a mình, nào ngờ lại nghe được câu như vậy khiến Minh Vương tưởng tai mình nghễnh ngãng, chẳng biết làm gì ngoài việc ngơ ngác nhìn cô.
Thấy vậy Như Tuyết ra vẻ không vui nhíu mày hỏi:
- Anh không muốn sao?
Câu nói của cô lập tức làm anh tỉnh táo như vừa bị vỗ mạnh vào đầu, vội vàng gật đầu tới tấp, chỉ sợ cô lập tức đổi ý. Thậm chí Như Tuyết còn cảm giác mình nhìn thấy ba đôi tai của ba kẻ trước mặt hếch lên cao như ba con cún đang bày tỏ sự vui mừng tột cùng với chủ nhân. Cô phì cười trước thái độ hưng phấn có phần thái quá của họ, nhìn người đàn ông tuấn tú tỏa sáng trong nắng trước mặt, nghiêm nghị nói:
- Nghi lễ cơ bản nhất không thể bỏ qua. Anh không quên đấy chứ?
Minh Vương nghe vậy cười tít mắt như đứa trẻ ngô nghê, vội vàng bước đến quỳ một gối trước mặt cô, tay lấy chiếc hộp nhỏ màu nhung đen vẫn mang bên túi gần vị trí trái tim, dùng hai tay đưa đế trước mặt, nhìn sâu vào mắt cô đến cả chục phút rồi mới nghiêm trang nói:
- Nguyễn Như Tuyết…em cưới anh làm chồng nhé.
Hội trường im lặng trong giây lát, sau đó bùng nổ bởi tiếng cười rung chuyển trời đất của đám đông. Không biết từ lúc nào mọi người đã tụ tập thành đàn gần đó. Các phụ huynh nắm tay con mình cười nghiêng ngả, ai cũng thán phục và ngưỡng mộ trước câu nói lạ lùng và vẻ e thẹn như kiểu người đang quỳ gối cầu hôn kia là một cô gái mong được chàng trai rước về. Quyền làm chủ và thâu tóm tất cả của anh chàng này thuộc về tay cô gái bé nhỏ trước mặt. Bọn họ đưa mắt nhìn cô gái mong chờ sự đồng ý từ cô. Đây là một màn cầu hôn nhẹ nhàng, hài hước và lãng mạn nhất họ từng chứng kiến.
Đen mặt nhăn mày nghe tiếng cười sảng khoái của đám đông, Như Tuyết chìa tay ra, cười tươi đáp:
- Em đồng ý thu nạp anh.
Sau giây phút vui mừng đến nghẹt thở, Minh Vương cẩn thận lồng trước nhẫn giản dị có đính một hạt kim cương nhỏ vào ngón áp út của Như Tuyết, sau đó đưa lên miệng hôn rồi mới đứng dậy ôm chầm lấy cô quay một vòng. Sân trường lại bùng nổ lần nữa bởi tiếng vỗ tay chúc mừng của mọi người.
Sau đó lễ khai giảng diễn ra bình thường. Minh Vương ngồi bên cạnh cứ thỉnh thoảng quay sang nhìn bàn tay phải của Như Tuyết rồi cười ngốc nghếch, vẻ mặt vẫn trì độn và ngạc nhiên đến khó tin. Anh không nghĩ chuyện lại đơn giản như vậy? Cô thực sự đã đồng ý? Nhanh như vậy? Anh vừa cầu hôn cô thành công?
Bắt gặp nụ cười tủm tỉm và ánh mắt mơ màng của Minh Vương, Như Tuyết biết trong đầu anh đang bay bổng với hàng trăm câu hỏi và sự kinh ngạc. Cô cười lắc đầu bất lực. Anh trở nên ngốc nghếch và rụt rè từ khi nào vậy? Thật ra cô đã ưng thuận từ lâu, vậy mà anh ngố tàu không nhìn ra. Cô đành thở dài chờ đợi…bởi cô làm sao cầu hôn trước được? Đôi lúc anh bỗng ngây dại như vậy, chẳng hiểu được tâm tư của cô. Như Tuyết là một cô gái thẳng thắn và rõ ràng, một khi đã tin tưởng tình cảm của anh thì nhất định đồng ý. Cô cũng là cô gái mộng mơ, nhưng cô không cần một buổi cầu hôn lộng lẫy và phô trương, bởi những thứ đó chẳng thể minh chứng cho tình yêu chân thực và cao thượng của con người. Làm to, làm cầu kỳ quá đôi khi lại thành giả tạo và giảm bớt ý nghĩa của việc làm đó đi. Một buổi cầu hôn như hôm nay đã là quá tuyệt vời, con đường sau này của họ mới là điều đáng quan tâm. Hạnh phúc đối với cô chỉ là sự đơn giản nhất xuất phát từ trái tim của mỗi người. Vì vậy anh thật ngớ ngẩn khi đau đầu lo lắng và tính kế đến “dự án” vĩ đại thừa thãi nào đó. Cô cười tươi, lồng bàn tay mình vào tay anh. Những ngón tay siết chặt với nhau. Từ bây giờ cô sẽ không buông tay anh…nhất định.
