Truyện Cô Là Dân Chơi Hả Full
Đánh giá:
7/10Bình chọn: 2417
…À,phải rồi…Cậu ấy chỉ vừa mới trong sinh nhật 13 tuổi thôi.
- Ngoan nào…Anh đưa em về nhé…
Minh dịu giọng,xoa đầu Charlie.
- Ư… – Không biết trong mơ cậu đã mơ thấy gì,nhưng Charlie đã thôi nói mớ,thôi bấu,cào cấu cắn xe điên cuồng quằn quại,và điều đó làm vết thương ở vai của Minh dịu đi rất nhiều.
- Đúng rồi…Ngoan thế nhé,anh thương…
Minh hát một bài mà lúc nhỏ,mẹ cậu hay ru cho cậu ngủ.Ừm…dĩ nhiên,Minh hát bài đó bằng tiếng Pháp.
(nhớ sơ sơ bài đó như thế này)
trở lại với kí ức lúc nhỏ của Charl nhá—
Ngấm thuốc ngủ,Charlie nhỏ(tạm gọi thế) bị Minh đưa vào cô nhi viện. Mọi thứ diễn ra như một thước phim,chiếu trên khoảng không gian đen kịt bao quanh Charl. Cậu chậm rãi nhìn những việc trong quá khứ,những việc mà trước kia cậu không biết. Charl nhỏ lớn lên trong vòng tay của các cô bảo mẫu trong cô nhi viện,bị những đứa trẻ khác xa lánh vì cậu có mắt xanh và tóc màu vàng. Bọn nhóc nghịc ngợm gọi cậu là thằng con của quỷ.Charl nhỏ chỉ biết thui thủi một mình,không bạn bè.
Chợt,như ai cầm romote điều khiển cho”bộ phim”tua nhanh…mọi thứ quay mòng mòng,Charl chóng mặt,khó thở,vết thương trên cánh tay đau nhói…
Mẹ…Sợi dây thừng…Treo mẹ…Lũ nhóc ở cô nhi viện…Charlie lúc bé chạy vòng quanh các cô bảo mẫu…Minh…
- Mọi thứ khó hiểu quá…mẹ ơi…
Những hình ảnh của quá khứ…chạy nhanh qua mặt cậu, xâm nhập vào trí não cậu. Dường như nơi trung tâm bộ não của cậu đã quá tải thông tin,nó muốn nổ…Những hình ảnh vẫn cứ thế,chạy mòng mòng,mòng mòng,xoay quanh cậu,cậu không thể nhìn rõ một trong số những hình ảnh đó,chúng chạy nhanh quá…
Có cái gì đó lướt qua mặt cậu,trông quen quen,cậu nhìn kỹ…Hân…Băng…NÓ!…Người cậu yêu nhất…Mọi thứ trở nên vô nghĩa,không còn quan trọng nữa,trước mắt cậu giờ chỉ còn khuôn mặt của nó,nụ cười của nó mà thôi…
Charl vừa ngủ dậy. Cậu đang ngồi trên giường,tự hỏi ai đã đưa cậu về khách sạn.
Cạch – Cánh cửa bật mở. Minh bước vào
- Ngủ ở nơi đặt mộ người khác là vô phép lắm đấy. Biết không?
Charl trố mắt nhìn Minh
- Nhìn gì? Tôi đưa cậu về đấy!
- Ồh…
Minh khẽ liếc vết sẹo dài trên tay Charl. Nhẹ nhàng,cậu ngồi xuống cạnh Charl
- Xin lỗi… – Minh đưa tay nắm chặt cánh tay của Charl, nơi có vết sẹo và nhìn Charl bằng ánh mắt…ờm…nói sao nhỉ…tội lỗi? Hối lỗi? Tội nghiệp? Haizzz, tóm lại là ánh mắt của 1 chú cún.
- Vì vết sẹo này àh?
- …Uhm…
- Hi, ngốc àh.Anh không biết là em đã biết từ lâu rồi àh?Em không giận hay buồn gì anh hết á… – Charl đáp lời, với cái chất giọng Pháp đượm buồn
- Không,anh biết.Nhưng anh cũng biết,sâu thẳm trong tim em,em vẫn ghét anh.Đúng không?Chính vì vậy mà anh xin lỗi.”Hãy xin lỗi và làm lại từ đầu,mọi lỗi lầm sẽ được tha thứ”. Mẹ anh nói vậy đấy.Và giờ thì anh xin lỗi và anh sẽ làm lại từ đầu,làm 1 người anh cùng cha khác mẹ tốt – Minh nói, khẽ ôm đầu Charl vào lòng
- Hức…Đừng nhắc đến”mẹ”…Em nhớ mẹ em lắm… – Charl khẽ nấc lên,và cái điệu bộ con nít của cậu ta lúc đó thật tình dễ khiến cho người ta mủi lòng
- Ừm…nín nào…Anh ở đây này. Anh ở ngay đây…Anh sẽ thay mẹ chăm sóc cho em…
- Thật sao? – Charl nói, đã nín khóc
- Ừ, thật
- Em muốn sữa…
Minh vội đẩy Charl ra
- Người tao làm gì có sữa!!! – Khiếp,mới anh em đấy giờ lại mày tao
- Ứ…em muốn… – Charl rống lên,giọng như sắp khóc đến nơi
- Không! Răng mày bự như răng khửng long zồi, cho nát hết ngực người ta àh?
Cuộc đấu khẩu giữa hai anh em mới đoàn tụ vẫn cứ diễn ra như vậy đấy.
