Không về nhà vì biết thế nào em cũng sẽ tìm đến, lượn qua bar HGX, chỗ quen thuộc của mình trước khi yêu em, gọi 2 chai rượu và ít hoa quả rồi lôi đt gọi ông anh
- Lên HGX đi anh, em đang ngồi đây, lên ngay nhé
- Tao đang bận tí, lúc nữa tao qua, cứ ngồi đấy đi
- Qua nhanh ko đéo còn gì mà uống đâu
1 tí sau trên bàn đã bày 2 chai Blue. Đưa cho em tiếp viên 1 tờ tiền rồi phẩy tay ra hiệu ko cần phục vụ, mình với chai rượu tự rót, cầm cốc rượu lắc qua lắc lại nhếch mép cười 1 cái mình uống cạn, đúng là sự đời, khi mọi chuyện chưa đến thì chưa chắc chắn được gì cả. Cứ thế rót, hết cốc này đến cốc khác, chai rượu đầu tiên đã gần cạn, chả thấy ông anh đâu cả, kệ đến thì đến chả đến thì thôi, anh với chả em mỗi lần cần thì toàn mất hút. Đang ngồi thì tự nhiên có 1 giọng nói vang lên
- Sao lại ngồi 1 mình buồn thế này, có cần em ngồi cùng không
Liếc sang thấy 1 đứa con gái tóc xoăn tít, quần áo thì như kiểu thiếu tiền mua vải nên cái nào cũng ngắn cũn, hở hết những chỗ cần che, thể loại này lại là gái vớ vẩn đây mình là mình ghét nhất kiểu này, coi như ko nghe thấy gì mình đưa cốc rượu lên định uống thì cô nàng bồi thêm 1 câu
- Khổ thân, trông đâu đến nỗi nào mà lại điếc
Bố tiên sư nhà nó nữa, chả nhẽ ông lại vả cho 1 cái thì răng môi lẫn lộn bây giờ, được cái từ trước tự hứa với lòng là ko bao giờ động đến đàn bà con gái dù là bằng 1 cành hoa (mà phải dùng khăn mùi xoa gói thêm cục đá), đặt cốc rượu xuống bàn mình nói
- Thích thì cứ tự rót mà uống, uống chán thì ai đi đường nấy anh ko có nhu cầu
- Ơ hoá ra cũng biết nói đấy, cứ tưởng vừa câm vừa điếc rồi
- Này, ăn nói cho cẩn thận
Vẫy tay gọi 1 cái cốc cô nàng tự nhiên rót rượu vào xong đưa lên
- Cụng cái làm quen nào
Cầm cốc lên xong ko cụng, mình uống hết rồi bảo
- Anh ko có nhu cầu làm quen, em cứ uống tự nhiên nhưng đừng hỏi gì cũng đừng nói chuyện với anh, OK?
- Không thích thì thôi vậy, làm gì mà ghê thế
Rút đt ra gọi cho ông anh lần nữa xem có định qua hay ko để còn biết, chưa kịp bấm số thì thấy lão gọi
- Mày ở bàn nào đấy, tao đến rồi
- Em đang ngồi phía trong
- Hâm à, tự nhiên chui tít trong đấy, chờ tí
…
- Sao hôm nay có gì mà lại mò lên đây sớm thế – ông anh vừa đến nơi đã hỏi – còn em nào đây
- Biết chết liền
- Thằng này hay nhở, có 1 em xinh thế này mà lại kêu ko biết, mày ko biết thì để anh hỏi vậy
Thế là lão quên luôn mình quay sang bên cô nàng kia, cả 2 cứ ríu ra ríu rít coi như ko có mặt mình, khốn nạn thế chứ, anh với chả em có cũng như ko, biết thế kệ mẹ đéo thèm gọi còn hơn. Ngồi thêm 1 lúc mình ngà ngà say, loạng choạng đứng dậy thế nào va phải bàn phía sau làm đổ chai rượu
- Mẹ thằng mù này thích chết hả
1 thằng ranh con vắt mũi chưa sạch đang ôm ấp 1 đứa con gái lên tiếng chửi mình, quay lại chẳng nói chẳng rằng cầm luôn cái chai đập thẳng vào đầu nó, máu nó văng cả vào áo con bé kia khiến nó rú lên, 2 thằng nữa ngồi cùng bàn vụt đứng dậy
- Bố mày đang thích chết đây, thằng nào đủ bản lĩnh nhẩy vào xem – tay cầm cái chai đã vỡ giơ lên trước mặt mình lớn tiếng
1 thằng cũng vớ cái chai định đập mình thì rầm 1 cái, cả cái ghế từ đằng sau đập thẳng vào đầu nó, thì ra ông anh đã rời được cô nàng kia ra để trợ giúp thằng em, hoá ra cũng còn có mắt để nhìn chứ tưởng rúc vào ngực con kia chẳng biết trời đất gì rồi. Định đập nốt thằng còn lại thì hội security đã lao đến lôi tất cả ra ngoài, thằng ranh kia vừa ôm đầu vừa quay lai chửi mình, đang say nên giằng mãi ko đc 2 thằng security chứ ko thì bố cho mày chết, ra thanh toán xong đâu đấy ông anh móc đt gọi người đến, thằng cha quản lý nhận ra người quen nên cũng chả làm khó dễ gì mình, luôn miệng bảo bỏ qua cho thằng ranh kia và gọi người dẫn nó ra ngoài trước. Khoảng 15p sau thằng cha quản lý cũng để 2 anh em về, ngoài cửa thấy mấy thằng đã đứng đợi