Chỉ trong mười ngày ngắn ngủi, Minh Vương đã lo chu tất đám cưới hoành tráng của hai người. Đúng là có tiền có quyền không chuyện gì không làm được.
Ngồi trong phòng cô dâu, khoác trên mình chiếc váy cưới trắng tinh khiết, đuôi váy dài buông thả trên đất, kiểu dáng thanh nhã, kín đáo mà không quê mùa hay hở hang, mảnh vải đính một vài bông hoa nhỏ li ti quấn quanh vòng eo càng tôn lên dáng vẻ mỹ miều, Như Tuyết mỉm cười ngắm nhìn mình trước gương. Nhân viên trang điểm đang rậm nhẹ phấn lên má cô. Xưa nay cô không thích trang điểm, vì vậy cô nhân viên cũng trọn cách trang điểm nhẹ và tự nhiên phù hợp nhất với cô.
Thong thả vuốt đuôi tóc đen mượt được tết gọn sang một bên đơn giản, cô cười xua tay với cô nhân viên ý bảo được rồi.
- Đẹp quá! – Sau khi ngắm nhìn Như Tuyết từ đầu đến cuối kỹ càng, Hân bật thốt lên đầy kinh ngạc rồi cười nháy mắt với bạn trêu – Lát nữa Lão Vương chắc lác mắt mất. Mình nên bảo anh Minh dặn lão ấy đeo kính đen.
Cô cười không thèm để ý lời khen đó.
- Mẹ con là cô tiên mà. – Ánh Dương kiêu hãnh khoe khoang.
Hôm nay bé cũng mặc một chiếc váy trắng như thiên thần nhỏ, miệng tíu tít không ngừng bởi bé là một trong những đứa bé hiếm hoi được tham dự lễ cưới của bố mẹ. Sau này nhớ lại bé tha hồ có nhiều kỷ niệm đẹp và độc đáo.
Nghe lời khen của con gái, Như Tuyết quay lại giơ ngón tay cái, cười nháy mắt với con.
“Mẹ con này đúng là tự cao” Hân than thở trong lòng, tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc bụng to tròn của mình, tưởng tượng về một tương lai tươi sáng, cô và con gái sẽ ngang cơ với bọn họ.
Mọi người đang vui vẻ ngắm nghía và khen ngợi cô dâu. Bất chợt cửa phòng được mở ra. Một người phụ nữ mặc váy dài chấm đất màu nâu nhạt bước vào với khuôn mặt lạnh nhạt và bình thản nhất. Ánh mắt đưa khắp phòng sau đó dừng lại chiếu tướng cô dâu.
Sau giây phút sững sờ trước vẻ đẹp của người phụ nữ, Như Tuyết nhận ra đó là chị chồng tương lai của mình– Trần Minh Nguyệt, rất đỗi ngạc nhiên khi chị vào đây.
Chỉ mới tiếp xúc một lần vào ngày hai gia đình gặt mặt, cô không hiểu nhiều về con người này. Khuôn mặt lúc nào cũng vô cảm và chán chường như chẳng có thứ gì trên đời khiến chị ấy hứng thú vậy. Cô chị chồng này không tỏ ra ghen ghét hay yêu thích gì cô, thái độ chỉ dửng dưng như người không quen biết, vì vậy Như Tuyết cũng không miễn cưỡng hay tìm cách tiếp cận. Lúc này gặp chị thật là điều ngoài ý muốn.
Khi bắt gặp ánh mắt của chị dừng trên người mình, cô nở nụ cười khiêm nhường với chị, lễ phép nói:
- Em chào chị.
Minh Nguyệt không đáp lời nhưng cũng gật đầu hài lòng, đưa mắt nhìn những người trong phòng rồi nhàn nhạt mở miệng:
- Tôi muốn nói chuyện với cô.
Đúng là người một nhà có khác, ai cũng có khí thế và cách nói chuyện khác người. Như Tuyết âm thầm thở dài. Cô nhẹ nhàng đáp “ Được ạ” rồi đưa mắt ra hiệu cho mọi người ra ngoài.
Hân hiểu ý tiến đến bóp nhẹ tay cô nhắn nhủ rồi mới dắt Ánh Dương đi.
Còn lại hai người trong phòng. Minh Nguyệt bước đến gần để quan sát Như Tuyết rõ hơn. Sau một hồi ngắm ngía cô từ trên xuống dưới một lượt, chị nở nụ cười thành thật tán thưởng:
- Hôm nay cô thực sự rất xinh đẹp.
- Cảm ơn chị. – Như Tuyết cười khiêm tốn đáp.
- Không có gì. Tôi chỉ nói sự thật thôi. – Minh Nguyệt nhàn nhạt nói, sau đó nhìn cô hỏi – Chắc cô thấy lạ lắm khi tôi muốn nói chuyện với cô?
Cô không trả lời, coi như ngầm đồng ý. Vì vậy chị tiêp tục:
- Thật ra chẳng có gì… chỉ là tôi hơi tò mò một chút thôi.
Nghe vậy, Như Tuyết nhướn mày chờ chị nói tiếp. Có gì tò mò đây? Cô cũng chỉ là người như chị thôi mà. Chẳng lẽ