ái kết, cho dù là viên mãn hay vỡ lở thì vẫn tốt hơn là sống trong đau khổ và dằn vặt từng ngày. Sự yếu đuối và ngốc nghếch của bà có lẽ cần người khác tác động.
Bên này người đàn ông và cô gái đang hồn nhiên ăn uống như không có ai. Cô gái lả lướt dựa vào lòng người tình, mềm nhẹ đưa ly rượu lên miệng ông ta. Người đàn ông cười nhẹ rồi mở miệng uống cạn, mặc dù khuôn mặt vẫn dửng dưng như thường.
Bất chợt một hình bóng nhỏ bé xuất hiện trước mặt họ. Hai người đồng loạt đưa mắt nhìn lên.
Khi bắt gặp khuôn mặt xa cách và lạnh lùng của Như Tuyết, trong mắt người đàn ông sáng lên tia bất ngờ và hoảng hốt, ngay sau đó trở về bình thường. Còn cô gái vẫn tự nhiên ăn uống như không nhìn thấy sự tồn tại của cô. Chắc cô ta đã quá quen thuộc với cảnh tượng này.
Liếc nhìn khuôn mặt nổi bật của người đàn ông, lúc này Như Tuyết mới nhớ ra mình đã gặp ông ta ở đâu. Cô không biết có nên đồng ý hay bực mình vì sự sắp đặt của ông trời? Nhưng chắc chắn với người phụ nữ kia sẽ là điều không muốn… Chỉ là bà nên một lần dứt khoát.
Lại đưa mắt sang bên quan sát cô gái xinh đẹp, cô thầm nhếch mép trong lòng khi chắc chắn cô ta chỉ hơn mình vài tuổi là cùng.
Sau khi hai bên cùng nhìn rõ đối phương và đánh giá lẫn nhau, Như Tuyết bình tĩnh nhìn thẳng vào mặt người đàn ông, mỉm cười xa lạ chào:
- Cháu chào chú… cháu nghĩ chú biết rõ cháu ạ? – Cô hỏi thẳng.
Một người bản lĩnh và cường quyền như ông làm sao không điều tra cô gái khiến con trai mình điêu đứng? Đặc biệt ông đã từng gặp cô, vì vậy cô càng khẳng định điều đó.
- Đúng vậy. – Sau một lúc ngạc nhiên và thán phục trước sự thẳng thắn của cô gái này. Ông Minh Tuyên cười đáp. Đúng là ông đã nắm rõ gia cảnh của cô.
- Thật tình cờ khi gặp chú tại đây… chú nghĩ là điều may mắn hay… bất hạnh ạ? – Cô nghiêng đầu về phía ông một chút hỏi.
- Tùy cháu…riêng tôi thấy đó là một điều thú vị. – Ông Tuyên thản nhiên cười.
Điệu bộ thoải mái của ông làm cô bắt đầu chán nản. Không ngờ ông ta thản nhiên vậy? Xem ra việc này là một lẽ đương nhiên trong suy nghĩ của ông rồi. Nếu vậy sẽ rất khó khăn để ông thay đổi và chấp nhận sự thực.
Thở dài mệt nhọc, Như Tuyết đánh mắt sang cô gái bên cạnh một cách bình thản và thương hại, sau đó nhìn thẳng ông thông báo:
- Cô mời cháu đến đây ăn cơm và nói chuyện ạ.
Bình thản vạch trần sự thật, sau đó cô né người sang một bên nhường cho ánh mắt gấp gáp của ông tiến thẳng đến khuôn mặt trắng bệch và đờ đẫn đằng kia.
Bà Ella vẫn giữ nguyên trạng thái từ lúc cô dời đi.
Tròng mắt mở to hơn một chút, ông Tuyên vô thức né người sang phải để cô gái kia không quá dựa sát, sau đó bình thản nhìn Như Tuyết đợi cô tiếp tục.
- Hồi nhỏ cháu đã từng hỏi bố cháu rằng “ bố có yêu mẹ không?”… Ông bình lặng nhìn cháu một lát rồi mỉm cười xoa đầu cháu đáp “Nó không đơn thuần chỉ là tình yêu mà nó sẽ còn là tình bạn và tình thân của đôi bạn già”… Rồi ông nói cho cháu biết định nghĩa về từ “hạnh phúc”… Ông nói trên đời này thật ra hạnh phúc dải rác khắp nơi nhiều như lá cây vậy… Chẳng qua là ai sáng mắt để phát hiện ra nó trong hàng ngàn thứ lấp lánh và đặc sắc khác…Một cậu bé tật nguyền khi nhận được chiếc xe lăn từ mồ hôi nước mắt của bố mẹ mua cho, cậu ta sẽ cười suốt ngày và nâng niu nó… Một người lính hy sinh nơi chiến trường, trước khi chết trong lồng ngực vẫn là lá thư nóng hổi của gia đình… Cuối cùng anh ta vẫn mỉm cười nhắm mắt… Còn rất nhiều rất nhiều ví dụ thực tế và giản dị khác, bởi đôi khi hạnh phúc chỉ là hai chữ “thỏa mãn”… Lúc đó cháu không hiểu, nhưng bây giờ cháu đã hiểu rồi.
