Truyện Hay One Way Ticket Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Truyện Hay One Way Ticket Full

Truyện Hay One Way Ticket Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 2430

Truyện Hay One Way Ticket Full

ắt chớp chớp đầy vẻ ngây thơ đó, cứ như là em đang dùng mắt nói chuyện với tôi vậy.
“Đừng dùng ánh mắt đó cười với anh.”
“Hử?”
“Nó làm tim anh đập nhanh hơn.”
“Vớ vẩn…Cầu nguyện rồi thổi nến đi kìa…” Em đỏ mặt.
Cầu nguyện à?…Mong sao những người thânyêu của tôi luôn mạnh khỏe, mong sao tôi sớm gặp lại Tiểu Lợi…Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu tôi…Phải rồi, mong sao tôi luôn được nhìn thấy nụ cười, ánh mắt ngày hôm nay của em.
“Phù…ù…ù…”
Cám ơn em, mèo con…Cám ơn em nhiều lắm…

Trong quán bar quen thuộc,
“Này, chơi trò chơi đi.” Em lay lấy tay tôi.
“Chơi trò gì?”
“Năm, mười. Ai thua bị phạt rượu và búng tai…” hơi men làm khuôn mặt em ửng hồng, nổi bật lên giữa làn da trắng muốt.
“Ok”

“Anh thua rồi. Uống đi, mau lên…”
“Ực.”
“Đưa tai đây…”
“Chóc !”
“Đau, mạnh tay thế.”
“Hì hì…” em cười có vẻ thích thú lắm.
“Chơi lại nào…”

“Em thua rồi.”
Em nốc hết 1 hơi, dưới tác dụng của rượu, dôimắt và khuôn mặt em trở nên quyến rũ lạ kỳ, ừ, chả phải tôi đả nói sao, em có sự thu hút mạnh mẽ của 1 ma nữ, một vẻ đẹp bí ẩn. Đangmãi chìm trong suy nghĩ vẩn vơ thì…
“Chóc !”
“Ê, ăn gian quá vậy?Em thua sao lại búng tai người ta?”
“Ha ha…” em ôm bụng cười nắc nẻ.
“Không chơi nữa.” tôi tỏ vẻ cáu giận
“Chơi đi, chơi tiếp đi mà…đi…”
Em lay mạnh tay tôi, cái mỏ chu lên rồi cười hìhì.
“Rồi, nhưng không được ăn gian nữa.”
“Biết…rồi…mà.”
Hôm nay, mọi ánh nhìn đều hút về phía em, từ anh bồi bàn đến những người khách quen đều như vậy. Quả thật em như 1 con người khác, không còn là 1 tảng băng lạnh cóng, mà là 1 bông hoa biết nói biết cười, không ai có thể cưỡng lại sức hút mãnh liệt đang tỏa ra từ em, tôi cũng không ngoại lệ…

“Chơi…tiếp…đi…ợ.” em loạng choạng.
“Chơi cái gì mà chơi. Người ta đóng cửa rồi. Điđược không đấy?” tôi dìu lấy em bước ra khỏi cửa.
“Em…chưa say…”
“Chờ chút, anh bắt taxi đưa em về. .”
“Ợ…trễ quá rồi…Híc…Nhà khóa cửa rồi…Không về nhà đâu…” em xua tay.
“Chứ bây giờ đi đâu?”
“Đi…chơi…tiếp đi.”
“Say mềm ra mà còn đòi chơi. Về nhà anh nhé?” tôi buộc miệng, chắc em lại nổi nóng lên nữa đây.
“Ừ…Đi đi…”
“Em nói gì?” tôi sợ mình nghe nhầm.
“Thì…đi về nhà…anh…Bộ không nghe à?” em nhéo tay tôi rồi lại tiếp tục cười lớn.
“OMG. Rồi, đi nào…”
Em bước đi lảo đảo. Quàng tay qua eo em, tôi cảm nhận được hương thơm dịu nhẹ của mái tóc, mặt em kề sát bên mặt tôi, thỉnh thoảng em xoay người sang thì thầm gì đó, hơi thở nóng ấm phả vào tai tôi. Chút nữa có khi nào…Tự mình trấn tĩnh, tôi xua đi cái tư tưởng vừa mới thoáng qua trong đầu ấy.
“Ọe…Ọe…”
“Trời ơi, coi chừng trúng người anh.”
Tôi thở dài. Ôi, sinh nhật…

