Truyện Chết Rồi Tao Yêu Chồng Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
Old school Easter eggs.
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Truyện Chết Rồi Tao Yêu Chồng Full

Truyện Chết Rồi Tao Yêu Chồng Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 1131

Truyện Chết Rồi Tao Yêu Chồng Full

xước, đỏ ửng, rát lên…Đau…Trước mắt nó là một mảng tối, mờ…Khó chịu quá, nó đang bị làm sao thế? Đau quá. Nó bị dồn rất mạnh, tay cọ vào những mảng tường vỡ làm cổ tay máu chảy ko ngớt.
- Minh là của tụi này, nếu ko phải người yêu tao thì cũng ko đứa nào là người yêu của Minh hết.
An cố gượng dậy…Phát tát của con bé tóc đỏ đã tạo cho nó một vết xước chảy máu ở gần mắt. Nước mắt có muối nên xót…Móng tay con nhỏ quá sắc.
- Chúng mày…
Bốp
- Im lặng. Con chó.
Một phát tát nữa từ con bé tóc vàng. Con này còn tởm hơn, nhìn con mắt thôi đã đủ thấy nguy hiểm…
- Chúng mày…Điên rồi.
Yếu lắm, nhưng cái bản tính cứng đầu cứng cổ của nó phải khiến nó buông ra mấy lời…Lúc này gương mặt An ngẩng lên, đáng sợ. Con tóc đỏ tiến đến, ngồi xuống trước mặt nó. Bất chợt, túm tóc mái nó giật ngược lên…
- Đ. Mẹ, mày nói ai điên con chó? Mày nhìn tao đây. Sắp chết rồi mà còn to mồm. Nhìn cho kĩ đây…
Đau lăm, nó mở mắt, trước mắt nó là một con dao lam…Con tóc đỏ đưa gần con dao vào gương mặt nó…
Á…Máu…Có máu…Hic…Con bé tóc đỏ bỏ tay đang túm tóc nó ra, ấn đầu nó xuống. Theo đà, nó cũng gục. Ko làm gì được, tay bị trói rồi, đau quá, máu, máu…Thôi rồi, con dao lam đã tạo trên mặt nó một vết xước…Máu chảy…Loang lên tóc…Mắt nó mờ đi, mệt, nó lịm đi…
RÀO…
Lạnh quá…Gì thế…Nó giật mình, con bé tóc vàng dội nước lạnh vào người nó…
- Mày tưởng ngất đi là xog àk? Đ. Mẹ…Tao xem mày còn dám gần Minh nữa ko. Chó chết.
Gì thế? Nó đang bị gọi là chó? Nhục thế…Nhưng đau quá…Toàn thân đau ê ẩm…Minh ơi…Hic…Nó đang khóc…Nó bắt đầu thấy hoảng sợ, hoang mang. Thấy tủi thân…Minh ơi…Cứu em…Minh ơi…
RẦM…
Mọi cử động, mọi hành động, lời nói đều dừng lại…
- Mấy cô dừng lại ngay cho tôi…
Hm…Giọng này…Minh…Đúng Minh mà…Minh đến rồi…Nó ngẩng mặt lên…Thấy Minh, nó cười một cái…Ngất đi…Ổn rồi.
- Ơ anh Minh. Sao…
- Tôi đã bảo rồi đừng bao giờ can thiệp vào cuộc đời cá nhân của tôi…
Vừa nói, Minh lao ngay đến chỗ An…
- Các cô…Đã làm gì An…
Gương mặt Minh lúc này mới thật đáng sợ…Đưa tay lên những vệt xước trên mặt An,tay anh run lên khi cảm nhận thấy hơi ấm từ nước mắt của cô nhóc…Anh cũng thấy đau…
- Anh Minh…Con nhỏ đó có gì hay…Quê mùa và xấu xí…
Con tóc vàng e dè…
- CÂM MỒM VÀ CÚT ĐI CHO TÔI.
Cảm thấy sự giận giữ, 2 con bé lùi dần về sau, phóng xe đi mất. Linh từ ngoài đi vào, do sợ, nó khóc…Nhìn An nó lo vô cùng…
- Minh đến rồi…
An nhếch môi…Trông cô bé mới thật khổ sở, máu từ mặt loang ra áo,ko còn đủ sức để khóc nữa…Minh ôm chặt lấy cô bé…Ướt nhẹp và lạnh do nước…
- Cố lên An à, anh đưa An đến bệnh viện, sẽ ko còn đau đâu…
Minh đưa tay vuốt tóc An, gương mặt xước xát máu khiến cho Minh đau ghê gớm…
- Minh ơi…Minh đừng để em bị đánh…Đừng để em bị chửi là chó…Đừng…– trong giọng nói của An còn vương một chút nước mắt.
- Biết rồi…Anh sẽ bảo vệ…Anh ko để An đau đâu…An ngốc…Anh đưa An vào viện…
Gục đầu vào người Minh, nó lịm đi…
Linh đứg đó…Trên mắt nó cũng nhoè nước…Vừa lo. Vừa xúc độg…Cùng Minh đưa An ra ngoài.
.———–
Tại bệnh viện.
Máu…Ôi…Nhiều máu quá…Đừng…Đừng đưa dao lại gần…Minh…đâu rồi…
- An! An! Em tỉnh rồi àk…Mở mắt ra nhìn anh đi An…
Ôi…Sao đau thế…Ai đang gọi mình?…Quen quá…Có khi nào…Minh?…Mà ko. Chắc là đang mơ…Ko thấy Minh đâu cả…Mà…Muốn tỉnh dậy quá…Nhưng sao ko thể mở đk mắt ra…
- An ơi anh này…Tỉnh đi An…
Ơ…Minh…Đúng rồi, Minh đang ở bên cạnh mình này…
- An ơi tỉnh dậy nhanh nhé, anh lo lắm, tại anh mà ra cả…Anh hứa sẽ ko để An đau đớn nữa đâu…
Minh khẽ thì thầm vào tai cô bé đang trong cơn hôn mê.
- An…Em tỉnh rồi…Giờ em thấy trong người sao rồi??
An nhẹ nhàng mở mắt, nó cảm thấy người mềm nhũn ko có sức lực, ngay trước mặt nó là Minh.
- Em…Đang ở đâu thế?
Cô bé cất tiếng hỏi với một giọng yếu ớt…
- An đang nằm trong bệnh viện…Anh xin lỗi đã khiến An như thế này…
Bỗng nhiên An giật mình. Nó ngồi bật dậy đưa tay lên vò đầu vô cùng mệt mỏi.
- Chết rồi…Em phải về…Em phải về…
Mặt nhăn lại hoang mang, An cố gắng đưa mình ra khỏi giường…
- Không được…An chưa đủ khoẻ để về bây giờ đâu…Ở lại đi…
Minh cố gắng kìm nó lại…
- Ko. Mẹ lo đấy…
- Anh bảo mẹ An rồi, lát nữa mẹ An sẽ đến thôi…
An ngẩng mặt lên, hoảng hốt.
- Sao Minh lại bảo với mẹ…Hu…Chết rồi…
An bỗng nhăn mặt lại…Có một chút nước ở đuôi mắt.
- Anh bảo An bị xe tông…An đừng lo…Sẽ ổn thôi.
Lúc này cô nhóc mới chịu ngồi yên, bất thần chẳng nói năng gì cả.
- Anh xin lỗi…Đáng ra anh phải chở An về…
- Tại sao Minh tìm thấy em?
- Linh mô tả 2 con bé đó là anh đoán ra ngay chúng đưa An đi đâu…2 con này rất hay quậy phá…Lúc trước nó tuyên bố…Bất kể ai là bạn gái của anh thì…
- thì ra chúng nó đánh em chỉ vì em là bạn gái Minh…
- An yên tâm, anh hứa sẽ ko để ai làm An đau đâu…Anh hứa sẽ bảo vệ An mà…
Cô bé khôg hỏi gì nữa, nó chỉ nhìn Minh cười. May mắn là vết dao lam trên má An ko sâu, ko để lại sẹo lồi…Chân tay nhiều chỗ bầm tím lại, mặt có vài vết đỏ ửng. Trông cô bé thật khổ sở. Minh nhìn mà cũng cảm thấy xót…
Cạch!
Cửa phòng bệnh viện bật mở.
- An…con gái tôi…Con ổn chứ…
Mẹ nó từ ngoài cửa bước vào, mắt đỏ hoe nước, bà phải xin nghỉ làm giữa chừng để phóng xe ngay đến đây…
- Mẹ yên tâm…Con bị ngã nhẹ thôi…
- yên tâm làm sao đk con bé này…
Nước mắt bà giàn dụa…
- Cháu chào bác, xin phép bác cháu về…
Lúc này bà mới gạt nước mắt quay ra Minh…
- Ừ. Cám ơn cháu đưa An vào đây. Giờ về đi muộn rồi…
- An, anh về nhé, có gì mai đừng đi học nữa.
Cô bé ko đáp lại, chỉ mỉm cười thật khẽ và đưa tay ra vẫy chào tạm biệt Minh. Rồi dõi con mắt theo Minh bước ra cửa.
***
có tiếng chuông điện thoại. An với tay ra, ai gọi,. NAM








