Truyện Chạy Đi Em, Đừng Ngoảnh Lại - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
Ring ring
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Truyện Chạy Đi Em, Đừng Ngoảnh Lại

Truyện Chạy Đi Em, Đừng Ngoảnh Lại

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 1303

Truyện Chạy Đi Em, Đừng Ngoảnh Lại

ồng chú Tú li dị nhau từ lâu, vì thế nên mỗi ng` ở 1 nơi…Chuyện này chú tâm sự vs e hôm 2 chú cháu uống rượu chờ xem bóng ấy ạ…Thế nên mỗi dịp con gái về chơi là chú rất vui…Nghĩ cũng khổ, bố mẹ làm ảnh hưởng đến con cái, nhiều lúc nhớ đến chú mà thương vô cùng…
E cúp máy thì có tin nhắn đến…Của T các thím ạ…“Vâng. E biết rồi…E xuống ăn cơm, tối e nt lại cho a nhé”
Đóng đt, e cũng kéo thằng Tùng đi ăn luôn…À, nói thêm là thằng Tùng nó dùng con HTC j j đó à chính nha, đừng ai thắc mắc sao nó có con 12 mà đưa
Tua luôn đến đoạn tối ấy nt vs T nha:
- A ngủ chưa…
- A chưa…E ngủ chưa? (e lại đùa)
- Ngủ mà còn nt cho a à…Ngố
- Ừa a ngố hehe…Giả ngố để có ng` cười thôi
- Xí…Mà a này…Robert thế nào a?
- Ừa anh ấy cũng buồn lắm…A an ủi rồi dặn dò mãi mới nguôi đấy…
- Hì…vâng…Mà a này…
- J e?
Thế rồi tự dưng k thấy tin nhắn lại nữa…5p…10p…nửa tiếng…E lo có chuyện chẳng lành, mà lại k dám gọi vào máy, sợ càng bị phát hiện…Bảo thằng Tùng thì đột nhiên nó sực nhớ ra:
- Ơ hay là hết tiền…Sim mobi ấy còn có hơn 1k
- Trời ạ thế mà đéo nói sớm…
- Ai biết đâu đấy…Mà nó k biết ứng tiền hay đề nghị gọi lại j hả?
- Từ bé đến h dùng đt tài khoản toàn gần củ thôi ai như bọn mình
- Oài, ai biết đâu…
E chả nghe nó nói hết câu, phi ngay ra ngoài mua cái thẻ. Trời thì mưa chứ, có ô quái đâu, đội ngay cái mũ cối từ hôm học quân sự. Về ướt như chuột lột mà vẫn vội vội vàng vàng gửi mã thẻ cho T. 5 phút sau thì có tn lại luôn:
- Hì…a cũng đoán ra là máy hết tiền à…
- Ờ thằng Tùng nó bảo…Bố cái thằng…
- Hì, vừa nói đến đâu rồi a nhỉ?
- E định hỏi a cái j mà…
- À vâng, sao a tốt vs e thế?
Oạch, k biết trả lời như nào luôn…
- Ừ thì a là ng` tốt bụng mà hehe
- Cái a này…E hỏi thật đấy…
- Ừ thì…Mà a nói chưa chắc e tin đâu
- Nói mau nói mau >. xong nghĩ bụng cũng trưa mnr, đánh thêm đĩa mì xào cho nó chắc dạ…Dù j ngày hôm nay cũng khá quan trọng…No nê thì e lên phòng lấy đồ rồi trả phòng luôn. Đi bộ dạo 1 vòng cuối cùng e ngồi xuống uống nước ở 1 quán gần đoạn Huy Liệu j đó (hay là Huy Hiệu, thím nào confirm đê). Đến tầm 1h thì Robert gọi điện cho e, bảo là xuống gần đến nơi rồi…E hỏi bà hàng nước cái địa chỉ rồi đọc cho Robert. 20p sau thì 1 con Civic xồ đến Bước xuống xe là Robert và bạn a ấy. 3 người vừa uống nước vừa nói chuyện. Anh bạn kia tên là Nick, bạn đồng nghiệp với Robert, bây h vẫn đang dạy ở trung tâm ấy. 2 anh chàng ở cạnh phòng nhau nên nói chung là cũng thân thiết, cũng đc xếp vào diện người trong cuộc
