rong chuyến đi thứ hai, và sắp tới là chuyến đi thứ ba, chuyến đi sẽ đưa hai đứa quay lại với nhau hoặc là chuyến đi chia tay thật sự. Ừ, đi chơi xa, cũng là một giải pháp, chuyến đi sẽ mang đến những bối cảnh mới, chứ bảy ngày mà chỉ ở Sài Gòn, gặp nhau buổi tối thì khó có thể đem lại kết quả gì.
Buổi trưa, em tranh thủ ngồi lên lộ trình. Tính em đi chơi luôn tính kỹ lộ trình. Em chỉ có hai ngày cuối tuần, cùng lắm thêm đợc chiều thứ sáu thì thành hai ngày rưỡi. Cung đường ven biển Long Hải – Hồ Cốc – La Gi – Phan Thiết – Mũi Né rất đẹp, nhưng không lẽ đi và về cùng một cung đường. Nhìn trên bản đồ khu vực quanh Mũi Né, còn một cung đường em chưa có dịp đi là đèo Gia Bắc ở Di Linh. Tính toán một hồi, em quyết định sẽ đi một vòng Sài Gòn – Bảo Lộc – Di Linh – Phan Thiết – Mũi Né rồi về Sài Gòn theo đường ven biển.
Trưa thứ sáu, làm xong việc em báo sếp nghỉ buổi chiều rồi về nhà ăn cơm, ngủ một chút cho khỏe. 2h chiều em dậy, thay đồ, ba lô đã soạn sẵn từ tối hôm trước nên chỉ việc xách lên và đi. Khi bỏ bàn chải, kem đánh răng và thuốc thường dùng vào túi, em chợt nghĩ đến ba con sói. Không biết hai đêm sắp tới, nhất là đêm ở resort Mũi Né có xếp hình không nhỉ? Vấn đề xếp hình rất là quan trọng trong giai đoạn phức tạp này.
Trên đường chạy xe ngang qua nhà P, có đoạn dừng đèn đỏ trước hiệu thuốc. Nghĩ ngợi vài giây, em ghé vào mua một hộp rồi bỏ vào ba lô.
Chap 18:
Đến nhà đón P, P làm em bất ngờ với bộ dạng rất “phượt”: áo khoác The North Face Gore- Tex, quần jeans, bọc nhựa đầu gối, giày Converse và một chiếc ba lô Deuter. P khoe vừa mới mua để đi chuyến này với em. Khởi hành, em chợt nghĩ nếu sau chuyến đi này mà chia tay thì biết có còn chuyến đi nào với P nữa không? Và nếu P vào phượt liệu có đụng mặt nhau không?
Đến Trảng Bom là gần 4h chiều, em rẽ vào đường đi Cây Gáo ra Dốc Mơ, tránh được đoạn đường QL20 từ Dầu Giây đến Dốc Mơ. Em đến cầu La Ngà là gần 5 gờ rưỡi chiều, vừa kịp nghỉ ngơi chờ ngắm hoàng hôn trên sông La Ngà. Mặt trời sắp lặn, đỏ rực trên sông, mặt nước lấp lánh ánh sáng, trên đó là những căn nhà bè nổi, tạo nên một phong cảnh rất đẹp.
Em lấy trong ba lô ra hai lon nước, em và P đứng uống nước và ngắm cảnh hoàng hôn. P nói: “Em chưa bao giờ thấy cảnh hoàng hôn đẹp như thế”. Gần 6h tối, em và P tiếp tục lên đường. Nhờ lon bò cụng mà em thêm tỉnh táo, từ đây đến Bảo Lộc còn khoảng hơn 80km, chỉ chạy xe hơn 2 tiếng là tới.
Thế nhưng đời không như là mơ, vừa chạy được hơn chục km, qua khỏi Định Quán là em bị một đội CSGT chặn. Chuyện này vốn dĩ rất lạ, vì khi đi em đã canh ra đến QL20 ở Dốc Mơ là 5h chiều, giờ đó các chú đi làm về và đến đêm mới ra bắt xe khách và xe tải, chứ có mấy khi có CSGT lúc 6h tối đâu. Thế là mất một lúc để giải quyết, khi đi thì đã tối hẳn.
Đoạn đường còn lại chưa tới 70km nhưng xấu, mặt đường chi chít ổ voi ổ gà, QL20 đoạn này đa phần không có đèn nên em chạy chậm. Theo kế hoạch ban đầu thì lên đến Bảo Lộc mới đi ăn tối, nhưng đến gần đèo Chuối thì đói và P mệt, thế là dừng ăn tối, nghỉ ngơi, lên đến Bảo Lộc là khoảng 9 giờ rưỡi tối.
Em ghé khách sạn quen nhận phòng, ở Bảo Lộc không cần phòng máy lạnh, chỉ cần phòng sạch sẽ là tốt rồi. Lên phòng, em và P ngồi nghỉ một chút, cả hai đều hơi mệt và người bẩn sau 7 tiếng chạy xe. P đi tắm. Nhìn phòng tắm sáng đèn, và nghe mùi dầu gội của P lan nhẹ ra, em bỗng nhớ lại đây là lần đầu tiên em ngồi trong phòng khách sạn, còn P ở trong phòng tắm, và đây sẽ là đêm thứ tư em và P ngủ chung một phòng. Lần đầu tiên ở Đà Lạt cách đây 2 năm rưỡi, sau khi đi Ankroet về, do ngại chung đụng với cô bé chưa đủ 16 tuổi, em đi ra cà phê ngồi, đến tối mới quay lại phòng tắm vội vàng. Lần đi Đà Lạt cuối năm trước, buổi chiều đầu tiên em đi ra khỏi phòng khi P tắm, và ngày hôm sau thì tắm chung. Nhớ đến chuyện tắm chung là nhớ đến xếp hình, tính ra em và P chỉ mới xếp hình 4 lần, đều ở Ana Mandara Đà Lạt. Nghĩ lan man được đến đó thì em ngủ gục.
