Truyện Cô Là Dân Chơi Hả Full
Đánh giá:
7/10Bình chọn: 2434
vẫn thắc mắc nhưng không hỏi.
…
Ăn xong, nó bay thẳng lên phòng, tẩy trang xong nó đánh 1 giấc tới sáng, để quên đi những gì bực bội trong mình.
Vẫn như thường ngày nó tới sớm hơn, vẫn có những lời đàm tiếu về nó, nhưng nó không quan tâm, vì hôm nay nó vẫn còn…bùn ngủ (ngủ như heo ý nhỉ), nó lê lết cái thân sát, ù ịch của mình lên lớp.
- Vào lớp nó đã thấy Minh và Bảo đang ngồi đó, nó cố gắn gượng cười rồi đi đến chỗ ngồi và ịch…oe…oe – Ngủ mất tiu.
-”cậu ấy dễ thương thế nhỉ”- Đó là suy nghĩ của 2 người bạn cùng chí hướng.
- Nghiêm – Lớp trưởng hô to.
- Cuối cùng thì pà cô cũng vào lớp, nhưng nó thì vẫn… an tọa trên cái bàn của mình- Chào các em, hôm nay lớp chúng ta sẽ có 2 bạn chuyển đến, mong các em giúp đỡ các bạn đó nhé- Cô xoay ra cửa lớp, cười rõ tươi- Các em vào đi.
- Ohhhhhhhh… – Đó là tiếng la của tất cả học sinh trong lớp (trừ nó, Minh and Bảo)
- Các em tự giới thiệu mình đi- Cô giáo nhỏ nhẹ nói (lần đầu thấy tử tế đến thế).
- Hi!!! các pạn mình là Trần Huỳnh Như, hay gọi mình là Funny cũng được mình mới từ Hà Nội vào, từ bây giờ mình là thành viên trong lớp này, mong các bạn giúp đỡ – Nói xong Như tặng cho các pạn nam lẫn nữ suýt té ghế.
- Còn mình, mình là Lương Đức Hoàng, hay còn gọi là Tí nị, các hot girl nào cần boy friend thì đến tìm mình nha, mình đón hết. – Anh chàng này cũng khuyến mãi cho các girl trong lớp choáng, sịt máu mũi (hơi quá, nhưng kute thiệt).
- Các em có đồng ý giúp đỡ các bạn này chứ – Pà cô nói dư thừa quá luôn.
- Đồng ý ạ!!!- Cả lớp đồng lòng hét.
- Dậy các em muốn ngồi chỗ nào nà – Pà cô nhí nhảnh thấy ớn.
- Em muốn ngồi chỗ Hân ạ!! – Như và Hoàng cùng nói.
- Nhưng chỗ đó chỉ được 1 người ngồi thôi. – pà cô lên tiếng.
- Vậy thì đuổi Hân đi chỗ khác cho Như và Hoàng ngồi chỗ đó đi cô. – 1 con nhỏ nói.
- Không được – Bây giờ là 4 người đồng loạt nói toàn tập (Như, Hoàng, Minh, Bảo).
- Nhưng 2 em nói muốn ngồi chỗ đó mà. – Bà cô nghiêng đầu hỏi.
- Em muốn ngồi kế Hân – Hoàng nói.
- Em cũng vậy – Như đốp theo.
- Bây giờ cả lớp mồm chữ A mắt chữ O, nhìn Như and Hoàng như 2 người hành tinh.
- Nhưng chỗ đó chỉ được 1 người ngồi thôi – Bà cô nói rồi nhìn xuống nó đang…ngủ.
- Thì cứ để Hân chọn, ai sẽ ngồi chung đi ạ. – Hoàng cười toe toét nhìn Như.
- Chọn thì chọn ai sợ ai chứ – Như lên giọng nói.
- Thế là 2 anh chị đi xuống chỗ, 1 con heo đang yên giấc.
- Hân – Như gọi lai lay tay nó
- Hân à – Hoàng gọi nhẹ giọng.
- Hân!!!- Cái này đến cả lớp gọi, nhưng nó vẫn…ngủ, vì Hân có phải là tên của nó đâu.
Thế là Hoàng nhà ta, mạnh bạo kéo nó dậy và chụt…
Thế là Hoàng nhà ta, mạnh bạo kéo nó dậy và chụt… 1 nụ hôn ngay trán.
Nó cố mở to đôi mắt ngây thơ, trong sáng (ặc, cái nì chưa chắc à), long lanh như giọt sương của ánh ban mai còn vương trên lá, (ý chỉ ghèn á mà) nhìn kĩ xem người nào có cái lá gan bằng con khủng long bạo chúa mà giám… kiss nó.
Nhìn trước mắt mình là Tí nị (Hoàng á), nó có chút ngạt nhiên nhưng vì là người trên chốn”giang hồ”, nên cố lấy bình tĩnh cười 1 cái, rõ tươi.
Nó đâu có biết hành động của nó bây giờ đã làm cho 2 người, à không phải nói là 2 ngọn núi…lửa…đang phun trào ngùng ngụg trên đầu của…?…2 chàng nhà ta.
- 2 người còn tính diễn cảnh tình tứ tới chừng nào đây, làm người ta sởn cả da”heo”hết lun òi kà. – Như nói với nó và Hoàng rồi xoay ra sao chỉ mấy bạn trong lớp, à phải nói là tất cả mọi người trong lớp (kể cả cô giáo), đang bị đóng băng tại chỗ, mà mồm thì haizzz…ruồi chui vào mồm chắc, cũng chả biết.
