Truyện Hoa Dại - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
XtGem Forum catalog
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Truyện Hoa Dại

Truyện Hoa Dại

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 2272

Truyện Hoa Dại

sao lại bỏ đấy là con của chúng mình! Chúng mình yêu nhau cơ mà!

Phong vẫn thủ thỉ vào vành tai Trinh:

- Anh biết! Nhưng chúng mình chưa thể có con được! Em bỏ nó đi rồi sau này cưới nhau mình sẽ có thật nhiều những đứa con khác em ạ! Giờ anh phải học em cũng phải cố gắng kiếm việc tốt để ổn định mà.

Nhưng Trinh không để những lời ngọt ngào ấy làm thay đổi quyết định của mình:

- Em vẫn vừa đi làm vừa nuôi con được mà! Anh đừng sợ e sẽ dạy con chúng mình thật tốt a cứ yên tâm học cho giỏi đi. Em tin con sẽ rất đáng yêu đấy!

Nài nỉ thêm một hồi mà quyết định của Trinh chẳng có hy vọng gì lay chuyển được Phong gào lên:

- Thế em muốn như nào! Ăn vạ anh ah? Phải thế nào em mới chịu bỏ nó đi!

Trinh bàng hoàng nhìn Phong, nhìn gương mặt người yêu mình đang méo mó vì sợ hãi và tức giận. Phải rồi anh sợ Trinh uy hiếp anh bằng đứa con, đứa con của anh và Trinh, a tức giận vì Trinh không chịu bỏ con đi, dù chẳng phải của mình Trinh. Trinh òa khóc nức nở nói ngắt quãng:

- Sa…o a…nh lại nói thế! Co…n có tội gì đâu! Con đang là phần cơ thể đanh bám lấy em sống cơ mà?

Nhưng Phong nào có nghĩ được như Trinh, Phong nào bị cái cái cơ thể ấy bám vào người đón nhận từng giọt sống đâu. Với Phong nó chỉ như cục thịt đang lớn dần bám víu vào cuộc sống của Phong. Rồi sẽ ra sao nếu Trinh làm như lời nói, làm bố ở cái tuổi này thì đúng là không biết chui vào đâu, không biết phải làm thế nào với sự trông ngóng của gia đình nơi quê nhà. Tiếng trẻ con gào khóc suốt ngày bên hàng xóm đã khiến phong phát sợ, cảnh ông bố trẻ nhà bên tất bật với tã lót ru con rồi chăm con ốm như hiện dần ra trước mắt Phong. Nhìn Trinh với ánh mắt lạnh lùng Phong rành rọt:

- Em phải bỏ nó đi! Càng sớm càng tốt! Sau này cưới nhau đàng hoàng thì em muốn sinh bao nhiêu cũng được. Anh chờ em quyết định

Rồi mặc Trinh nước mắt ngắn dài Phong về lại chiếc giường đã lâu không dùng đến của mình nằm dài than thở.

Từ hôm ấy hai người như nước và lửa suốt ngày cãi cọ nhau. Rồi Phong cũng chẳng thèm ăn cơm nhà mà đi biền biệt tối mới về có hôm nồng nặc mùi bia rượu khiến Trinh đang nghén sẵn lại phải bụm miệng chạy ra khỏi phòng nôn ọe trong cái giọng mỉa mai đằng sau:

- Sướng chưa! Đã bảo bỏ đi mà không nghe! Cô định hành cả tôi lẫn cô đấy ah?

Những ngày cchiến tranh lạnh như thế Trinh chỉ biết xoa lên cái bụng phẳng phiu như để lấy thêm niềm tin từ sinh linh bé nhỏ trong người. Chỉ cần 1 cơn sôi bụng nho nhỏ Trinh cũng tưởng tượng ra đôi bàn chân bé xíu quẫy đạp trong người. Trinh cố gắng lén lút tìm tài liệu về cách chăm sóc con trẻ ra sao trong khi Phong lại tìm những kiến thức khác, những thứ Phong biết được đều nói vu vơ với cái giọng hờ hững hướng về Trinh:

- Để lâu lúc đấy nó có tim thai thì có nghĩa đã là một sinh linh rồi thì cô giết người đấy

- Bỏ sớm đi còn không bị đau! Có đứa chết ngất đi vì đau đấy

Hoặc đe dọa:

- Cô mà để nó to ra làm xong có thể vô sinh đấy lúc đó thì đừng có mong sẽ có thêm đứa nào nữa nhé



Còn nhiều nữa mà Trinh ko thể nào nghe ra nổi hoặc có nghe nhưng nó đau đớn quá nên cô thành vô cảm. Chỉ đến khi Phong đập phá gào thét trước mặt Trinh và cầm lấy con dao lam chìa ra trướt đôi mắt sâu thăm thẳm của Trinh ngã giá:

- Bây giờ em chọn đi! Hoặc là bỏ nó đi hoặc là bỏ anh! Anh sẽ không có mặt mũi nào mà sống nổi khi em sinh nó ra đâu! Anh hứa với em đấy

Trinh nước mắt lưng tròng lao vào Phong để mong cản anh lại nhưng Phong đã lùi hẳn vào góc phòng, lưỡi lam sắc nhọn đã đặt sẵn vào cái cổ tay gân guốc:

- Em có 5s để trả lời anh!

