p lại P, A vẫn hay liên lạc với em. Em đã từng đề cập đến A cách đây vài chap, A là một cô bé thua em vài tuổi, học sau em vài khóa cùng đại học với em, ra trường gần 3 năm và giờ đang làm cho công ty nước ngoài. Em từng xem A là một đối tượng của em, và A cũng là cô gái duy nhất em hẹn đi ăn và uống cà phê dịp sinh nhật em. Nhưng sau khi đi Đà Lạt với P thì em ngưng không lượn lờ với A cũng như các em gái khác. Em nói với A là em đã có bạn gái, nhưng khi A hỏi đã giới thiệu với gia đình chưa, với bạn bè chưa, rồi sao không thấy nói gì trên FB, em không biết trả lời sao.
Kiểu của em và A là kiểu anh em cùng trường, suy nghĩ hợp nhau nên rất dễ nói chuyện. Hôm Giáng sinh, A nhắn tin chúc mừng và rủ cuối tuần uống cà phê. Cũng gần hai tháng chưa uống cà phê với A, và sẵn đang u uất nên em đồng ý.
Hôm đó là thứ bảy, 30/12/2012. Em gặp A trong quán cà phê em thích nhất, nằm trên một con đường đẹp và ít xe ở quận 3. Em và A ngồi đối diện nhau ở bàn ngay cửa sổ, em rất thích vị trí ngồi này. Tụi em trò chuyện về công việc, về chuyện trường cũ, về mọi thứ. A hỏi em và “người yêu bé nhỏ” thế nào rồi, em nói đang tạm thời chia tay, A cười cười và nói: “Em nghĩ anh không hợp với kiểu yêu đương trẻ con này đâu”.
Em nghĩ thầm: “kiểu trẻ con gì mà yêu là xếp hình”, nhưng không nói gì, chỉ nhìn qua cửa sổ.
Đi uống cà phê xong, em và A đi ăn tối. Về đến nhà, em lên FB thì thấy có notification em được tag vào một status của A. A viết: “Cà phê chiều thứ bảy cuối cùng của năm 2012, Era bàn đẹp nhất” và tag em vào.
Ngày hôm sau, em đi phượt với một nhóm. Em rủ P đi cùng em từ trước rồi, nhưng P nói Tết tây nhiều hẹn đi chơi lắm nên không đi cùng. Thế là em đi một mình, tính là tính như vậy, nhưng do thiếu xế (cách dân phượt gọi người chở) nên em được phân công chở X, em và cô bé này quen biết nhau, là bạn bè bình thường. Tụi em đi 3 ngày, khi về đến Sài Gòn nhiều bạn up ảnh lên FB và tag em vào, trong đó có ảnh em chở X, hay em ngồi cạnh X khi ăn.
Đi phượt về đến Sài Gòn là thứ hai, thì cuối tuần đó em có 2 vé đi xem phim. Ban đầu khi em lấy vé mời là để đi cùng P, nhưng sau đó chia tay. Hôm đó là tối thứ tư, có một cô bé tên là D gọi hỏi trong tuần hôm nào em ở nhà để cô bé mang sách qua trả. D là em gái của Q, một người bạn của em, D đang học đại học ngành quản trị, và hồi đầu năm học em cho mượn một số tài liệu cho học kỳ đó của D. Học xong, D hỏi em để mang sách qua nhà em trả, vì nhà D cách nhà em có 2km. Em nói tối thứ năm thì được, còn tối thứ sáu đi xem phim rồi. D hỏi phim gì thế, em nói tên phim và nói:
- Vé mời, đi xem không mất tiền tội gì không đi.
- Thích thế. Sao anh được tặng vé vậy?
- À anh có bạn bên đó nên xin mà.
- Xin cho em với.
- Anh còn dư một vé nè, đi không?
- Đi đi đi.
Em hơi bất ngờ vì bỗng nhiên lại rủ D đi xem phim, thôi kệ.
Thế là hôm đó đón D đi xem phim. D là con gái Đà Lạt, xinh xắn, da trắng má hồng mắt lúng liếng, chỉ tội là chân ngắn. Ngày xưa em luôn ước ao được quen con gái Đà Lạt, thế mà chả có cô nào. Khi cho D mượn sách, em cũng từng nghĩ hay là tán D, nhưng thấy em ấy còn nhỏ quá nên thôi (ai dè sau này lại quen một em năm nhất).
Xem phim xong, bước ra khỏi phòng chiếu cùng D, vừa đi vừa nói chuyện, bỗng nhiên đứng trước em là P và nhóm bạn của cô bé. P thấy em gật đầu chào, còn em cười đáp lại, rồi đi. Em nhớ ra là P và nhóm này có sở thích xem phim vào ngày chiếu đầu tiên, em rất dễ gặp.
Tối hôm đó, về đến nhà em nhận được tin nhắn của P: “Anh cũng hay, uống cà phê với cô này, đi chơi với cô kia, đi xem phim với cô khác nữa. Vậy là anh muốn bỏ em để quen ai?”. Em nhắn lại: “Đó là những người bạn bình thường, không có gì cả”.