tut tut tut…Tên này lại tắt máy rồi…Kì cục…Mà hình như cả tuần nay rồi nó mới nói chuyện với Nam. Sao Nam lại biết ko phải nó tông xe nhỉ? Thằng này dạo này lạ…Cái thái độ nói chuyện nhạt phèo ko có một tí hào hứng nào…Nói năng cộc lốc…Giữa chừng lại thôi…Haizzz…Có chăng là vẫn còn giận vì nó làm hỏng mối tình đầu chăng? Chà.có thể lắm chứ…Quên mất là chưa xin lỗi nó…Thôi để sau.
Nó đưa tay sờ lên vết xước trên má…Đau thật…Nhưng may vết rạch ko sâu nên ko thành sẹo lồi. Chỉ là một vệt đỏ nhỏ nhỏ ngang ngang tầm chân mắt. Nghĩ lại cái cảnh nó bị túm tóc và rạch mặt, bất giác nó lại rùng mình…Cả khi bị dội nước lạnh…Nó vẫn còn cảm thấy hơi xót…Nó chỉ còn thấy mang máng giọng Minh thì thầm bên tai nó: Anh hứa sẽ luôn bảo vệ An…
Mấy ngày sau đấy, nó ko đi học, bạn bè thỉnh thoảng có đứa vào thăm. Trông người con bé phờ phạc, gầy đi trông thấy…
Bắt đầu những ngày nó đi học trở lại, người ta hay bắt gặp cảnh một thằng nhóc chở một con bé đi học, chở đi ăn sáng, chở đi hóng gió, trở về nhà, hai con người này ko rời nhau lấy nửa bước…
Những ngày lễ được nghỉ, hai đứa lại tíu tít dắt xe đi chơi. Lượn một vòng qua khu công viên, lại rủ nhau đi ăn vặt…Vết sẹo nhỏ trên mặt An đã mờ dần đi.
- An ơi…Hình như xe hỏng rồi…
- Sao xe lại hỏng? Hỏng vậy tí đi về kiểu j?
- Về bộ. Giờ anh kiếm quán sửa xe, để đó mai lấy

1 .. 5 6 7 [8] 9 10 11 .. 20
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)