Truyện Cô Là Dân Chơi Hả Full
Đánh giá:
7/10Bình chọn: 2412
hay thứ gì đó đại loại thế nên thắt cổ tự tử…Tối hôm đó, mẹ anh cũng vì quá đau buồn mà lìa bỏ anh mãi mãi…Anh không thể đỗ lỗi cho bố, anh quá yêu ông, nên từ ngày hôm đó, anh chất chứa lòng thù hận, anh đổ lỗi cho mẹ con Charlie. Anh đã bắt ông quản gia đưa Charlie vào cô nhi viện, dã man, nhưng anh không có quyền lựa chọn, mẹ con nó đã phá vỡ sự hạnh phúc của gia đình anh, anh không thể tha thứ.
Minh dắt nó lên ngọn đồi kia, vừa đi vừa giải thích về mối quan hệ giữa cậu và Charlie.
- …Nhưng…Lỗi không hẳn là của mẹ Charlie…Biết đâu chính bố anh đã dụ dỗ bà ấy? Bố anh đã không kể cho bà ta nghe về gia đình mình, như vậy đã đủ để chứng minh rằng ông ấy cũng phần nào có lỗi. – Nó nói bằng giọng run run như sắp khóc, tự nhiên nó thấy thương Charlie quá…
- Em nói gì?- Minh đanh giọng, trừng mắt nhìn nó, nó sợ hãi trước ánh mắt đó…Minh chưa bao giờ nhìn nó như vậy cả… – Lỗi là của mẹ con Charlie, em đừng biện hộ cho nó!
- Nhưng…
- KHÔNG NHƯNG GÌ CẢ!!!
Nó im bặt, bầu không khí giữa hai người trở nên căng thẳng lạ lùng…Nó bắt đầu suy nghĩ mông lung về câu chuyện Minh vừa kể…
Đến đỉnh đồi, nó giật phắt tay mình ra khỏi bàn tay của Minh
- Em về!
Minh bước đến bên cái mộ làm bằng đá Shapphire, đặt bó hoa màu tím xuống, thì thầm cái gì đó trong miệng rồi quay lưng, bước đi. Không biết động lực nào đã níu chân cậu lại và bắt cậu nhìn về phía nấm đất tồi tàn kia…Cảm giác như có người đang ở đây…Minh quay phắt đầu lại
Không có ai…Cậu vòng ra đằng sau phiến đá có khắc tên người nằm dưới mộ: Madam Feviancé De Lostavoté
Và: Charlie nằm đó, đầu ngoẹo qua một bên, lưng dựa vào phiến đá đầy rêu. Miệng lẩm nhẩm nói mớ. Charlie lúc này khác hẳn mọi ngày, cậu trông hiên lành hơn, đẹp trai hơn…và…trông khuôn mặt cậu…phảng phất một nỗi cô đơn, buồn bã đến não nùng…Minh ngồi thụp xuống, vén cọng tóc vàng hoe của Charlie sang 1 bên để trông rõ khuôn mặt của cậu…
Minh vén tay chiếc áo sơmi dài tay của Charlie lên, để lộ ra một vết sẹo dài…Nó xuất hiện khi Charlie còn nhỏ, khi Minh cố tim cách giết cậu bằng con dao ăn. Charlie chưa bao giờ biết lý do mà vết sẹo nằm ở đó.Các cô bảo mẫu trong cô nhi viện nói rằng cậu có nó vì gặp tai nạn giao thông.
-
Charlie chưa bao giờ biết người gây nên cho mình vết sẹo dài đó…là người anh trai cùng cha khác mẹ của mình. Là người anh mà Charlie đã cố công tìm kiếm kể từ khi được một cụ bà ngoại quốc nhỏ bé,da nhăn nheo và tội nghiệp…Hầu như bệnh nào mà giới khoa học- y dược học phát hiện ra bà đều mắc phải.
- Bà ta muốn có đứa con để sau này nó còn lo cho bả lúc lâm chung đây mà – Charlie nghe các bạn cùng cô nhi viện nói như thế khi đang sắp xếp đồ đạc.
Sớm biết rằng bà lão tốt bụng kia sẽ sớm vào hòm, trở nên có ích cho thực vật, sẽ sớm…bỏ rơi mình nhưng Charlie vẫn đi theo bà. Suốt những năm tháng ở cùng bà,Charlie đã yêu thương bà hết mực.Yêu bà, không phải vì số gia tài mà sau này Charlie sẽ được hưởng trọn khi bà mất, không phải vì cậu muốn trả ơn bà việc đã đem cậu ra khỏi cái cô nhi viện đó, mà vì cậu thật sự yêu thương bà ta, bởi vì, bà có đôi mắt xanh dịu dàng giống với một người mà cậu từng biết…một người cậu rất đỗi yêu thương.
Khi bà cụ tốt bụng mất đi, Charlie dùng số tiền được hưởng,mua vật liệu về, tự tay làm cho bà một ngôi mộ tuyệt đẹp.Rồi cậu bỏ đi.Đi mãi, không bao giờ trở về căn nhà nhỏ bé hiu quạnh, cô đơn ấy.Hàng xóm của cụ bà phán một câu xanh dờn khi cậu bỏ đi:
- À, bà già lên trời rồi, nên nó ôm tiền biến đây mà.Quân đốn mạt, chỉ được cái giỏi làm tiền. Biết đâu bà cụ là do nó giết đấy!