Rồi phong đếm khi số 5 bật ra khỏi bờ môi đang mím chặt cánh tay phong ấn nhẹ lưỡi lam xuống vẽ ra 1 đường máu nho nhỏ thì Trinh không thể nín thinh được thêm nữa. Trinh khụy người xuống nền nhà tóc tai rối bời cất giọng nức nở:

- Được! em đồng ‎y’ anh hãy dừng lại đi! Em đồng ‎ y’ rồi

Phong buông vội lưỡi dao xuống nhà lao đến ôm Trinh vào lòng an ủi:

- Đừng sợ! chỉ lần này thôi! Anh hữa rồi mình sẽ cưới nhau mà

Trinh không đáp lại dúi mặt sâu vào ngực Phong mà khóc, tiếng khóc đầy ai oán, thương xót. Nhưng tiếng khóc của Trinh hình như không hợp lắm với gương mặt của người đang ôm Trinh. Một gương mặt dãn dần ra vì nhẹ nhõm, hơi thở như thoải mái hơn vì cất được nỗi lo lắng trong lòng. Nó thể hiện niềm vui nho nhỏ khi đạt được mục đích của bản thân “Bỏ đi đứa con của chính mình”…

Phong đạp nhanh lắm, mặc cho Trinh sợ hãi nhìn cảnh vật lao đi vùn vụt trước mặt mình. Phong sợ Trinh sẽ đổi ‎y’, sợ phải trở về cái chuỗi ngày lo lắng bởi cái vật trong bụng Trinh. Thế nên vừa dựng xe trước phòng khám là Phong kéo tuột vào bên trong, Phong muốn làm cơ sở tư cho nhanh chóng không phải xếp hàng ở bệnh viện vừa khó chịu vừa mất thời gian. Mà với Phong bây giờ thời gian là vàng là kim cương, mỗi giây trôi qua đều có thể khiến Trinh thay đổi suy nghĩ. Lúc đấy sợ rằng Phong có đủ can đảm rạch tay mình thật chứ không phải dọa như hồi sáng cũng không khiến Trinh mềm lòng được.

Mắt cứ mờ dần, Trinh như người mộng du khi được Phong kéo chạy qua chạy lại các phòng xét nghiệm máu, nước tiểu rồi siêu âm. Chỉ đến khi từng dụng cụ kim loại tách cửa mình ra thì Trinh mới choàng tỉnh, Trinh dãy dụa gào thét khiến cô ‎y tá phải bực mình dừng tay lại:

- Có muốn làm nữa không! Sướng được thì phải chịu đau được! Sao lúc sướng không kêu đau đi!

Trinh trả lời trong hơi thở ngắt quãng:

- Kh…ông, chá…u không muốn làm nữa! Ch…áu sẽ nuôi con

Cô y tá há hốc mồm nhìn Trinh một lúc rồi gắt lên:

- Không muốn làm sao không nói luôn từ đầu! Mất thời gian quá! Người nhà đâu vào đưa bệnh nhân ra ngòai đi!

Giọng Phong có phần hấp tấp:

- Xong rồi hả bác sĩ! Nhanh vậy ah!

Cô y tá xẵng giọng:

- Xong cái gì mà xong! Vào cho người nhà về đi! Không muốn làm thì vào đây làm cái gì?

Phong ú ớ một lúc nhìn sang Trinh nằm trên cái giường inox giữa phòng đang cố lắc cái đầu ra hiệu muốn ngừng. Như chợt hiểu ra Phong lại ngay gần bên Trinh gào lên:

- Em làm sao thế! Vào đây thì làm cho nhanh còn về! Em muốn dồn a vào chỗ chết mới được hả! Bác sĩ ơi cứ làm cho cháu đi ạ! Bạn cháu đồng ‎y’ rồi

Sau đó quay sang Trinh thì thầm:

- Em chịu khó tí đi! Một lát là xong thôi! Hay em muốn anh chết tại đây

Cái giọng an ủi thì ít đe dọa thì nhiều làm Trinh chẳng buồn phản kháng nữa, Trinh để mặc cho từng cái dụng cụ lạnh lẽo xé tọac phần cơ thể phía dưới. Đau, rát, quằn quại mà không dám co chân lại. Có cái gì như đầu chiếc máy hút bụi đưa vào, ruột gan Trinh như bị ai đấy lôi mạnh ra ngoài theo từng đợt hút. Trinh muốn ngất đi mà cơn đau cứ bắt Trinh phải cắn chặt môi câm nín. Cô y tá nhìn Trinh méo mó trào lệ liền cất giọng an ủi

- Sắp xong rồi! Tuần nữa là bay nhảy được ngay mà! Cố gắng!

Trinh lẩm nhầm trong đầu “Phải sắp xong rồi!” Trinh ước cuộc sống của mình cũng xong luôn như lời co y tá…

Mệt mỏi vì phải đi bộ dưới trời nắng một đoạn khá dài từ bến xe buyt về nhà trọ, Trinh lục cái túi sờn cũ lấy chiếc chìa khóa tra vào ổ khóa hoen gỉ gắn giữa bức tường vôi vữa và cánh cửa gỗ. Mùi của thức ăn thừa, quần áo bẩn xộc thẳng vào mũi làm Trinh hơi nhăn mặt lại, vẫn là cái cảnh nhà cửa bề bộn

1 .. 18 19 20 [21] 22 23 24 .. 34
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)