- Việc gì đấy anh, đánh nhau với thằng nào, nó đâu rồi
- Thằng quản lý xin xỏ mãi xong để nó về trước rồi, chúng mày đến lâu chưa – anh Minh hỏi
- Đến đc mấy phút, có phải cái thằng vỡ đầu đấy không, biết thế lúc nãy chặn lại đập bỏ mẹ nó rồi
- Thôi đi về, thằng nào đưa thằng V về đi nó phê rồi – vừa nói ông í vừa nhẩy lên xe phía sau em tóc xoăn tít kia đã ngồi ôm cứng ngắc từ bao giờ – tao đi trước đây có gì mai tao lên nhà
- Em có nhà ko, anh vào – cuối cùng cũng bật đt để gọi cho em, tắt máy cả tuần rồi còn gì
- Em ở nhà, anh đi đâu cả tuần này mà ko đi học, cũng ko liên lạc gì với em
- Tí anh vào thì nói chuyện
1 tuần qua mình suy nghĩ rất nhiều, bây giờ mình muốn nói rõ ràng với em 1 lần nữa. Vào đến nhà em thấy có mấy người lạ, thì ra là vợ chồng cậu em, chào hỏi xong xin phép đưa em ra ngoài, đi loanh quanh 1 hồi mình dừng lại ở 1 quán café gần nhà em
- Mình vào đây nói chuyện nhé, anh muốn nghe em nói 1 lần nữa
- Vâng
Gọi nước xong mình bắt đầu
- Bây giờ em nói lại 1 lần nữa quyết định của em cho anh nghe
- Em vẫn không thể thay đổi, em vẫn sẽ sang cùng cậu, giờ chỉ xin xong thủ tục ở đại sứ quán là đi
- Vậy là em quyết định bỏ anh để đi
- Anh chờ em được không
- Chờ, chờ đến bao giờ, anh sẵn sàng chờ em miễn là em cho anh 1 cái hẹn, anh sẽ chờ
- Chờ em 3 năm thôi, 3 năm nữa em sẽ về, em hứa
Châm 1 điếu thuốc, mình chậm rãi
- Anh nghĩ nhiều rồi, tính em như thế anh đã ko thể sửa được thì anh đành chấp nhận, giờ anh sẽ tôn trọng quyết định của em, nếu em đã quyết thế anh sẽ ko cản nữa
- Em cảm ơn anh đã tin em, em hứa 3 năm thôi em sẽ về
- Thôi được rồi, anh muốn từ giờ đến lúc em đi chúng mình thật vui vẻ bên nhau, vì cả anh và em
Uống nước xong đưa em về, trên đường về em chỉ ôm mình ko nói gì, về đến nhà em thì mọi người đang ngồi chơi nên mình đi về luôn. Trên đường về vừa đi vừa nghĩ, ừ 3 năm quãng thời gian cũng chả phải là dài, mình sẽ chờ.
Suốt quãng thời gian trước khi em đi chúng mình đã bên nhau thật hạnh phúc, bỏ qua hết những ý nghĩ sẽ phải xa nhau mình dành cho em tất cả những gì có thể khiến em hạnh phúc, tuy nhiên càng gần đến ngày em đi thì mình càng cảm thấy buồn, cố gắng ko biểu hiện ra nhưng trong lòng thì đau như cắt.
Cuối cùng cũng đến ngày đó, 7 tháng 12 năm 2007. Sáng sớm mình đã vào nhà em, hôm nay hứa đưa em ra sân bay, trong nhà em mọi người đã tụ tập đông đủ để chia tay, ở bên em mà mình cảm thấy em đang dần rời xa mình, cố nuốt nước mắt vào trong, miệng gắng mỉm cười mà lòng thì chua xót. Lúc ra đến sân bay làm thủ tục phải cố gắng lắm mình mới ko rơi nước mắt, hôn em lần cuối rồi nói nhỏ
- Nhớ những gì đã hứa với anh nhé, đừng làm anh thất vọng
- Em hứa, 3 năm em sẽ về, anh ở nhà giữ sức khoẻ, đừng hút thuốc uống rượu nhiều nữa
Em quay lưng đi vào, nhìn em qua tấm kính chắn, em đang dần rời xa khỏi vòng tay mình, khoé mắt mình cay cay, khi em đi khuất mọi người cùng ra xe đi về, lấy lý do có việc bận nên đi nửa đường mình rẽ về trước, để dì út và em Ngân xuống xe chuyển sang xe khác mình quay xe đi, lúc này nước mắt trào ra ko kìm lại được, bao nhiêu năm bên nhau giờ phải xa nhau quả thật là quá khó để mình có thể kìm nén cảm xúc được nữa, dừng xe lại bên đường gục đầu xuống và khóc, mình khóc như chưa bao giờ được khóc