Cô nhẹ nhàng kể chuyện về bố mình cho ông nghe. Từng lời nói và ánh mắt đã nói lên sự kính trọng và thán phục của cô dành cho bố. Sau đó cô quay sang cười hỏi ông Tuyên:
- Vậy hiện tại chú có hạnh phúc không ạ?
Câu hỏi của cô khiến ông sững sờ đến đờ người? Ông có hạnh phúc không? Câu hỏi này thực sự ông chưa bao giờ đặt ra…hay nói đúng hơn là không dám tự hỏi. Ông có đầy đủ danh vọng và tiền tài, bao người cung phụng và ghen tỵ…nhưng khi còn lại một mình ông có những gì? Một gia đình băng giá, một người vợ lạnh nhạt, một đứa con gái căm hận mình và một thằng con trai chưa từng biết hai chữ “kính trọng” với ông? Đã bao giờ ông bắt gặp ánh mắt yêu thương và kính phục của các con đối với ông như cô gái này đối với bố mình?… Vậy giữa ông và ông ta ai thực chất là hạnh phúc đây?
Quan sát ánh mắt thẫn thờ phiêu bạt nơi xa của ông Tuyên, Như Tuyết lắc đầu thở dài, lôi ông về thực tế:
- Cô gái này chắc chỉ hơn cháu vài tuổi… Thử hỏi cô ấy sẽ ở bên chú bao lâu? Một tháng, hai tháng hay là ba tháng? Cô ta yêu gì của chú chẳng lẽ người từng trải như chú lại không rõ? Vậy mà chú nhẫn tâm vứt bỏ một người vợ sẵn sàng lặng lẽ ở bên chú cả đời? – Cô ẩn nhẫn tức giận và mong chờ chân thành nhìn ông – Ai cũng biết những bông hoa đẹp đều hấp dẫn…nhưng tất cả những thứ đó chỉ là phù du, còn những thứ ở ngay trước mắt tại sao không đáng trân trọng? Là vì ta thường hướng mắt đến những gì xa vời và lộng lẫy trên cao sao?
Cô bình tĩnh phân tích muốn cảnh tỉnh sự sáng suốt và xé nát lớp sương mù trong đầu người đàn ông này.
Người con gái bên cạnh bị cô nói vậy định nổi giận trách mắng nhưng ngay lập tức bị cái lừ mắt của ông làm cho sợ hãi co người lại một chỗ.
- Thực ra cháu rất không đồng tình với tình yêu của cô dành cho chú… Nếu chỉ âm thầm ở bên chờ đợi hay hi vọng một ngày người đó quay trở lại là điều không tưởng…bởi đàn ông thường rất vô tâm và không nhạy cảm… Nhưng thực sự là chú không cảm nhận được một chút nào tình cảm của cô ấy sao? Nếu cô ấy không yêu chú thì kiên nhẫn duy trì cuộc hôn nhân này để làm gì? Vì tiền tài hay địa vị? – Cô bất mãn hỏi.
Tại sao? Câu hỏi của cô đồng thời được sao chép lặp đi lặp lại trong đầu ông Tuyên. Một thứ gì đó như vỡ vụn ra. Thực sự cô ấy chỉ vì tiền tài hay địa vị? Cô ấy cần những thứ đó sao?
- Nếu cháu là cô ấy, cháu sẽ không bao giờ tha thứ cho chú, bởi cháu là người bảo thủ “thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành”… Anh Vương từng rất khổ sở vì điều đó… – Cô cười vui vẻ khi nhớ lại mình đã hành hạ anh ra sao – Nhưng bây giờ anh ấy xứng đáng được cháu yêu thương và đáp lại…Còn chú…cháu chỉ có thể nói… Cháu thực sự khâm phục cô Ella đồng thời thương tiếc cho cô ấy.
Câu nói cuối cùng cô nhìn thẳng vào mắt ông đầy khẳng khái và áp lực.
Sau một hồi điềm tĩnh phân trần, cô thở dài nói lời tạm biệt:
- Cháu bức xúc như vậy chỉ vì tiếc cho thứ tình cảm đến đau lòng của người phụ nữ yêu chồng mình vô cùng nhưng lại bị lòng tự trọng của mình kìm ***… Xin lỗi đã làm phiền chú… mời chú tiếp tục… Tạm biệt chú.
Dứt lời cô cúi đầu chào ông nhưng không phải là sự cung kính và coi trọng chính đáng mà chỉ là lễ tiết tối thiểu của một hậu bối đối với tiền bối.
Sau đó cô quay đầu rời khỏi đó, không hề nhìn đến cả bà Ella và ông Tuyên. Cô tin lúc này bà chẳng còn tâm trạng để nói chuyện cùng mình.
Lặng lẽ chứng kiến cuộc nói chuyện của hai người, bà Ella ngạc nhiên và không tin nổi đến thẫn thờ. Bà vô lực buông lỏng hai tay nhìn theo bóng dáng Như Tuyết đi khuất. Tại sao cô ta lại giúp bà? Không ngờ cô gái đó thực sự gi