Kế hoạch thì đơn giản thôi…Chờ thời cơ bố mẹ T đi vắng e sẽ cứu T ra…Robert sẽ đưa T xuống HN để bay chuyến 11h30 đêm…Thủ tục thì Robert lo cũng tương đối ổn thỏa…Nghe anh ấy nói thế thôi chứ trong lòng e vẫn lo ngay ngáy ấy…Đâu phải cứ nói là làm đc, và đâu phải cái j cũng theo ý mình…
3 thằng cứ thế ngồi đợi…Thời gian càng trôi nhanh mọi người càng sốt ruột…E nóng lòng gọi cho chú Tú, vì lúc ấy cũng 3h chiều rồi…
Tuuuu…Tuuuuu…Mãi chú Tú mới nhấc máy…
- Alo chú ạ…
- Ừ sốt ruột hả…Chú cũng lo quá…Bố T đang họp ở công ty…K biết bao h mới xong nữa…Chú vừa trốn ra nghe đt đây.
- Hic…vầng…bao h họp xong chú báo cháu 1 câu để cháu về nhà T chuẩn bị…
- Ok cháu…Thế nhé chú vào họp tiếp…
Thế là lại ngồi chờ…Trong lúc chờ e cũng nói chuyện thêm với Robert. Anh cũng kể nhiều về chuyện tình yêu giữa anh vs T. Nhưng e nhớ nhất là chuyện T ngất ngay trong vòng tay anh khi 2 người đang đi chơi vs nhau trên Sơn La. Lần ấy có lẽ là Robert lo lắng nhất, cũng may vào nằm viện 1 lúc T tỉnh lại. Nhưng cũng từ đấy Robert chú ý chăm lo sức khỏe của T…Rối loạn tiền đình k gây nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mà rất phiền phức…Vả lại, đang đi xe máy trên đường mà lăn ra thì…Thế nên sau đấy Robert mới học đi xe máy
Trời càng về chiều…Phải tầm 4 rưỡi rồi…Bọn e tháo giầy, ngồi bệt ở bãi cỏ ngay gần nhà T. Mặt trời lúc ấy đẹp cực…Miền núi mà…Không khí trong lành, hoa hoét nở tứ tung…Lại được ánh xế tà chiếu vào, e cứ ngồi ngắm ngẩn ngơ ấy…
Nhưng rồi thì cảm giác sốt ruột lại mò về…Robert cũng vậy…Ngón tay cứ bóp vào nhau, đến là đáng thương…rồi Robert quay ra bảo e là cho dù chuyện này có k thành công thì Robert cũng cảm ơn e nhiều…E cười xòa bảo Robert yên tâm, mọi chuyện sẽ ổn…
Ổn…Lại ổn…Trong lòng e không thấy ổn lắm…Mà cứ phải nói vậy cho Robert yên tâm…K biết nếu nói ra rằng e cũng yêu T nhiều lắm thì anh ấy có còn thân thiện tử tế vs e k…Còn e nữa chứ…T sắp đi rồi…Mọi chuyện đã an bài rồi…T sắp xa chẳng biết bao giờ về. Liệu có lúc nào trong cuộc đời này, nếu e và T xa nhau mãi, T có bao giờ nghĩ lại, và nhận ra tình cảm của e k…
Đang nghĩ ngợi linh tinh, lúc hi vọng cũng dần cạn kiệt thì chú Tú gọi. E vội bắt máy:
- Alo cháu nghe đây ạ!
- Ừ họp xong rồi cháu ạ…Ông ấy đang trên đường về đấy…