-
Nó tìm lên 1 ngọn đồi khác để cảm nhận 1 cách rõ rệt những con gió núi
- Ưm…
Nó buông thõng cơ thể,gió thổi từng cơn,gió luồn qua tóc,qua quần áo. Cảm giác thật kì lạ…
- Tìm ra em rồi nhá – từ trong bụi cây, một chàng trai nhảy ra
Nó hơi giật mình. Là NAM!!!
Sau cuộc đấu khẩu vui vẻ,Charl đi vòng vòng quanh khách sạn. Với một tinh thần phấn chấn,vui vẻ đến lạ lùng. Phấn chấn đến độ cả dãy khách sạn của những học sinh trường Royal,cậu lần lượt đi từng phòng và gõ cửa chỉ để nói :
- Hello!!!
==”…Cả dãy phòng ai cũng bảo cậu là thằng hâm cho dù trước đó họ đã thần tượng cậu biết bao nhiêu.Charlie thích thú với cái trò khỉ đó.Đến phòng của Ngân,Charl đột nhiên muốn nán lại tí.Nó hay nhắc đến Ngân với cái giọng khinh bỉ và pha chút ghét bỏ.Charl muốn tìm hiểu cô nàng này tí.
Cộc…cộc…cộc
Ngân mở hé cửa,lộ ra khuôn mặt tiều tụy,,hốc hác. Cô ta vừa hay tin nó còn sống sờ sờ và cái bẫy kia của cô chẳng có tác dụng gì ngoài việc hàn gắn mối quan hệ của nó và Minh.Cô tức sôi gan và từ hôm qua đến giờ, việc duy nhất cô ta làm là nghĩ thêm nhiều cách thật độc địa,thật nguy hiểm, cô ta muốn nó phải chết hoàn toàn (Y như Bạch Tuyết 7 chú lùn í nhỉ)
- Gì? – Ngân hỏi Charl với cái giọng cộc lốc khó nghe.
- À,cho vô chơi tí!
Ngân miễn cưởng mở rộng cánh cửa,cho phép Charl bước vào
Charl tự nhiên, không khách sáo, ngồi phịch xuống giường. Cậu cứ ngồi đó, lặng lẽ ngắm Ngân pha cocao
- Charl nghĩ, trong khi đưa tay đón lấy ly cocao nóng hổi của Ngân.
Ngân cũng cầm 1 ly cocao,ngồi xuống cạnh Charl. Đột nhiên, cậu thấy tim mình đập thật nhanh
– Charl sung sướng nghĩ.
Một lúc lâu sau,lấy lại được nhịp tim,cậu ấp úng nói
- Ừm…Tôi…Tôi có nghe B…Hân nói về cô…một chút…
Ngân nghiêng đầu, tỏ vẻ muốn nghe tiếp.
- Cô là người xấu…Cô bày ra nhiều trò để hại cô ấy…
Ngân không phụ nhận,vẫn nghiêng đầu lắng nghe,đôi môi khẽ cười nham hiểm
- Cái hố tuyết…cũng là do cô đào àh?
Ngân khẽ gật đầu
- Những việc cô làm là sai trái,là vô nhân đạo
Những từ đó khiến Ngân hơi khó chịu tí.Người ta có thể thấy đôi môi cô ta đang mím chặt lại
- …Là thất nhân,ác đức, vô nhân tính! – Charl không…”nắm rõ tình hình quân địch”, vẫn cứ huyên thuyên một mình
- Nếu vì Minh mà hại một người con gái, có đáng không?
- Cậu im đi!!! – Cuối cùng là…vượt quá sức chịu đựng của nàng
Ngân dợm bước định đi thì Charl đã nắm lấy tay cô ta,kéo ngược xuống. Nhưng thay vì ngã xuống giường, Ngân lại ngã xuống đúng ngay ngực của Charl.Tới lượt tim ngân loạn nhịp.
Charl không đẩy Ngân ra,thay vảo đó cậu ta lại siết mạnh vòng tay,ôm lấy Ngân thật chặt.
- Đừng làm những điều đáng sợ đó nữa…cậu là người tốt…đúng không? Một cô gái tốt…
Ngân như bị cảm hóa bởi giọng nói dịu dàng đó. Trong phút chốc,cảm giác tội lỗi len lỏi trong cô. Những giọt nước mắt hối hận tuôn trào.
- Nhưng…Minh và Hân sẽ không tha thứ cho những gì tôi đã làm…
- Hãy xin lỗi và làm lại từ đầu,mọi lỗi lầm sẽ được tha thứ
Tâm hồn tội lỗi của Ngân như được xoa dịu phần nào,cô nhắm mắt, nép sát vào người Charl hơn,để cảm nhận hơi ấm của cậu, hơi ấm mà cô đã từng cảm nhận được lúc ở cạnh Minh.
- Anh nhớ em lắm đấy… – Nam khẽ nâng tóc nó lên,hít hà hương thơm tỏa ra từ mái tóc của nó
Nó sợ hãi quá độ,cứ đứng trân mình tại chỗ,để mặc Nam làm gì thì làm
- Anh đến…đây làm gì…? – Nó hỏi bằng cái giọng run run,nó bắt đầu nhớ lại những việc Nam đã từng làm với nó
- Không phải anh nói rồi sao? Anh nhớ em – Nam đáp, vẫn không rời tóc nó – À,thực ra,anh có cái này muốn cho em xem – Nam cười nhẹ
- Em có biết không? Anh không phải là kẻ giết người… – Nam khẽ nói,giọng đượm buồn.
- Nói…Nói dối…Chính mắt tối thấy…Anh đẩy anh hai xuống mà…
- Không đúng! Anh đã thấy trước vạt đắt mà chân anh ta đang đạp lên chuẩn bị sụt,nên anh nhào tới tr
1 .. 49 50 51 [52] 53