Truyện Hay Đừng Đùa Với Teen Voz Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
Duck hunt
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Truyện Hay Đừng Đùa Với Teen Voz Full

Truyện Hay Đừng Đùa Với Teen Voz Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 1160

Truyện Hay Đừng Đùa Với Teen Voz Full

hai. Tính ra, quãng thời gian con gái buồn vì chia tay người yêu là quãng mà họ yếu đuối nhất.

Chap 9:

P nhập học. Nhóm của P thời LQĐ có khoảng hơn chục thành viên, nữ nhiều hơn nam, vào học ở nhiều trường khác nhau như Ngoại Thương, Kinh tế, UEF, Ngân hàng, Marketing (P và 1 bé nữa), RMIT, HUFLIT, KTCN,… Tất cả đều ham chơi, và có tâm lý “xả” của sinh viên năm nhất. Em bắt đầu biết đến một hình ảnh khác của P: đi bar, shopping Dĩ nhiên là dùng tiền ba mẹ P cho, không liên quan đến em. P đi bar từ năm lớp 12, nhưng chỉ vài lần, cho đến khi đậu đại học mới xả dàn.
Em có chút lo lắng với tư cách là một người bạn hơn tuổi, nhưng cũng chỉ nói nhẹ nhẹ, cơ bản em có là gì của P đâu mà nói nặng. Hình ảnh P ham chơi, đúng hơn là ăn chơi khiến em không còn ý định cưa cẩm hay nâng cấp làm gấu nữa.

Tháng 10, sinh nhật em. Cũng lâu rồi em không có thói quen tổ chức sinh nhật. Chỉ một bữa ăn với gia đình, rủ vài đứa bạn thân cafe một bữa, rồi vài đứa làm chung đi nhậu một bữa. Em cũng rủ một em gái mà đang lượn lờ, tên là A đi ăn, rồi xem phim. Trong kế hoạch của em không có plan nào cho P. Những ngày gần đến sinh nhật em, P cũng chả nói gì.
Tối trước hôm sinh nhật, P gọi cho em, nói xe bị mẹ mượn, hôm sau không có xe đi học, L chở đi nhưng không chịu chở về, nên P nhờ em đón. Em cũng lười, nhưng một phần vì cũng không quá ngược đường, nên đồng ý.
Sinh nhật em, quá trời lời chúc trên FB, chỉ hơn chục tin nhắn chúc mừng qua điện thoại, công nhận bà con tiết kiệm vãi. Công ty em có lệ sinh nhật là tặng 1 tr, sếp tặng riêng. Em được sếp tặng 1 voucher resort ở Đà Lạt, chắc bố nào tặng sếp, sếp cho lại em, vừa có tiếng tặng lính quà giá trị, vừa tiết kiệm.
Hết giờ làm, em chạy qua trường P đón em ấy. P mặc một bộ váy nhẹ nhàng nhưng rất đẹp, gương mặt không trang điểm, tóc thả bồng, vẫn đẹp nhưng má lấm tấm tàn nhang và mụn, mắt có chút thâm quầng, nói chung nhìn là biết dân chơi. P hỏi:
- Anh có bận gì không?
- Không em, tối có hẹn cafe với mấy đứa bạn.
- Vậy đi ăn với em nhé.
Ờ thì đi. Em và P đến một quán… KFC. Ăn xong, P lấy từ trong túi ra một hộp quà gói rất đẹp.
- Chúc mừng sinh nhật anh!
Em xúc động thật. Hôm đó em nhận được 1 triệu của công ty (coi như phát theo tiêu chuẩn), cái voucher của sếp, 100k tiền khuyến mãi của nhà mạng, nhưng đây là món quà duy nhất được gói đẹp đẽ và được tặng một cách trang trọng. Em vui vẻ nhận, và mở ra, một chai nước hoa. Chậc, chưa bao giờ em có một chai nước hoa to thế.
Em chở P về nhà, chạy về nhà thay đồ rồi qua quán cafe, chém gió với mấy đứa bạn. Cuối cùng thì sinh nhật em cũng được tặng quà theo đầy đủ ý nghĩa.

Một tuần sau sinh nhật em là sinh nhật P, nhưng khác em, lịch mừng sinh nhật của P kín mít, em không cách nào chen vào được. Hôm sinh nhật P, em gọi chúc mừng và nói tặng quà, P nói P nhận quà suốt một tháng. Mà thiệt tình em cũng không biết tặng gì. Với nhóm bạn sành điệu của P, chắc P được tặng nhiều thứ lắm. Sinh nhật em, P tặng em chai nước hoa 1 chai rưỡi, giờ em biết tặng món quà nào cho tương xứng.
Vài ngày sau sinh nhật P, vào một buổi chiều em post một tấm ảnh lên FB, tấm ảnh chụp triền dốc hoa dã quỳ, kèm theo câu: “Mùa hoa dã quỳ, lại thèm Đà Lạt”. Bạn bè nhào vào like và comment khí thế. Cuối buổi chiều, P gọi cho em:
- Mùa hoa dã quỳ là khi nào anh?
- Bây giờ là bắt đầu rồi nè em, cho đến giữa tháng 11.
- Anh đưa em lên Đà Lạt nhé?
Em chưa kịp trả lời thì P nói:
- Quà sinh nhật cho em đó. Em không biết đâu, anh làm sao thì làm.
Thế thì làm sao em từ chối được. Thế là có dịp dùng cái voucher của ông sếp, đằng nào thì em cũng sẽ lên Đà Lạt vào đầu tháng 11 để ngắm và chụp ảnh, và đằng nào thì cái voucher này cũng sẽ hết hạn vào cuối tháng 11, xem như không mất tiền ở cho 2 người, lại được ăn sáng miễn phí 2 bữa, tính ra món quà này có giá trị rất cao mà lại đỡ hao. 3 ngày 2 đêm, Ana Mandara Đà Lạt.