Dìu em về đến nhà, có vẻ em đã tỉnh ra được 1 chút.
“Sao?Có vào thật không?” tôi hỏi lại.
Vẫn ôm chặt lấy tôi, kéo nhẹ tay áo, em lí nhí: “Vào…đi. .”
“Cạch…”
Tôi mở cửa vào nhà, khuya rồi, hai thằng lập dị kia đi ngủ hết, cả căn nhà im lặng. Dìu em vào phòng, đặt em nằm xuống giường, đắp mền lại kĩ càng, tôi cởi cáo áo dính đầy rượu và nước ói của em quẳng vào phòng vệ sinh. Mở tủ lấy bộ chăn gối dự phòng, thở dài bước ra cửa. Sinh với chả nhật…
“Alan…”
“Gì nữa đây nữ hoàng?”
“Lại đây…” em nằm trên giường, vươn tay vẫyvẫy, ngực em phập phồng theo từng hơi thở.
“Sao nào?” tôi đưa mặt sát lại gần.
Bỗng nhiên em kéo đầu tôi xuống, mất đà, tôi úp mặt vào ngực của em, tôi cảm nhận được sự mềm mại đằng sau lớp vải mỏng manh kia, nghe được cả tiếng đập của con tim trong lòng ngực, càng lúc càng nhanh. Những nón tay thon mềm, nõn nà luồn vào tóc tôi. Emxoa đầu tôi rồi cười:”Ngoan ngoan…hì hì.”
Tôi ngẩng đầu lên. Nhìn vào mắt em. Em không cười nữa, đôi mắt em mơ màng, môi em khép hờ, hơi thở em trở nên gấp gáp hơn, cả tôi cũng vậy.
“Tiff…” Tôi gọi tên em trong tiếng thở dồn dập.
Em nhắm mắt lại, ngẩn đầu lên đợi chờ. Lúc này ngọn lửa trong lòng tôi đã bùng cháy dữ dội, không thể kiểm soát được nữa.
Tôi không nghĩ nhiều, mặc kệ tất cả, lao vào em. Chúng tôi trao cho nhau 1 nụ hôn mãnh liệt, nồng cháy. Em vẫn ghì chặt lấy cổ tôi, tay tôi luồn vào váy em khám phá…
“Ư. .” em cong người rên lên, nhưng không chống cự…
Môi tôi từ trên mặt em, lướt dần xuống cổ, rồi dừng lại ở ngực. Cả người tôi nóng ran lên, từng thớ thịt căng ra, tôi lần mở hết hàng nút rồi đến áo lót, tôi vục mặt vào ngực em. Tôi hít hà lấy cái hương thơm dịu dàng đặc trưng đó, da thịt em mát rượi, ngọt ngào.
Từng mảnh quần áo của chúng tôi được vứt xuống sàn, em vẫn rên khe khẽ, hình như có lực hút làm chúng tôi dính sát vào nhau. Tôi từ từ tiến vào người em.
“Ư…á. . nhẹ thôi…đau…Ưm…”
Hai hàng lệ em tuôn trào, tôi nhẹ nhàng lau đinước mắt trên khuôn mặt xinh đẹp rồi đặt lên môi em một nụ hôn sâu lắng. Sau nụ hôn dài, tôi bắt đầu di chuyển…
Tôi chuyển động mỗi lúc một nhanh hơn, em bấu chặt vào lưng tôi, tiếng rên lớn dần…
Tôi cảm giác có 1 dòng điện đang chạy dọc sống lưng, truyền lên đến não, tất cả cảm xúc tuôn ra ngoài, tràn vào người em. Em rên thật to, hạ thể run lên bần bật. Tôi gục xuống người em, chân em quắp chặt lấy hông tôi, tayvẫn ghì chặt vai tôi, cả hai mồ hôi nhễ nhại, thở dốc, giây phút đó chúng tôi như hòa tan vào nhau…
Tôi say sưa nhìn em, gương mặt em đỏ hồng, hơi thở đứt đoạn, em dụi đầu vào ngực tôi thật ngoan ngoãn.
Ôm nhau một hồi, cảm xúc trong tôi lại bừng lên. Cảm nhận được điều đó, thoáng chút ngạcnhiên, em mệt mỏi cất tiếng:
“Á…Lại nữa sao…Anh…Còn đau lắm…”
Tôi mặc kệ lời em nói, xoay người em nằm sấp xuống giường, nhìn đôi mông căng tròn của em nhấp nhô theo từng nhịp thở, tôi lại lao vào.
“Á…Hự…”
Đêm đó, bao nhiêu cảm xúc tôi dồn nén, chất chứa bấy lâu nay đều trút hết vào em. Khắp căn phòng giờ đây không chỉ còn mùi rượu nồng nặc, thay vào đó là bầu không khí đầy nhục dục. Trong đêm tối tĩnh lặng, chỉ còn tiếng máy lạnh chạy êm đều hòa cùng tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ và âm thanh đặc trưng của những lần giao hoan cuồng nhiệt…

