Truyện Ước Thành Thằng Khốn Nạn Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
XtGem Forum catalog
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Truyện Ước Thành Thằng Khốn Nạn Full

Truyện Ước Thành Thằng Khốn Nạn Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 1741

Truyện Ước Thành Thằng Khốn Nạn Full

..n..g..g..g..g..g..g….g……g………..g………g…

Chiếc xe đạp phóng như bay trên đường, gió khiến cho tai nó ù đi, những giọt nước mắt bay đi khi vừa trào dâng. Nó phải về nhà, phải về ngay để hiểu chuyện gì đang xảy ra. nó phải hỏi bố nó sự thật…. Chiếc xe đạp phóng vù qua cửa để lại sau lưng cái nhìn ngơ ngác của vài ba người hàng xóm. Nó vứt chiếc xe đạp đạp đổ thẳng vào bụi cay trước nhà, bước đi phăm phăm vào. Nó phải hỏi cho ra nhẽ chuyện này, chiếc áo trắng xộc xệch, khuôn mặt mang vài vết xước vì bị lôi 1 cách thô bạo cùng đôi mắt đỏ quạch giờ khiến nó như có thể giết bất cứ ai cẳn đường nó !! Rầm…. cánh cửa bị nó mở ra 1 cách mạnh mẽ quá sức cần thiết làm tiếng động vang khắp căn nhà nhỏ. Cánh cửa mở toang cũng chính là lúc nó hiểu ra mọi chuyện mặc dù không cần ai giải thích. Tất cả đang phơi bày trước mặt nó, ngay lúc này, ngay nơi đây. Bố nó vẫn vậy, chiếc áo xanh bộ đội thấm đẫm mồ hôi quen thuộc cùng đôi dép tổ lê xỉn màu, nhưng giờ đây câu trả lời đã không cần ông nói ra nữa, nó đã hiểu…….
Đối diện ông, 1 chiếc áo trắng bụi bặm tương phản với chiếc váy đỏ kế bên đã nói lên tất cả. D nhìn nó, khuôn mặt tuy lạnh lùng nhưng không giấu được vẻ ngạc nhiên. Còn táo, đôi tay nhỏ che nửa khuôn mặt đang nhìn nó không thốt lên lời…

Chap 18:

