hỏng, dễ dãi?
- Không, anh không bao giờ nghĩ là em hư hay dễ dãi, nhưng em có ham chơi. Anh không phê phán cách sống của em, chỉ là không hợp với anh.
Em và P im lặng. Bất chợt, em hỏi:
- Em có yêu anh thật không?
Em không hiểu sao khi đó em lại hỏi câu hỏi đó, có lẽ bản năng, cảm giác hay một ai đó trong em thúc đẩy em hỏi câu đó, giống như lần em hôn P ở Ankroet vậy. Em nghĩ P sẽ rất không vui khi em hỏi câu đó, nhưng không phải, P ngồi chống cằm nhìn ra đường, trả lời rất nhẹ:
- Em không biết. Em thích anh, chắc là cũng có yêu anh, nhưng điều làm em cảm thấy rõ ràng nhất là em thuộc về anh. Nhưng em không yêu anh như cách mà em yêu B (thằng bạn trai thứ hai của P mà em từng kể), cũng không như cách em yêu những người khác. Khi ông trời cho em gặp lại anh, em nghĩ đó là ý trời. Càng gặp anh, em càng muốn là người yêu của anh, em cũng không biết tại sao. Chia tay anh, em nghĩ em sẽ buồn lắm, nhưng em lại không thấy buồn gì cả, nhưng rồi sau đó em lại cảm thấy thiếu vắng anh. Em muốn nghe anh gọi điện thoại nhắc em ôn bài chuẩn bị thi, đi chơi về sớm, em muốn gặp anh. Rồi em thấy buồn khi anh ở bên người khác. Em cũng không biết em làm sao nữa.
Em cứ im lặng cho P nói, khi nói đến đây P òa khóc. Lúc này, cảm giác rõ ràng nhất trong em lúc này là cảm gáic tội lỗi. Em cầm tay P, nói:
- P à, anh xin lỗi nhưng anh phải thú nhận với em, gặp lại em ở rạp phim và quán Nhã Nam là vô tình, nhưng lần gặp em ở quán CB là anh cố tình. Anh muốn gặp lại em nên theo dõi FB của em, anh thấy em check in ở đâu là anh chạy đến, lần đó anh đến để gặp em, chứ không phải ý trời gì cả. Còn cảm giác của em, anh nghĩ là do em chưa tiếp xúc với người đi làm như anh, thú vui chụp ảnh và đi du lịch cũng góp phần làm cho anh có phần hay ho, nên em có cảm giác như “say nắng”, có thể nó xuất phát từ sự ngưỡng mộ, hoặc từ sự đồng điệu trong tâm hồn. Anh biết, cảm giác trong em là thật, nhưng mình đã có một thời gian bên nhau, và nhận ra mình không hợp với nhau. Em là một cô gái tốt, em cố gắng học hành, bớt ham chơi, giữ sức khỏe, em sẽ có một tương lai rất tốt đẹp, sẽ có người phù hợp và thương em hơn anh. Cũng có thể lại là anh, nhưng lúc này, chuyện của tụi mình đã qua.
P vẫn khóc. Cô bé ngước mắt lên nhìn em. P nói:
- Em sẽ thay đổi mà, em sẽ không đi bar nữa, em sẽ chăm học mà.
- P à, em sẽ thay đổi, em sống tốt hơn, nhưng đó phải là vì em, và em sẽ nhận được những điều tốt đẹp nhất.
- Em không biết, em muốn anh yêu em.
Em không biết nói thế nào nữa. Em đã giải thích cho P, nhưng vẫn chưa hoàn toàn hiểu được tình cảm của P dành cho em thực sự như thế nào? Không rõ ràng là yêu, gần như là “say nắng” nhưng sâu đậm hơn, và cũng có phần như kiểu con nít đòi một món đồ chơi, nhất nhất phải giành về phía mình.
Cuộc gặp gỡ kết thúc mà không giải quyết được vấn đề gì. Em đưa P về nhà, P chạy xe mà nước mắt lăn dài trên má. Về đến nhà, em suy nghĩ, tại sao em không hề nghĩ đến việc quay lại với P. Em tự hỏi phải chăng chính em không muốn điều đó. Em chỉ có thể chắc chắn một điều là đã có một khoảng thời gian, em yêu P thật, nhưng trước khoảng thời gian ngắn đó, em không hề nghĩ đến P như là một phần của cuộc sống tương lai của em, và sau khi chia tay, dù em chưa nghĩ đến việc yêu ai, nhưng em biết chắc trong thâm tâm mình, em không còn muốn ở bên P nữa.
Hôm sau, em thấy P post ảnh em và P chụp chung trong một lần đi ăn lên FB của P, viết là “Dù thế nào đi nữa, em vẫn yêu anh” và tag em vào. P post từ trưa mà đến khuya em mới lên FB và thấy, định remove tag nhưng mà ngại, nên cứ để đó. Mãi đến hai hôm sau, em mới nhớ ra có thể hide, nhưng cả list của em hầu như đã thấy tấm ảnh đó.
