“Dạ, nãy em đang mơ màng ngủ thì thấy có nhỏ nào dậm lên nệm, nó cứ đi qua đi lại người em, rồi sau đó em thấy có bóng người đi vào toilet. Lúc đó, em nhớ em đã chốt cửa sau khi chị Vân đi tắm biển rồi, nên không thể có ai
vào đây được”. Nàng kể với vẻ mặt thất hồn.
“Em kể làm anh cũng sợ quá. Thôi, giờ anh qua rồi, đừng sợ nữa”.
Nói thật với các bác là em vốn chả tin ma quỷ gì, nhưng trong hòan cảnh này thì em cũng giả vờ là sợ hãi để có cái cớ ngồi bên cạnh pé Hà để an ủi bé, chứ nếu đứa con trai nào mà nói với em như vậy, em thề là em đánh cho vỡ mặt chó nó ra.
Quãng thời gian sau đó, em cố từ từ tiến sát lại cạnh giừong và chầm chậm chầm chậm, em ôm lấy người nàng vào lòng một cách nhẹ nhàng như xoa dịu nỗi sợ hãi nàng đang gánh phải. Và để bé Hà bớt sợ hơn, em đã có kể cho pé nghe những câu chuyện vui và hài hước. Lúc đó, nàng vẫn còn đang trong trạng thái mệt lữ do hơi men vẫn còn đọng một ít trong người.
“Thôi, đừng sợ nữa em, anh kể cho em nghe một câu chuyện vui ha, nghe xong bảo đảm em hết sợ liền”.
“Ùa anh kể em nghe đi, giờ em vẫn còn nhớ khuôn mặt của con ma đó” (Éo biết con này có nói thật ko, thôi thì em cũng kệ cmn, ko quan tâm, giờ tìm cách sơ múi nó thôi).
Anh kể em câu chuyện này nè:
“Một ông lão bệnh nặng sắp lên thiên đàng mà trong lòng còn nghi vấn bèn hỏi bà vợ:
- Tôi sắp chết rồi nhưng muốn biết một sự thật là thằng Út có phải là con của tôi không?
Bà vợ trả lời:
- Ông sắp lên thiên đàng rồi thì tui cũng không giấu làm gì, trong 4 đứa con, chỉ có thằng Út là con ông.
Ông lão: !!!!!!!”
Vừa dứt lời kể xong câu chuyện cười trên thì bé Hà tự nhiên cười hi hi một cái thật dài, cảm thấy thời cơ đã đến gần, em mới giả vờ ôm cứng nàng vào lòng hơn. Vẫn cái mùi thơm ấy, vẫn cái váy ngắn với quần chíp màu tím bên trong, cả hai thứ này đã bất chợt đánh thức con thú tính trong người em dậy.
Bất thình lình em hôn nhẹ vào má nàng, tưởng chừng như nàng sẽ đẩy em ra, nhưng không, nàng lại giành ngược cho em một nụ hôn vào miệng.
Càng hôn thì càng phê, em tiếp tục sử dụng 2 bàn tay luồn lách va chạm trên cơ thể nàng, một tay thì em “nghịch phá” ở phần trên, tay còn lại thì cố gắng tìm cách len lõi vào trong “khu rừng amazon” với khe suối bé bé xinh xinh. Em công nhận 1 điều rằng, người bé Hà tuy mình dây nhưng cặp (.) (.) của nàng nếu so sánh với của con Oanh thì nói thật, “kẻ tám lạng, người nửa cân”.
Nói ra các bác đừng Gato em, nhưng sự thật là cầm rất chắc tay và rất rất rất là…phê.
Cả hai đang loay hoay chuẩn bị làm cái trò đồi bại đó thì…
Chap 11: Trước cơn “cuồng phong”
Cả 2 đang tính làm cái trò đồi bại đó thì bất thình lình có tiếng gõ cửa bên ngoài. Chân tay run rẩy, miệng thở hồng hộc, em vội nhanh chóng chui vào toilet núp. Ở ngoài vọng vào tiếng của một thằng con trai:
Cóc cóc cóc…
“Hà ơi, em dậy chưa, có đi tắm biển không, mở cửa anh vào với” (Thì ra là thằng chó đẻ Huy, mày, mày, mày….coi chừng ông nhá)
“Dạ, em dậy rồi, có gì không anh” (Bé Hà ra mở cửa và đáp lại)
“À, mấy đứa kia mới gọi anh, bảo anh lên rủ em với thằng Phúc (tên em) ra ngoài biển chơi chung”
“Dạ, anh cứ ra trước đi, em vẫn còn hơi mệt nên muốn nằm lát cho khoẻ rồi em ra sau”
“Ok em, mà em thấy thằng Phúc đâu không, sao cửa phòng nó khoá mà anh gọi hoài không thấy nó trả lời”
“Em cũng không biết, chắc anh ấy ra biển rồi không chừng”
“Vậy à, ủa mà ai đang trong toilet vậy em, Vân à”
“Dạ đâu có ai anh, toilet nó đóng vậy thôi”
“Thôi vậy anh ra biển trước nha, có gì em nhớ ra nhé”
“Dạ em biết rồi anh”
Thằng chó Huy vừa đi khuất thì em từ trong toilet bước ra, miệng thì thào nói nhỏ với bé Hà:
“Mọi chuyện ổn chứ em, thằng Huy nó có thấy anh không?”