Căn phòng khách bỗng sao nhỏ hẹp dưới con mắt của nó. Toàn thể khuôn mặt của 3 người trong phòng giờ nằm gọn trong cái tròng ngân ngấn nước. thế là đã đủ hiểu ra mọi việc.
Bố nó nhìn nó khuôn mặt vẫn tươi cười, ông ngoắc tay với nó:
• Đây đây !! con trai chú đấy !! – quay sang phía D đang như chết lặng nhìn ông, nhưng khuôn mặt thì vẫn lạnh lùng…..
• Tại sao ông lừa tôi….. !!! –nó hét lên, nắm đấm làm cánh cửa kính vỡ tung ra hàng trăm mảnh. Cả người nó run lên, bàn tay tím thâm không còn chút cảm giác.
Tiếng cửa kính vỡ chát chúa làm cho tất thảy mọi người giật mình. Nhất là bố nó. Ong nhìn nó ngạc nhiên không hiểu chuyện gì xảy ra.
• Cái gì thế !! có chuyện gì à !!! –ông nhnf nó chăm chăm
• Tất cả các người… tất cả các người lừa tôi !! –nó chỉ cả 3 người trong phòng !! –tôi căm thù các người !!! tiếng hét của nó dội lại trong căn nhà nhỏ. Xa dần, nhỏ dần nhưng đọng lại bên tai nó, văngvawngrg.
Quay lưng bước ra khỏi nhà, nó nhảy thẳng lên chiếc xe máy duy nhất của gia đình phóng thẳng đi. Bàn tay bố nó bị nó gạt phắt ra một cách thô bạo và lỗ mãng. Người đã dạy nó biết bao điều trong cuộc sống, người mà nó nghĩ không bao giờ lừa dối nó, người mà khắc sâu trong tâm trí nó 1 điều « không bao giờ được làm việc trái luân thường đạo lí », người mà nó sẵn sàng trả lời là « bố em » khi đươc cô giáo hỏi « ai là thần tượng của em » khi còn nhỏ không chút phân vân thì giờ đang lừa dối nó. Nó không cần thiết nữa. ông ta không làm được việc ông ta nói, vậy mà dạy nó ư. Nó không cần người đàn ông đó là bố mình……..
Ngồi dưới cái trạm xe buýt nhỏ hẹp. một mình nó lặng đi bên cạnh chiếc xe máy đang dựng dưới tán cây. Từng giọt nước mưa theo gió len lỏi ướt đẫm khuôn mặt đang trắng đi không hiểu vì lạnh hạy vì đói. Bầu trời tối u tịch đầy những tia sét ở khắp nơi. Vậy là nó đã bỏ nhà đi. Trong đầu nó vang đi vang lại câu nói « bố lừa mình rồi !! còn những ai lừa dối mình đây ». giờ nó thấy nó như 1 thằng ngốc. tất cả mọi người trong gia đình đã đóng 1 vỡ kịch quá hoàn hảo với nó. Tại sao chứ, tại sao không cho nó biết sự thật, tại sao bố nó lại làm cái nghề mà nó không thể chấp nhận được ấy cơ chứ. Để bây giờ, người gánh chịu là nó. Nó căm hận tất cả những con người ấy, nó sẽ sống theo cách của nó. Bằng chính sức của nó…..
Chiếc điện thoại lại sáng lên lần thứ không biết bao nhiêu trong ngày, nó nhìn số máy của bố nó 1 cách trầm ngâm, nó sẽ không bao giờ nghe của ông nữa. nhét chiếc điện thoại vào túi quần. nó nổ máy xe, với vài trăm nghìn trong túi trước hết nó phải kiếm chút gì ăn rồi mới nghĩ tiếp được………..
chiếc xe dừng bên hàng bánh bao nhỏ, mùi hương ấm nóng tỏa ra làm nó đói cồn cào
- bà ơi bán cho con 2 chiếc bành bao ạ!! – nó núp đầu dưới chiếc ô to lớn bao chùm lấy chiếc xe bé nhỏ.
- của còn đây!! – chiếc bánh bao thơm lừng đên tay nó truyền vào đó hơi ấm xua tan đi cái lạnh của những giọt nước mưa!! -vô đây ăn đi con, ngoài đó làm chi mà người ướt hết vậy.
bà cụ ngoắc tay nó vào trong, đưa chiếc ghế nhựa đã xỉn màu đi vì gió và nắng. nó ngoan ngoãn tắt khóa xe ngồi vào trong đó, bàn tay còn lại vuốt những giọt nước mưa lòng thòng trên mặt.
- bà ơi bán cho chúng con mấy cái bánh ạ!! tiếng lao xao của 2 thằng nhóc vang lên bên cạnh!!
nó nghiến ngấu ăn cái bánh bao mắt nhìn 2 đứa trẻ. 2 đứa bé gầy gò, trên tay là 1 xấp tiền lẻ đủ các mệnh giá từ 200 đ chó đến 1000 đ. tấm bạt trên đầu làm bắn những tia nước nhỏ lên chiếc nồi bốc khói nghi ngút. 2 đứa trẻ ngồi canh nó, những cái vai trần run lên vì lạnh dưới lớp áo ba lỗ đen kịt đất.
- này 2 đứa!! – nó quay sang 2 đứa bé đang đợi bánh!! -2 đứa ngủ ở đâu đấy!! – nhìn qua là đủ hiểu mấy đứa bé này toàn trẻ em hè phố, theo như nó biết thì lũ trẻ này thường có chỗ ngủ quanh đây, mà nó thì đang cần 1 chỗ ngủ miễn phí.
- a bỏ nhà đi bụi phải không!! -1 đứa vừa ăn vừa nhìn nó. đôi mắt thằng bé cho thấy nó đang khẳng định chứ không phải đang hỏi. -anh qua chỗ bọn em ngủ cũng được
- xe của ah đấy ạ!! -đứa còn lại chỉ chiếc xe của nó!! -chốc anh đèo bọn em ha!! em chưa được ngồi trên xe máy bao giờ!!-đôi mắt nó long lanh lên nhìn theo những đường nét chiếc xe đang ướt mưa.
- được!! ăn tiếp đi anh trả tiền cho!! -nó xoa đầu đứa ngồi cạnh!! -đúng là chỉ có trẻ con mới không biết lừa dối!!
.
.
.
.
-hú hú hú……!! -đứa bé ngồi phía trước nó hú lên át cả tiếng mưa rơi,phía sau lưng thằng nhỏ còn lại đứng cả lên yên xe mới đủ cao để che cho nó bằng cái bat nhỏ. mặc dù giờ đây thì cả 3 đã ướt từ đầu đến chân rồi!!
con phố trời mưa chỉ còn những ánh đèn đường vương vất lại chút ánh sáng mờ ảo, đôi khi 1 vài chiếc xe ngược chiều phóng qua làm những bùn đất bắn lên chiếc áo giờ đã trở lên trong suốt bởi nước mưa.
- vào đây nè anh!! thằng bé ngồi trước chỉ tay
theo hướng chỉ, chiếc xe tiến vào con hẻm đen thui. những căn nhà quay lưng lại con hẻm che khuất những ánh đèn đường, ánh sáng hắt lên từ đằng xa như những mặt trời đang hừng đông từ mọi hướng.
xe dừng lại trước 1 khu nhà tập thể xưa cũ dưới gầm cầu thang là chiếc chiếu nhỏ rách nát đã trải sẵn tự bao giờ. 2 đứa bé phụ nó đẩy chiếc xe vào 1 gốc cây gần đó.
- anh vô đó với nó đi!! để em đi lấy thêm cái chiếu nữa không như này không đủ đâu!!
theo cái bóng nhỏ đang dắt tay, nó tiến vào trong cái gầm cầu thang cùng cái thở dài thườn thượt.
dưới gầm cầu thang ấm 1 cách kì lạ, đến nỗi làm nó rùng mình vì hơi ấm ấy đang len lỏi trong cơ thể. màn đêm lạnh lẽo trái ngược hẳn với cảm giác mà nó thấy, trên những bờ tường nứt nẻ những mảnh chực rơi xuống đầu.
- anh nằm xuống đây!! -đứa bé kéo tay nó xuống rồi ngồi vào bên cạnh nó!! -anh bỏ nhà bụi vậy nhà có biết không anh!! -trong bóng tối tiếng nói vang lên như thủ thỉ
- biết!! nhưng mà kệ họ!! từ mai anh sẽ đi kiếm việc làm. có lẽ phải ngủ ở đây 1 thời giàn vậy!! thế 2 đứa đang làm gì!!
- tụi em bán vé số anh ạ!! – đ

1 .. 20 21 22 [23] 24 25
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)