- Nhưng mà muộn thế này rồi, k biết có đi nữa k ạ…
- Ừ chú cũng đang lo…Cháu cứ nghe ngóng tình hình xem thế nào rồi báo chú…
- Dạ vâng…
E bỏ đt ra nhắn cho T 1 tin:
- Bố e sắp về. Liệu có đi nữa k?
Tin nhắn trả lời đến ngay:
- E cũng k biết…E lo quá a ạ…
- Ừm k sao đâu…Cứ chuẩn bị sẵn nhé…
Vừa lúc ấy thì ô tô của bố T hiện ra. Mẹ T đã sẵn sàng quần áo, vội vàng bước ra leo lên xe. Con Camry nhanh chóng khuất sau bãi đất đằng xa…
E lập tức gọi Robert và Nick đánh xe đến gần nhà T, quay đầu sẵn sàng. Rồi e gọi vào máy T:
- E nghe đây ạ.- giọng T vẫn thì thầm.
- Cô giúp việc đâu hả e?
- Cô ấy đang xem TV dưới phòng khách ạ.
- Có trốn được ra không e?
- E cũng k biết nữa…Lỡ mà bị phát hiện thì…
- Thôi đc rồi e đợi a 1 lát. Chuẩn bị đi nhé.
Nói rồi e quay ra bàn 1 kế với Robert…
Kính coong…Kính coong…Trước cổng nhà t là Robert, với chiếc ba lô to sụ anh ấy gói ghém đồ về nước…Tất nhiên e và Nick đã nép vào 1 góc. E nháy máy bảo T chuẩn bị ra. Cô giúp việc ngỡ ngàng ra mở cổng thì Robert hỏi luôn:
- Can you show me the way to…– 1 tràng dài tiếng Anh như vậy làm cô ấy choáng. Mãi 1 lúc sau khi nhìn tay Robert chỉ vào bản đồ thì cô ấy mới à lên 1 tiếng rồi chỉ trỏ về mấy con đường đằng xa gần núi. Robert cau mày tỏ ý k hiểu j cả…Thế là cô ấy lại vất vả giải thích lại…Cuối cùng, vã hết mồ hôi mà Robert vẫn (giả vờ) k hiểu, cô ấy đành ngồi thụp xuống đất, lấy cái que chỉ dẫn ra đất.
Thời cơ đến rồi, e vẫy ngay T ra hiệu chạy ra…Từ nãy đến giờ T đứng nép ở góc cửa, thấy e vẫy liền xách túi chạy ra. Chạy kiểu vừa cúi người, vừa nhón chân, giờ nghĩ lại thấy buồn cười thế. Nhưng mà lúc ấy thì chả nghĩ đến đấy…T chạy ra đến cổng thì Robert cũng để ý, lấy người che che cho T chạy ra, miệng vẫn giả vờ trả lời mấy câu hướng dẫn huyên thuyên của cô giúp việc…E kéo ngay T vào con ngõ…T thở hổn hển, người run lên…
E lại lấy tay đặt lên vai T trấn an:
- Ổn rồi e ạ…Yên tâm…
Một lát sau thì Robert vội vàng quay lại. Cả 3 nhanh chóng lên ô tô đi về phía Hà Nội.
Trên xe, T và Robert ngồi nói chuyện với nhau suốt. Về khoảng thời gian xa cách…Cả về những thủ tục chuẩn bị lên đường nữa…E ngồi ghế trên chẳng nghe được cái j, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ…Mặt trời đang dần lặn sau cánh đồng xa tít tắp…Ánh đỏ chiếu vào gương chiếu hậu một màu buồn tẻ…Đó là lúc e biết mọi chuyện sắp đến hồi kết thúc…

Chap 18:

Chiếc ô tô cứ đi vô định trên cung đường

1 .. 9 10 11 [12] 13 14 15 .. 18
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)