h tạo nên lần thứ ba gặp lại, khi đó P có suy nghĩ là ý trời, chính suy nghĩ đó cộng với tình cảm ngày P dành cho em dẫn P đến suy nghĩ muốn làm bạn gái của em. Nói một cách khác, chính P đã đẩy P về phía em.
+ Khi đi Đà Lạt lần thứ hai, em xem P là một người bạn đặc biệt, nhưng khi đó em có thích P, và bối cảnh dẫn đến nảy sinh tình yêu. Ở Đà Lạt và sau khi từ Đà Lạt về, em yêu P thật sự.
+ Những khác biệt giữa em và P không nhiều nhưng không nhỏ, làm tình cảm rạn nứt, yêu nhau nhưng không việc gì phải chịu đựng nhau, có câu “miễn cưỡng không hạnh phúc”.
+ Tình cảm của P dành cho em cũng là tình yêu, nhưng mang tính “say nắng” nhiều hơn, và mang một sắc thái rất lãng mạn nhưng thiếu thực tế là chỉ cần biết được ở bên em, mọi chuyện khác không quan trọng.
+ P còn trẻ, xinh đẹp, chỉ cần P lo cho bản thân nhiều hơn, sẽ có nhiều người phù hợp hơn và yêu P. Em luôn mong P được hạnh phúc. P nói P chỉ muốn em là người yêu của P, em nói có thể trong tương lai, còn bây giờ tình cảm của em dành cho P giờ đã quay lại là “bạn đặc biệt”.
+ Em thừa nhận đã vừa vô tình vừa cố ý đùa giỡn với tình cảm của P, em xin lỗi P vì điều đó, và mong P tha thứ.
P khóc, đang khóc thì nhạc quán mở qua bài “Cà phê đắng và mưa”, mẹ bố tiên sư cái quán. Thế là P òa lên, em ngồi cạnh cho P ôm em khóc, nước mắt P ướt đẫm áo em. P khóc một lúc lâu thì ngừng, quệt nước mắt nói:
- Em không biết có để chuyện này qua đi được không nữa. Sao anh lại có thể làm như thế với em.
- Anh xin lỗi. Anh đã đùa giỡn và làm tổn thương em, tha thứ cho anh, và đừng giận anh nữa.
P ôm em, em không biết làm cách nào nên cứ để vậy.
Im lặng một lúc P nói:
- Anh có thể làm theo ý em một chuyện không?
- Em nói đi, anh sẽ cố gắng.
P ngồi dậy, nhìn em và nói:
- Em muốn anh quen em lại một thời gian, anh và em cùng cố gắng, nếu chúng ta thật sự không hợp nhau thì sẽ chia tay lần nữa, em sẽ không hối tiếc.
Em im lặng. P nói tiếp:
- Một tuần, chỉ một tuần thôi. Nếu trong một tuần vẫn vậy em sẽ chấp nhận chia tay mà không hối tiếc. Không phải anh từng nói với em là đừng bao giờ để sau này phải hối tiếc vì ngày trước đã không làm không?
(Đó là câu nói của Mark Twain mà em luôn tâm đắc và từng nói với P: “Hai mươi năm về sau bạn sẽ hối hận về những gì bạn không làm hơn là những gì bạn đã làm”).
Và em đồng ý. P nói: “hôm nay em buồn lắm, ngày mai mới bắt đầu một tuần quen lại nha anh”.
Em đưa P về nhà. Khi từ nhà P về nhà em, em cảm thấy có chút nhẹ nhõm, xem lẫn hồi hộp. Không biết một tuần sắp tới sẽ như thế nào. Em tin vào sự thay đổi của P, chắc chắn P sẽ trở thành một cô gái tốt hơn. Vậy thì em còn tìm kiếm cô gái của cuộc đời em ở đâu nữa, khi mà P bên cạnh việc sẽ trở thành một cô gái tốt thì đã có những yếu tố như xinh đẹp, khỏe mạnh, yêu em. Em còn đòi hỏi gì nữa?
Về đến nhà, em gọi cho thằng bạn, nói về tình hình của buổi nói chuyện và yêu cầu của P, khi em nói em đồng ý thử quen lại P, thằng bạn em chửi liền:
- Mày sao vậy N? Sao lại làm như vậy? Mày lại muốn đùa với em nó nữa hả?
- Đó là ý của P mà. Tao…
- Mày suy nghĩ kỹ đi, mày phải dứt khoát, còn nếu quen lại thì quen cho tử tế, chứ một tuần thì giải quyết được gì. Mà thôi, em nó đã muốn và mày cũng đã chiều nó thì làm, nhưng cẩn thận á. Đừng làm những gì mà mày không kiểm soát được hậu quả, đừng gây thêm chuyện gì nữa.
Đêm hôm đó em thức đến gần sáng.
Chap 17:
Sáng hôm sau em bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. P gọi:
- Anh ơi dậy đi rồi đi ăn sáng với em.
- Anh đang ngủ, hôm qua anh thức khuya quá dậy không nổi. Mà hôm nay là chủ nhật mà, để anh ngủ.
P phụng phịu:
- Dây đi mà, giờ anh đang là người yêu của em đó.
Em ậm ừ rồi cũng phải dậy, đánh răng rửa mặt xong thì P gọi:
- Em đến khu nhà anh rồi nè, nhanh lên.