Charlie rớt nước mắt.Cả đời cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc giết ai,huống gì là giết bà cụ tốt bụng mà cậu mang ơn rất nhiều.Nhưng cậu không quay đầu lại để cãi cọ với người hàng xóm độc mồm độc miệng kia.
- Charlie nhớ có ai đó đã nói với cậu như vậy.
Charlie thuê nhà trọ,tự mình kiếm tiền…bằng rất nhiều cách.Kể cả ăn xin.Nếu cả ngày mà không có đồng nào thì cậu mới dùng số tiền thừa kế ăn tạm,mai lại dùng tiền kiếm được bù vào chỗ hụt đó.Một mặt kiếm tiền,mặt khác cậu đi dò hỏi khắp nơi về Minh.Các cô bảo mẫu đã nói cậu được một người mang vào,cậu ấy tên Minh,con của đại gia Hoàng.
Cậu ngốc nghếch,vẫn cứ tìm kiếm trong khu ổ chuột.Được 10 tuổi, cậu chú ý đến từ đại gia mà các cô bảo mẫu nói.Tiếc…Nhưng phải làm, cậu dùng số tiền thừa kế để biến mình thành người giàu có,để dễ dàng tiếp cận các đại gia.Cậu dần dần trở nên quý phái,cậu mở công ty,tự mình điều hành chúng.Cậu trở nên giàu có,trở thành một giám đốc khi mới 11 tuổi.Số tuổi hiện tại khiến cậu phải học cật lực để có thể đuổi kịp các bạn đồng trang lứa.Và bây giờ,IQ của cậu cao ngất ngưỡng.Nếu muốn,cậu có thể xin nhảy lớp.
Đến một ngày,cậu đến nhà đối tác.May mắn làm sao, đó là người mà cậu đang tìm – Giám đốc Hoàng.Cậu biết được khá nhiều sự thật về mình kể từ lần đi thăm đối tác đó.Rằng cậu có cha,có mẹ.Mẹ thì đã mất,còn cha là người đang đứng trước mặt cậu và kể chuyện cho cậu.Có thêm cả anh nữa.Và rồi, cậu dọn về ở cùng ông Hoàng và Minh.Cậu hạnh phúc vô đối.
Cho đến một ngày,cậu tha thẩn trong khu vườn thuộc khuôn viên biệt thự thì phát hiện ra có một cái mộ.Cậu đọc cái tên khắc trên đó:Bà Feviancé De Lostavoté.Bao nhiêu hồi ức lúc bé trở về,cậu nhớ ra mọi chuyện…
-
Mẹ…mẹ đang bị treo trên khoảng không…mẹ cứ xoay qua xoay lại như món đồ chơi…Mẹ xoay mặt lại, mình cứ tưởng mẹ sẽ chơi trò ú òa,mình cứ tưởng sẽ nhìn thấy đôi mắt màu xanh dịu dàng,nhưng không…MẸ!Mắt mẹ trắng dã,trợn ngược.Mình khóc thét…Mọi người…Gia nhân kéo đến…và mẹ bị người ta đưa đi…Mẹ ơi…Mẹ…
Mọi thứ chìm vào màn đêm…Charlie đứng giữa khoảng đen đó…nhìn quanh quất…có một cái bàn ăn đặt ở đằng kia…Có một đứa trẻ ngồi trong cái ghế dành cho trẻ em…Và một chàng trai…Minh…anh Minh…Một anh Minh trẻ hơn,non nớt hơn…Anh ấy…đang cảm thấy bực mình…rồi anh ấy bỏ thứ thuốc trắng trắng trên tay vào một cái ly…Đút cho đứa trẻ
- Này ngốc!Đừng uống!! – Charlie hét lên. Nhưng màn đêm chộp lấy tiếng kêu của cậu,vất vào khoảng không gian đen kịt.
Và mọi việc diễn ra…Đứa bé gục xuống…Con dao ăn…Minh đang cầm con dao ăn…cứa lên tay đứa trẻ.Bất giác,Charlie kéo tay áo,nhìn chằm chằm vào vết sẹo…Không thể nào…Việc này không có thật…Nhưng…nhìn đứa bé kìa…Tóc vàng,mắt xanh…là Mình chứ còn ai nữa…Không…Anh Minh không bao giờ làm việc này…Anh ấy…Không!
Minh đưa tay nhẹ đặt lên vùng cổ trắng ngần của Charlie,lần tìm cuống họng.
- Hức…hức…Minh…mẹ…Không…làm ơn…
Minh giật mình, rụt tay lại.Charlie run lên bần bật,răng cắn chặt,môi bật máu…và…khóe mắt cậu ướt đẫm nước mắt…
Đôi mắt giận dữ của Minh cụp xuống,trở lại dịu dàng như lúc trước…Một cơn gió mạnh thổi qua,Minh rùng mình. Cậu liếc sang Charlie vẫn đang run…run vì sợ hay vì lạnh thì cậu không đoán được
- Phiền phức!
Nói rồi Minh xốc Charlie lên vai,nhẹ nhàng,thằng tiến hướng nhà nghỉ của lớp.Suốt quãng đường dài đó,Charlie cứ nói mớ mãi,đôi lúc còn siết chặt cổ hay bấu mạnh vào vai Minh nữa.
- Thằng khốn…Mày có tin tao quăng mày xuống đất không hả? – Minh nghiến răng trèo trẹo, nói nhỏ.
- Ư…Minh…mẹ…
Cơn giận của Minh bị dập tắt bởi cái giọng trẻ con đó.Thật tình,Charlie khi ngủ giống trẻ con thật
1 .. 48 49 50 [51] 52 53