- Nó biết mọi người đang nghĩ bậy đây mà, thế là nó lên tiếng giải thích – Ờ xin giới thiệu với mọi người đây là Hoàng, em kết nghĩa của tui.
-”chẳng hiểu sao khi nghe Băng nói thế, mình cảm thấy khó chịu quá,…sao phải làm em mới được chứ.”- Hoàng buồn rầu suy ngẫm.
- Còn phần về 2 chàng nhà ta thì, mặt tươi tỉnh như có ai mới lì xì tết hok bằng.
- Nó nói rồi xoay sang Hoàng và Như – Vậy 2 người đến đây làm gì?
- Trời ơi, mẹ này hỏi lãng, vào trường thì tất nhiên là học òi, nói chuyện thừa. – Như ngồi xuống chỗ nó nghênh nghênh nói.
- Bịch… – 1 cú đập vào đầu Như, mà người gây án là… – Tao chơi với mầy mấy năm nay, mà không biết cái tính phá phách của mày hay sao hả? mày đến đây chắc chỉ kiếm chổ mà quậy phá thôi chứ gì?
- Hehe, biết rồi còn hỏi – Như xoa xoa đầu nói.
- Nó xoay sang Hoàng nói – Thế còn em, sao đến đây.
- Cậu cố gắng cười trả lời – tại mấy bữa nay, em hok thấy chị gọi về nên em đến đây tìm chị luôn.
- Tại mấy bữa nay, chị không có thời gian nên không gọi cho em được thế chuyện của bang… – Nó đang hỏi Hoàng thì bị bà cô cắt khoảng.
- Các em bàn bạc chỗ ngồi xong chưa. – Bà cô hỏi.
- Bàn bạc gì thế? – Nó hỏi 2 đứa kia (Như và Hoàng ý).
- Uhm – Như kéo mặt nó xoay về bên mình, giọng ra lệnh – Bây giờ pà chọn đi, ngồi cùng tui hay ngồi chung với Hoàng, nói!!!
- Uhm!!! – Nó đang suy nghĩ thì Hoàng thỏ thẻ bên tay, cái gì đó… nên nó… đành… ra quyết định. – Tui sẽ ngồi chung với Hoàng, còn pà thì xuống bàn Bảo mà ngồi, chỗ đó còn chỗ trống đó.
- Ê con Linda kia!!! tao với mày là chị em lâu năm mà mày nở vì 1 con nam không ra nam nữ không ra nữ này mà phản bội lại tao sao hả? – Như hét toáng lên.
- Nó vội bịt miệng Như xuống, cho vài cú vào đầu (tội pà nì ghê), nhưng chưa hết chuyện của Như thì lại đến chuyện của…Hoàng.
- Ê cái pà kia, pà nói ai là nam không ra nam nữ không ra nữ hả, nói cho pà biết,tui là boy chính cống đấy nhá, handsome thì khỏi chê lun, chứ trên thế giới này có mấy người được như tui. – Hoàng lên giọng nói.
- Ưk, đúng rồi, trên thế giới này chỉ có vài người như ông thôi, cho nên ông là đồ hiếm, là đồ cổ đó. – Như đáp lại
- Chớ sao, tui là ai chớ. – Hoàng ngông nghênh nói.
- Uhm, mà ông nhớ cho 1 điều, đồ cổ là…đồ Cũ rồi đó nhe – Như nói hết câu liền đưa tay lên càm, suy nghĩ – Không lẽ ông là đồ cũ là hàng mất tem rồi hả. – Như đưa đôi mắt ngỡ ngàng trước mặt Hoàng, làm cho ai ai trong lớp đều nhìn Hoàng rồi…lắc đầu.
- Axx…cái pà này, con gái gì mà miệng mồm thấy ớn, hung dữ như quỷ, coi chừng ế chồng đó nha, không thì để tui cho pà 1 bài học để biết thế nào là lễ độ – Hoàng săn tay áo lên, định chiến đấu thì bị nó giữ lại…khuyên giải…
- Thôi 2 người ngưng lại giùm tui đi, có gì đâu mà cãi hok biết nữa hà, tội nghiệp em tui mất tem chắc rớt giá lắm phải hok, thôi dù sau cũng là pạn pè thân thiết bỏ qua đi, rồi có gì chị giấu bí mật giùm cho. – Nó nói quang quáng trước mặt bần dân thiên hạ, rồi còn vỗ vai Hoàng tỏ vẻ thông cảm, làm mặt mầy Hoàng kute không biết đào lỗ chỗ nào mà trốn nữa.
- Chợt nó quay sang Như, thấy con nhỏ đang cười toe toét, nó cũng vỗ vai, giọng thì như cái loa phát thanh, ân cần nói – Haizzz,…tao thay nó xin lỗi mày, dù biết tính mày như S.Ư.T.Ử.H.À.Đ.Ô.N.G đi chăng nữa thì cũng phải khẽ giọng mà khuyên bảo, chứ ai đời nói mày dữ như quỷ, mà còn nói mày miệng mồm thấy ớn nữa chứ, tuy biết mày chữi lộn thì không ai bằng mà nó còn C.Ố.Ý nói thế, chắc sao này không ai dám lại gần mày nữa quá. Haizzz… – Nó thở 1 hơi dài, sau câu nói, làm Như cũng như Hoàng mún kiếm cái hồ nào đó mà lôi nó ra chấn nước chết cho xong (2 ông pà nì ác qué).
- Nãy giờ nghe nó nói làm ai n
1 .. 9 10 11 [12] 13 14 15 .. 53