình chả biết chứ giờ đây mình rơi vào hoàn cảnh này chắc còn oan gấp vạn, cứ hơ hớ trước mặt xong kêu vô duyên, với chả nhìn trộm, đây nhìn thẳng chứ có trộm đâu. Lại nói vớ vẩn với nhau vài câu chuyện, mình vừa nói vừa ngồi đánh tá lả trên mạng, 1 lúc sau thấy im im quay lại thì chị ngủ từ bao giờ, với tay kéo chăn đắp cho chị mình mở cửa ra ngoài ban công, sau cơn mưa không khí mát lạnh, hít 1 hơi dài vươn vai vài cái cho đỡ mỏi mình nhìn đồng hồ thì đã hơn 4h sáng, thôi giờ này còn ngủ nghê gì nữa, thức luôn sáng còn đưa em về sớm chứ ko thì chết với bố mẹ em.
Chị ở chơi nhà mình 1 tuần, sau đó lên đường đi du học, trước khi đi chị còn gửi lời chúc mình và em hạnh phúc, hì dù sao thì mãi mãi chị vẫn là chị của em mà. Tình yêu của mình và em cứ thế lớn dần theo năm tháng, thời gian trôi qua chả mấy mà mình cũng đã học sang năm cuối cùng, mọi chuyện tưởng chừng sẽ cứ thế diễn ra một cách tốt đẹp nếu như ko có việc cậu của em từ nước ngoài về chơi và có ý định đưa em sang cùng.
- Anh ơi, cậu Đông về rồi, cậu muốn em sang phụ cậu mợ bán hàng bên đấy, cậu mới mở thêm cửa hàng nên cần người quản lý
- Em nói gì thế? Tự nhiên sang đấy làm gì? Ở nhà anh thừa sức lo cho em mà.
- Em ko muốn đi đâu nhưng bố mẹ đồng ý với cậu rồi, có lẽ em phải đi thôi
Nghe em nói thế mình cảm thấy hụt hẫng, 1 cảm giác đau đớn xuất hiện trong mình, không còn nghe thấy em nói gì nữa lẳng lặng mình đứng dậy, em chạy theo kéo mình lại
- Em biết là anh ko muốn để em đi, em cũng ko muốn nhưng ko thể cãi lời bố mẹ được anh để em đi 1 thời gian thôi
- Em có thể sống vì em 1 lần này ko, tại sao lúc nào cũng bố mẹ, bố mẹ – mình gắt lên – bố mẹ có sống với em cả đời được ko
- Đừng quát em thế, em không còn sự lựa chọn nào khác, em ko thể huhu
- Đừng khóc nữa, bây giờ anh chỉ muốn em sống thật với lòng mình thôi, em sang đấy làm gì, đừng nói với anh là kiếm tiền, anh có thể lo cho em đầy đủ, vậy em sang đấy làm gì
- Nhưng bố mẹ em muốn em sang với cậu, xong còn cho em Ngân sang học nữa, em ko thể cãi bố mẹ được huhu
Không còn muốn nghe em nói tiếp nữa, mình giật tay em ra và quay lưng đi, mặc kệ em khóc gọi theo mình lên xe bỏ về, đúng là ko thể hiểu nổi em nữa, chẳng bao giờ dám sống vì bản thân mình, lúc nào cũng chỉ lo lắng