Thế là đi ăn sáng cùng P, rồi đi uống cà phê. P muốn tối hôm đó đi xem phim, cô bé nói chưa từng đi xem phim cùng em, dù đã hai lần gặp em tại rạp. Đưa P về nhà thì cũng giữa buổi sáng, em qua quán quen gần nhà, có mấy thằng bạn sáng chủ nhật nào cũng ngồi đồng ở đó, chém gió đến trưa. Hôm nay là ngày thứ nhất của bảy ngày.
Tối em đón P rồi đi xem phim, P ôm em như những ngày còn yêu nhau. Ừ, hai đứa đang yêu lại mà.
Ngày thứ hai của bảy ngày. P không rủ em đi ăn sáng, chắc cô bé không muốn làm mất giấc ngủ của em. Tối hôm đó, em và P đi ăn tối, rồi đi dạo vòng vòng Sài Gòn. Đưa P về đến nhà, cô bé bất ngờ kéo em lại hôn. Đã mấy tháng rồi em chưa hôn bờ môi thiếu nữ đó.
Ngày thứ ba của bảy ngày, P nấu cơm, bỏ vào hộp và mang qua công ty em. Hôm đó em bận nên tối không gặp nhau.
Ba ngày đầu tiên của bảy ngày, P rất tình cảm, và em cũng đáp lại. Những tin nhắn và cuộc gọi giữa em và P cũng tình tứ, chứ không khô khan.
Ngày thứ tư của bảy ngày, em và P đi uống cà phê. Ngồi trong quán nói chuyện một hồi, bỗng dưng P khóc: “Mình không thể quay lại nữa được hả anh?”.
Em im lặng. Đã bốn ngày, cảm xúc trong em vẫn chưa quay về. Em biết nói thế nào với P. Đưa P về nhà, em ôm P, hôn lên trán cô bé rồi về. Tối hôm đó, P gọi cho em:
- Đã hết bốn ngày rồi anh.
- Ừ.
- Chỉ còn ba ngày nữa (trời ạ, tui biết đếm mà).
- Nếu em muốn, mình có thể thêm thời gian.
- Em nghĩ thêm vài ngày không phải là cách.
Em nghĩ thầm, chắc là P hiểu vấn đề rồi.
- Anh nè, còn ba ngày, anh dời lại cuối tuần này nha.
- Là sao em? (hôm đó là thứ tư, ba ngày còn lại sẽ là thứ năm, thứ sáu và thứ bảy).
- Anh đưa em đi chơi đi đâu đó. Cuối tuần này nha anh, anh có bận gì không?
- Anh…
- Em không cần ba ngày còn lại, anh đổi cho em là một chuyến đi chơi nha, chỉ cần đi hai ngày cuối tuần thôi cũng được.
- Anh…
- Anh xem như ý nguyện của em đi mà. Cuối tuần anh có bận việc không? Nếu bận thì để tuần sau.
Thực ra cuối tuần đó em không bận việc gì. Tháng 3 em cũng chưa có kế hoạch đi phượt đâu, tính ra cũng cả tháng rồi sau chuyến đi hồi Tết. Thế là em đồng ý.
- Em muốn đi đâu?
- Đi đâu cũng được, mà đi bằng xe máy nha anh. Em chưa từng được đi chơi xa bằng xe máy với anh.
Chậc, tiểu thư như P đi phượt không biết có nổi không đây.
- Ừ để anh thu xếp.
- Dạ, em cảm ơn anh.
- Em ngủ đi, ngủ ngoan nhé.
- Chúc anh ngủ ngon. Hôn anh.
Sáng hôm sau, em dậy và thấy tin nhắn của P lúc hơn 1h sáng: “Đi Mũi Né nha anh, em muốn đi Mũi Né. Anh sắp xếp rồi báo em nha, em nghỉ từ thứ sáu đến chủ nhật”. Em nhắn lại: “Ừ em, cũng lâu rồi anh không đi đường ven biển”.
Đến gần trưa thì P gọi:
- Anh ơi, em đặt phòng cho hai đứa mình rồi đó?
- Là sao em?
- Em đặt khách sạn tối thứ bảy ở Mũi Né rồi. Em sợ hết phòng nên lên mạng đặt sớm.
- Em đặt ở đâu?
- Sài Gòn Mũi Né ạ. Mẹ em từng ở đó nói ở đó đẹp, biển sạch, đồ ăn lại ngon.
- Ừ em. Tiền phòng bao nhiêu em?
- 1 triệu 3 ạ. Mà em thanh toán luôn rồi.
- Ơ, sao lại vậy?
- Hồi đi Đà Lạt, anh lo hết từ vé xe, khách sạn đến ăn uống, lần này em không để anh lo hết đâu. Ít nhất phải cho em trả tiền phòng, mà đằng nào em cũng trả rồi. Với lại, em lên diễn đàn phượt, thấy anh đi trên đó theo kiểu chia tiền ra mà.
- Ừ, thôi có gì tính sau. Anh làm việc tiếp nha.
- Dạ bi bi anh.
Em cúp máy. Vậy là đi một chuyến nữa sao. Em gặp P lần đầu trong một chuyến đi, trở thành người yêu t