P đánh thức em dậy, cô bé đã tắm xong, mặc một cái váy kiểu chữ A bằng thun rất trẻ trung. Em nhìn đồng hồ đã hơn 10h tối, mắt nhắm mắt mở vào trong phòng tắm, nước ấm và mùi sữa tắm làm em tỉnh ngủ và sảng khoái. Tắm xong, em bước ra thì thấy P đã ngủ, chắc là mệt, cô bé chưa quen việc ngồi xe máy gần 190km trong 7 tiếng như vậy, đoạn đầu thì nắng nóng, nửa đường sau thì rất xấu, ổ voi ổ gà các kiểu. Em hẹn báo thức trên điện thoại, tắt đèn, khẽ hôn lên trán P rồi chui vào chăn ngủ. Em vừa nằm xuống thì P quay qua ôm lấy em, em nhận thấy P không mặc áo ngực, bầu ngực đầy áp vào ngực em, dù em và P vẫn đang mặc áo nhưng cảm nhận rõ sự mềm mại. Mùi hương từ tóc và người P đầy quyến rũ. Và rồi có một bộ phận mà ai cũng biết là cái gì bỗng thức dậy, em nhìn qua thấy P đang ngủ, trên môi mỉm cười, không nỡ phá giấc ngủ của em ấy nên thả lỏng người cho qua cơn ham muốn. Hơn nữa, em cũng muốn nghỉ ngơi. Nghĩ lại, ôm gái teen ngủ cũng là một niềm vui to lớn, thế là ngủ.
Sáng hôm sau, sau vài lần báo thức, em dậy lúc gần 5h sáng. Em gọi P dậy, hỏi có muốn đi ngắm bình minh với em không, P ậm ừ kiểu làm biếng, thế là em để P ngủ tiếp. Em lấy quần jeans, mặc vào rồi lấy máy ảnh. Bỗng P hỏi:
- Có cần đánh răng rửa mặt không anh?
- Lát nữa cũng được, vì mình còn quay lại khách sạn rồi mới đi ăn sáng mà. Mà sao em không ngủ tiếp.
- Em muốn đi với anh.
P dậy, lấy quần áo, rồi đứng ngay bên cạnh em vừa cười vừa cởi váy. Em nhìn qua, P bán khỏa thân, hai bầu ngực thiếu nữ mời gọi.
- Ơ sao lại thay đồ ở đây?
- Nãy anh cũng thay đồ ngay trước mặt em mà.
- Anh tưởng em ngủ, với lại anh chỉ mặc thêm quần dài.
- Kệ anh. Làm như chưa thấy em á.
May mà P mặc quần áo dài vào, chứ cứ đứng đó cười chắc em mặc kệ buổi bình minh quá. Ra khỏi khách sạn mới chỉ hơn 5h sáng, sương sớm phủ mờ. Em chở P lên đồi Lộc Phát, trời lạnh, P ôm em thật chặt, trong đầu em lại nhớ đến hình ảnh P vài phút trước đó. Xem ra khó “giữ mình” hết ngày mai lắm.
Em chạy xe lên đồi, từ đó nhìn ra thung lũng giáo xứ Tân Hóa mờ sương. Mặt trời sắp mọc, khung cảnh thật kỳ ảo. P lạnh, thế là em đến cạnh, ôm cô bé từ phía sau. Trong đầu em lại hiện lên hình ảnh lúc nãy. Rồi mặt trời mọc qua dãy núi, ánh sáng xuyên qua màn sương tạo nên những ray sáng đẹp rạng rỡ. Thung lũng mờ sương, tháp chuông nhà thờ Tân Hóa nhô cao, khung cảnh đẹp hoàn mỹ.
Chụp ảnh chán chê, em đưa P về lại khách sạn, đánh răng rửa mặt rồi trả phòng. Sau khi ăn sáng, tụi em chạy tiếp QL20 lên Lộc An, đưa P vào đồi trà chụp ảnh. Sáng nay P mặc áo thun màu đỏ, quần jeans, nhìn nổi bật trên màu xanh của những luống trà và của bầu trời cao nguyên. Chụp ảnh chán chê ở đồi trà xong, hai đứa đi tiếp đến Di Linh ghé quán cà phê LV ngon nổi tiếng ở thị trấn này để uống cà phê, nghỉ ngơi chuẩn bị đổ đèo Gia Bắc.
Uống cà phê xong là hơn 9h sáng, tụi em khởi hành. Đường QL28 từ Di Linh về Phan Thiết phong cảnh đẹp tuyệt vời với rừng núi, với những dân tộc đi rừng, với những đàn cừu, đàn dê, với những khúc cua tay áo đầy cảm giác, với những đoạn thả dốc cắt côn mãi chẳng thấy ngừng,…
Do dừng chụp ảnh nhiều lần nên đến 12h trưa, tụi em mới đến Phan