Một lúc sau, P gọi cho em, em vừa nghe máy P làm một tràng: “Trước giờ em nghĩ anh là người tốt, thì ra anh lăng nhăng vậy. Chắc là anh cũng xem em là một trong nhiều mối của anh. Vậy mà em đã yêu anh, cho anh hết. Em thật ngu ngốc. Em hận anh”. P cúp máy, sau đó nhắn tin cho em:
“Những kẻ đùa giỡn như anh sẽ không bao giờ có được tình yêu”.
Em ngẩn ngơ, gọi lại thì P không nghe máy. Em nhắn tin: “Em hiểu lầm rồi, anh không hề đùa giỡn hay lăng nhăng. Họ chỉ là những người bạn”. P không trả lời.
Vậy là lần nữa em bị tình ngay lý gian. Lần trước, T hiểu lầm là em xếp hình với P rồi nhưng nói dối, lần này P hiểu lầm em. Đang FA, có người yêu, rồi chia tay, quay lại kiếp FA, vậy mà tự dưng bị cho là lăng nhăng.
Mệt mỏi.
Chap 14:
Một tuần sau cuộc điện thoại đó, em có hẹn gặp bàn công việc với khách hàng ở quán GJ trên đường NTMK. Gặp em là G, một cô gái còn trẻ, ăn mặc khá sành điệu, em và G này là người trực tiếp triển khai dự án này của cho hai bên, và đã gặp nhau vài lần. Em và G trao đổi công việc qua tài liệu trên máy tính bảng của em và cô ta, tuy nhiên nếu nhìn từ xa thì giống như hai người ngồi uống cà phê và chơi máy tính bảng. Hơn nữa, em và G ngồi 2 ghế khác nhau, nhưng để dễ xem nên kéo ghế lại cùng phía, không đến nỗi cạnh nhau nhưng cũng rất là gần.
Xong việc, em và G ngồi nói chuyện được vài câu thì xảy ra chuyện. Có hai cô bé và một thằng nhóc đi ngang qua bàn em, em vừa nhận ra đó là những người bạn của P thì một cô bé cầm ly nước lọc của em lên hắt thẳng vào mặt em, nói: “Đồ Sở Khanh, đồ lừa đảo” rồi cả đám chạy vội vàng ra cửa. Em bị sốc và đơ ra, người và quần áo ướt, máy tính bảng cũng ướt. Không thể ngờ là con ranh này lại chơi trò mất dạy thế. Cả quán cà phê nhìn em, G thì rất là ngạc nhiên và có chút khó chịu. Cũng may là phần trao đổi công việc đã xong nên em chạy về nhà thay quần áo.
Tối hôm đó, P gọi cho em. Em nghe máy với giọng rất vô cảm, P nói:
- Em vừa nghe con bạn em nói nó hắt nước vào anh à?
- Ừ.
- Em xin lỗi.
- Xin lỗi gì?
- Em nói với tụi nó anh bỏ em, anh quen người khác. Hồi chiều nó nhắn tin cho em nói anh đang ngồi uống cà phê với con nào đó, em nói em mà ở đó em hắt nước vào mặt anh. Ai dè đâu nó làm thiệt. Em không có ý kêu nó làm. Anh biết mà, gặp anh ở rạp phim em đâu có làm gì anh đâu.
Em im lặng, mặc cho P nói. Em tin lời P nói, nhưng quả thật mấy em teen này cư xử chả suy nghĩ gì cả. Nói chuyện với P thêm vài câu, em dửng dưng cúp máy.
Đầu tuần sau, vào công ty, ông sếp gọi em lên phòng ổng. Ổng trách yêu đương làm sao mà để con gái người ta hiểu lầm khách hàng rồi đánh ghen. Như vậy là G đã về nói với sếp bên đó, rồi sếp bên đó nói qua sếp bên em. Chậc. Chút lòng tin em có được ở sếp sau vụ này bị giảm đi rất nhiều, và sếp cũng không còn thích dùng em nữa. Thật tệ khi chuyện xảy ra ở thời điểm cuối năm, chỉ hơn nửa tháng nữa là nghỉ Tết.
Những ngày giáp Tết, em bận rộn với việc nhà, ở với ba mẹ thì Tết phải xắn tay áo lên lo nhiều thứ. Nghĩ về P và mối tình chớp nhoáng với em ấy, em chỉ biết thở dài, băn khoăn phải chăng mình đã sai lầm khi cố gặp P, để tình cảm nảy sinh, để xảy ra chuyến đi Đà Lạt. Nghĩ về em mà oải, vậy là lại coi như đón thêm một cái Tết FA, chả biết bao giờ mới gặp được người con gái của đời mình.
Mùng 1 Tết, P gọi cho em, chúc mừng năm mới và nói mong là những chuyện không vui sẽ qua đi, em vẫn xem P là người bạn đặc biệt. Em ừ, vừa là đồng ý, vừa