“Em cũng không biết nữa, thấy anh ấy có vẻ nghi ngờ”.
“Thôi anh nghĩ là không sao đâu, lên giường nằm với anh xíu nữa đi”
Vừa dứt lời thì em với bé Hà lại được một phen quấn lấy nhau trên giường, 2 đứa trò chuyện và kể cho nhau nghe chuyện tình trước đây của đối phương.
Đến bây giờ em vẫn còn nhớ như in lời kể từ miệng nàng, nàng bảo rằng: “Năm em lên lớp 10, em đã bị thằng anh họ xàm sỡ và cưỡng đoạt đời con gái, lúc ấy em sợ lắm, em muốn méc cho ba mẹ, méc cho chị hai biết, méc cho tất cả mọi người trong dòng họ biết nhưng thằng đó nó doạ sẽ trả thù em và gia đình, và nếu em tiết lộ ra sự việc này chắc ba mẹ em sẽ cạo đầu em rồi đuổi em ra khỏi nhà mất. Kể từ đó đến giờ em rất sợ và căm thù bọn con trai lắm, em chả dám quen ai hết. Nhưng không hiểu từ khi gặp anh em lại có cảm tình với anh. Rất tiếc là anh đã có chị Oanh rồi”.
Nghe nàng thủ thỉ vừa khóc vừa kể mà em cảm thấy thương nàng hơn, em ôm lấy người nàng rồi an ủi: “Em đừng như thế, không phải thằng con trai nào cũng xấu hết, trên đời này còn nhiều thằng tốt lắm, em thôi nghĩ đến quá khứ đau buồn đi, có như vậy em mới mau chóng có được hạnh phúc”.
Em xin thề là, trong tình cảnh này, trước mắt là một con hot girl đang khóc lóc và có “ý định” cho mình phịch, thì bố thằng nào có thể cầm lòng được, bắt buộc phải nói ngon nói ngọt an ủi em nó thôi.
Trời càng lúc càng về sáng, cả hai bọn em nằm say mê, ôm ấp, mò mẫm thân xác và kể cho nhau nghe mà quên mất rằng “mối nguy hiểm có thể ập vào bất cứ lúc nào”, lỡ như bây giờ con ghệ Oanh hay con Vân mà ập vào đây thì chắc bọn em không còn đường chối bỏ cho cái hành động đồi bại gia phong này.
Nhưng hỡi ôi, tình cảm của em lúc ấy bị ra sao thế này, tự nhiên em cảm thấy yêu bé Hà biết dường nào, và tưởng chừng như có lẽ là yêu hơn cả cái con người yêu mũm mỉm tên Oanh, người mà em đã “đầu ấp tay gối” suốt đêm hôm qua.
Đang suy nghĩ bâng quơ thì tự nhiên con Hà nó hỏi một câu làm em không biết trả lời ra sao.
“Anh thích em không”
Trong khoảnh khắc này đây, em tự thầm nhủ với bản thân: “Anh xin lỗi Oanh, trước tình cảnh này anh thật khó xử, anh, anh, anh…có lỗi với em”.
Bất chợt miệng em thốt ra câu trả lời:
“Tất nhiên là anh thích em rồi, em dễ thương, đáng yêu quá, ai mà lại không thích”.
“Ơ vậy anh thích em chỉ vì em dễ thương thôi à”
“Không có, anh thích em nhờ cá tính rất đặc biệt của em, em tuy có đôi lúc chửi thề nhưng những hành động nhỏng nhẽo của em đã khiến anh có cảm tình với em hơn”.
“Hihi vậy à, anh nói vậy là em vui rồi, cơ mà anh có người yêu rồi”
“Đâu có, anh với Oanh chỉ mới hơn bạn bè một chút thôi, chứ thật ra tụi anh chưa phải là người yêu chính thức của nhau”. (Tự gạch mình một phát vì tội Sở khanh)
“Thôi, anh lại nói xạo với em rồi, em không tin” (Vừa nói nó vừa chu cái mõ nó lên nhìn chỉ muốn cắn).
Cuộc trò chuyện thân mật giữa em và bé Hà kết thúc bằng những trò đùa thân xác và những màn hôn nhau say đắm kéo dài đến khi đồng hồ điểm 7h30. Cũng xin thưa với các bác rằng, đến thời điểm này, bọn em chưa có làm “chuyện ấy”, chỉ mới dừng lại từ A đến Y thôi, chưa tới Z, một phần là do trời sáng, một phần là do cả hai đều sợ sệt. Thằng nào kêu tao gay tao đấm bỏ moẹ.
Phút chốc, em trở về phòng rửa ráy chân tay rồi mặc quần áo chỉnh tề, không quên lấy theo bóp tiền. Nhưng thay vì đi xuống biển với bọn kia thì em lại