Chap 10:

Đà Lạt, tháng 11 năm 2012
Xe đưa bọn em đến Đà Lạt khoảng hơn 5 giờ sáng. Một lúc sau, xe trung chuyển đưa tụi em đến bờ hồ, đoạn gần cầu Ông Đạo. Em chụp ảnh bình minh, mặt trời mọc, nắng tạo nên những ray sáng đẹp, tiếc là chỉ có một ít sương bay nhè nhẹ trên mặt hồ. P đứng nghiêng đầu ngắm cảnh, rồi cũng lấy điện thoại ra chụp.
6 giờ hơn, em và P đi bộ lên dốc Hòa Bình, ghé chỗ thuê xe máy quen của em nhận xe máy rồi vào cafe Tùng ngồi. Tụi em vào WC của quán đánh răng rửa mặt, rồi em qua bánh mì Liên Hoa mua bánh mì để ăn sáng. Em là em nghiện món bánh mì Đà Lạt các thím ạ, ở Sài Gòn không đâu ngon bằng. Tụi em ngồi gặm bánh mì trong Tùng. Sáng hôm ấy, Tùng mở nhạc Lê Uyên Phương. Quán Tùng cũng như nhạc Lê Uyên Phương không hợp lắm với P, nhưng cô bé cũng thích việc ngồi ở bàn sát cửa sổ, nhìn ra khu Hòa Bình.

Do đến trưa mới nhận phòng được, nên sáng hôm đó tụi em tranh thủ đi chơi. P vào WC của quán thay một bộ áo thun quần jeans trẻ trung, trang điểm nhẹ, nhìn đẹp rạng ngời so với cô bé còn ngái ngủ lúc sáng. Em và P đi một vòng Trại Mát, Cầu Đất, đổ đèo Đran. Trời lạnh, bảng lảng sương, hoa dã quỳ nở vàng rực, nhất là ở đoạn gần Đran. Từ Đran, em chở P đi qua Tu Tra, cảnh đẹp tuyệt vời. Em tha hồ chụp ảnh, từ ảnh phong cảnh, hoa dã quỳ đến ảnh những đứa trẻ ở Đơn Dương đi chơi, và dĩ nhiên không thể thiếu ảnh của P, cô bé vừa tròn 18 xinh đẹp. Em và P vòng ra Liên Nghĩa ăn trưa, ghé sân bay Liên Khương chơi, ở đây có một trảng hoa quỳ rộng, vàng rực. Lẽ ra em đi vòng Đinh Văn lên Tà Nung rồi về Đà Lạt, nhưng thấy P thấm mệt, và có phần buồn ngủ nên về Đà Lạt theo đường đèo Prenn. P đi chơi rất vui và rất thích, nhưng khi rời sân bay Liên Khương, em vừa nói giờ về Đà Lạt nghỉ là mới chạy được một chút cô bé đã ôm em ngủ ngon lành. V1 đầy đặn của P tựa sát lưng em (con gái thế hệ bơ sữa nói chung ngon lành hơn con gái thế hệ em, chậc), sự tiếp xúc này không thể không làm em… bức xúc. Và rồi em bắt đầu nghĩ đến gần 48 tiếng tiếp theo trong căn phòng sang trọng của Ana Mandara Đà Lạt. Chậc. Em chạy xe lên đèo Prenn, trời lạnh nên cũng không thể phóng nhanh, nên càng phải gánh chịu thử thách từ hai trái cam, ta nói mặc quần jeans mà thằng em biểu tình thì khó chịu vãi.

Về đến resort lúc đó là giữa buổi chiều, em và P nhận phòng. Phòng nằm trong một căn biệt thự có 5 phòng ngủ, 1 phòng khách to, có bộ sa- lông và bộ bàn ăn kiểu châu Âu đẹp. Em ấn tượng nhất là cái giường to vật, kiểu giường thuộc địa, nệm dày và gối to. Ấn tượng thứ ba là một bộ bàn ghế nhìn ra thung lũng. Ấn tượng thứ nhì (nhưng kể sau cùng) là cái bồn tắm. Phòng không có phòng tắm trong phòng, mà là một bồn tắm kiểu Pháp đặt trong phòng, có rèm kéo quây tròn. Việc bồn tắm nằm ngay trong phòng ngủ thật lãng mạn.
Em post tấm ảnh search trên mạng cho các thím hình dung được cái giường và bồn tắm.

Sau khi nhận phòng, P nói muốn đi tắm, nhưng cô bé có chút ngại khi không có phòng tắm kín. Em cầm máy hình và nói sẽ ra ngoài chụp ảnh, để P lại trong phòng cho tự nhiên. Nói chung là còn nhiều thời gian, em không muốn bỗ bã. Thế là em tranh thủ chụp một vòng resort, mô tả một chút cho các thím là resort có mười mấy biệt thự nằm cách biệt nhau

1 .. 3 4 5 [6] 7 8 9 .. 15
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)