Chap 16:
Hết Tết, em đi làm lại, và cũng gặp lại bạn bè, và rồi em nhận ra một số đồng nghiệp và vài người bạn thêm cho em một đặc tính là hám gái. Em cũng chả buồn đính chính. Sếp thì sau vụ em bị tạt nước cũng không còn ưu ái em, vài đồng nghiệp có kết nối FB với em thì kể lại cho cả công ty nghe về chuyện em suốt ngày đưa gái lên Đà Lạt chơi, thậm chí còn thêu dệt thêm các kiểu. Bạn bè em thì đứa hiểu đứa không, được cái mấy đứa bạn thân vẫn hiểu em.
Hai cô gái mà em từng nghĩ đến là A và D giờ cũng khác. A không còn thân với em, em có thể thấy điều đó khi A không chat với em, không nhắn tin kể chuyện đi làm hay chuyện linh tinh với em, không gọi cho em để rủ đi ăn hay uống cà phê. Thằng Q thì nói với em là nếu em đã có bạn gái thì đừng giở trò không nghiêm túc với D, nếu làm cho D buồn thì dù em là đàn anh, thậm chí Q coi em như ân nhân, nó vẫn sẽ cho em một trận. Mà không cần nó dọa, em cũng không còn có ý định tán D nữa, dù đó chỉ là một ý định từ hồi còn chưa yêu P.
Vớii cái tiếng xấu này, trước mắt em chắc chả còn tán tỉnh cô nào vốn đang theo dõi FB em được nữa.
P thì ngày nào cũng nhắn cho em một tin: “Chúc anh ngủ ngon. Em yêu anh”. Lâu lâu thì thêm một tin “Em nhớ anh”. Hơn thế nữa, P hay up ảnh cả cũ lẫn mới lên FB, lần tag em lần không. Mỗi ảnh up lên, P đều trích những câu hát trong mấy bài đầy ẩn ý. Up ảnh ở Ana Mandara thì viết “Ta quen nhau đã bao lâu rồi, hỡi đêm, đêm có hay”, up ảnh chụp em và P ở Ankroet kèm theo câu “Sẽ là dối lòng khi em chẳng ngại âu lo, lo em sẽ mất anh trong lúc yêu thương nhất”, up một ảnh khác thì viết “Và em sẽ hát bài ca chứa bao nhiêu kỷ niệm chúng ta”,… Theo dõi FB của P, em chỉ lo lắng, xót xa cho em ấy, chứ vẫn không cảm thấy mong muốn quay lại bên P.
Được khoảng hai, ba tuần gì đó thì em thấy bế tắc thật sự. Em hẹn thằng bạn thân đi nhậu. Thằng này chơi với em từ nhỏ, hiểu em, em và nó có thể chia sẻ với nhau mọi chuyện.
Nó nghe em kể tóm tắt chuyện của em với P xong thì lắc đầu, hỏi:
- Mày sao vậy N? Mày cũng già dặn rồi, tao nhớ cũng từng cặp với vài em, cũng từng chăn vài em rau, sao mày lại phạm sai lầm lớn như vậy?
Em im lặng nghe nó chửi.
- Sai lầm lớn nhất của mày là mày không rõ ràng từ đầu, xác định em nó là rau thì xong là dẹp cho triệt để, còn nếu xác định yêu đương thì phải suy nghĩ kỹ, đã yêu thì yêu cho tới nơi tới chốn. Mày có lường hết những khác biệt khi yêu em nó không?
Thực ra những điều nó nói em cũng nghĩ được hết, nhưng tối hôm đó, cách nó chửi và chai whisky làm em hiểu thấu đáo thêm vấn đề, cả ở phía em và phía P. Em cần gặp P.
Mấy hôm sau, em hẹn gặp P. Em đặt một phòng nhỏ trong một quán cà phê cũng nhỏ, như vậy em và P sẽ có không gian riêng để nói chuyện, P có khóc cũng không ngại. Cuộc nói chuyện với P hôm đó rất dài, em giải thích cho em ấy hiểu rõ hơn về câu chuyện tình cảm giữa em và P, những ý chính như thế này:
+ Em thích P, tuy nhiên không thích cách P ham chơi. P nói P sẽ thay đổi, em nói P thay đổi là cần thiết, nhưng phải là thay đổi vì chính P, chứ không phải vì em.
+ Em không phải là người tốt, em từng có ý muốn xếp hình với P khi ở Đà Lạt năm 2010, nhưng sợ phạm luật nên tỏ ra là người nghiêm túc. P rất ngạc nhiên khi em thú nhận như vậy.
+ P đang rất buồn vì chia tay B (bạn trai thứ hai của P, người mà P rất yêu), nên khi gặp em ở Đà Lạt, thấy em mang vẻ phong trần, nghệ sỹ, cộng thêm bối cảnh ở Đà Lạt nên thích em.
+ Em đã cố tìn