Trời đã sáng, những tia nắng đầu tiên đang rọi vào cửa sổ, tôi mở mắt nhìn sang bên cạnh, em gối đầu lên tay tôi, khẽ nép vào ngực. Lúc em ngủ thật dễ thương, đôi mắt nhắm hờ, khuôn mặt hồng hào vẫn còn thoáng chút ngại ngùng, hơi thở đều đặn. Trông em cứ như 1 thiên thần đang say giấc mộng.
Tôi ôm lấy em, hôn nhẹ lên trán. Em thức giấc, khẽ dụi mắt, bĩu môi tinh nghịch, giống như môt chú mèo con bị đánh thức bất thìnhlình. Em là con mèo nhỏ đáng yêu của tôi.
“Em dậy rồi sao?” tôi hỏi trong khi tay vẫn xoa lấy bờ vai tròn trịa của em.
“Ừ. Nhưng mà ngủ chưa sướng…”
Em vừa nói vừa nũng nịu dụi đầu vào lòng tôi, dịu dàng hiền lành. Vuốt nhẹ mái tóc suôn dài, tôi nói:
“Lúc nào cũng ngoan như vậy có phải hơn không?”
“Xì” em nhéo tôi 1 cái rõ đau.
“Gì thế?Mới vừa khen xong…”
“Anh đó nha. Đáng ghét lắm.”
“Sao?”
“Giờ vẫn còn…ê…” em thủ thỉ.
Tôi hôn lên má em rồi mỉm cười, môt nụ cười thật tươi, đầy vui vẻ, không âu lo. Nụ cười mà tôi đã đánh mất từ lâu rồi.
“Em…đi tắm trước.”
Em đỏ mặt, gom lấy áo quần chạy nhanh vào nhà vệ sinh. Tôi nhìn theo em mà lòng yêu thương vô hạn. Mở bao thuốc, tôi châm lửa…”Tách”. Có lẽ nào, anh lại phải buông em ra lần nữa, Lợi Lợi.

Chỉnh trang lại quần áo. em quay sang nhìn tôi:
“Anh còn mệt thì ngủ tiếp đi. Em gọi thức ăn sáng cho anh.”
Tôi hỏi:
“Còn

1 .. 12 13 14 [15] 16 17 18 .. 47
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)