Tuy chỉ có mình bà Hoa hỏi nhưng anh thấy cả ông Hùng, và Khoa cũng đang chăm chú nghe. Anh nghĩ cái gia đình này đoàn kết thật, vừa bước vào là anh đã cảm thấy ấm áp rồi, từ tình người đến không khí xung quanh, còn gia đình anh, nghĩ đến căn phòng lạnh lẽo của mình, anh không muốn về đó chút nào, anh ghen tị với con nhỏ, mà không biết con nhỏ đang làm gì ở trênphòng, anh hy vọng là con nhỏ không khóc.
Chìa danh thiếp ra anh nói:
- Cháu hiện giờ là giám đốc công ty Hải Tiến.
Quân vừa giới thiệu xong, Ông Hùng giật mình hỏi:
- Không phải cha cháu là ông Tuấn Đạt đấy chứ…?
- Vâng, mà có gì không bác…? Quân nghi ngờ hỏi.
- À, không có gì chỉ là bác cũng có làm ăn với ông ấy một lần…!
Vợ chồng ông Hùng tuy không phải là quá giàu nhưng hai ông bà luôn thông thoáng trong cách dạy con cái, chúng nó muốn chọn ai cũng được, không cần phải giàu sang, cách nhìn người của ông là chú ý vào phẩm chất của họ chứ không phải là những cái bên ngoài, gặp người yêu của con Hồng, ông đã ưng ngay từ cách nói chuyện, phong thái ứng xử, nhưng ông không thể ngờ được là anh chàng Quân này lại giàu thế, ông không biết là có chuyện gì nhưng ông hy vọng là chúng nó yêu nhau thật lòng, nếu mà không ông sẽ đau buồn mất.
Nhìn Ông Hùng, Quân hỏi:
- Bác đang kinh doanh gì à…?
- Ừ, công ty bác sản xuất đồ gia dụng…!
Ngồi nghe ông chồng của mình bàn chuyện làm ăn say sưa với Quân, bà Hoa hài lòng, bà không ngờ một người kỹ tính như ông Hùng mà cũng thích Quân…
Khoa đã bỏ lên phòng từ lúc nào rồi.
Thấy cũng đã khuya, nên Quân cáo từ:
- Cháu xin phép cháu về.
- Ừ, đi đường cẩn thận, mai lại đến chơi nhé…!
Quân nhìn lên lầu xem Hồng có ra cửa tiễn anh không nhưng anh chỉ thấy phòng cô đóng kín, anh thở dài…
Chờ Quân đi khỏi, bà Hoa lên lầu, bà gõ cửa phòng con gái, bà muốn hỏi nó thêm vài chuyện, gõ mãi mà nó không ra mở, bà đẩy cửa bước vào thì thấy nó đã lăn ra ngủ từ lúc nào rồi, bà lẩm bẩm con nhỏ này đúng là, cứ tưởng nó đang buồn, mình định lên an ủi nó, nhưng xem ra mình đã lo hão, nhìn cái tướng ngủ như heo của nó, bà bật cười…
Vẫn còn ngái ngủ, Loan mắt nhắm mắt mở bước vào phòng vệ sinh, chết tiệt thật tại sao lại không có nước thế này, thôi thì đành dùng phòng ở dưới nhà vậy.
Nó thấy cửa phòng mở nên đi thẳng vào, vặn vòi nước nó bắt đầu đánh răng, rửa mặt, đang nhìn mình mỉm cười trong gương, nó nghe thấy có tiếng động trong phòng tắm, nó liền đi vào trong thì…
- Á a a a…!. Nó hét lên to nhất có thể.
- Cô có im đi không…! Tiếng quát lại cũng không kém.
Đăng quấn vội cái khăn tắm quanh mình, anh nhảy ra khỏi bồn, lấy tay bip miệng con nhỏ Loan lại, trời ạ nó mà kêu lên nữa thì tất cả nhà sẽ nghe thấy, họ mà xuống đây thấy cái cảnh này, anh và nó tình ngay lý gian thì phải làm sao…?
- Ưm ưm…!
Loan cố gỡ tay Đăng ra khỏi miệng mình, nhưng anh ta giữ nó chặt quá, nó không tài nào gỡ nổi, bí thế nó liền cắn cho anh một cái, đau quá Đăng phải buông nó ra, nhưng mà chưa hết nó còn bồi thêm cho anh một cú đá vào bụng, mặc anh gập người lại vì đau, nó nhanh chân chạy ra khỏi phòng vệ sinh.
Vừa lên đến cầu thang thì Loan gặp ngay bà Thảo:
- Có chuyện gì mà con hét lên to thế…?
- Dạ, không có gì đâu mẹ…! Loan lấp liếm.
Không để cho mẹ nó nói tiếp nó chạy biến lên lầu.
Đóng sầm cửa lại, nó đứng dựa vào tường, nó thấy tim mình vẫn còn đập thình thịch và mặt nó vẫn còn đỏ, trời ạ nó vừa nhìn thấy cái gì nhỉ, chúa ơi con chết mất, thế này thì nó còn mặt mũi nào mà nhìn anh ta nữa, mà cũng tại cái tên chết tiệt ấy, tại sao tắm mà không đóng cửa phòng, trời ơi là trời…nó bắt đầu rên rỉ, có ai gặp phải trường hợp như tôi không hả trời…?
Còn Đăng vừa đau vừa tức, anh cảm thấy số của mình đúng là xui xẻo hết sức, thế là anh bị cô ta nhìn thấy hết trơn rồi, ôi còn gì là đàn ông nữa, mà sao cô ta lại xông vào phòng vệ sinh của anh thế nhỉ, cái con nhỏ chết tiệt, anh xoa xoa cái tay bị cắn và cái bụng vừa bị đá của mình.
Đã dọn xong bữa ăn sáng mà không thấy đứa nào xuống bà Thảo nghĩ quái lạ nhỉ rõ ràng mình thấy con Loan và thằng Đăng dậy rồi mà, ông Toàn và thằng Tuấn có việc nên đã đi trước rồi, chỉ còn lại hai đứa này, hay là chúng nó lại gây nhau, bà lắc đầu đến mệt với hai đứa điên khùng này, thôi thì lên gọi chúng nó vậy.
Gõ vào cửa phòng của Loan, bà Thảo bảo:
- Loan xuống ăn sáng đi con…!
- Dạ, con xuống ngay…! Loan đáp.
Đến phòng của Đăng, bà cũng gõ cửa và nói:
- Đăng, em dậy chưa, xuống ăn cơm nào…!
- Vâng, chị đợi em chút…!
Bước vào cửa bếp nhìn thấy tên Đăng đã ngồi ở đấy, Loan đỏ mặt nó đang nghĩ lại chuyện lúc nãy, nó không muốn giáp mặt tên kia tí nào, nên nó bảo:
- Tự nhiên con thấy no rồi, thôi con đi đây…!
- Khoan đã…! Bà Thảo gọi.
Loan quay lại như có ý hỏi có chuyện gì:
- Lát nữa con đưa anh Đăng đi chơi…!
Mẹ nó vừa dứt lời là Loan chối bay:
- Con bận rồi, mẹ đưa anh ta đi đi…!
Đăng cũng đâu có muốn đi chơi với nó, nếu thế thì thà anh đi một mình còn sướng hơn, nên anh từ chối:
- Không cần đâu chị, em đi một mình cũng được mà…!
Nghe Đăng nói thế, Loan lợi dụng nói luôn:
- Mẹ thấy đấy, anh ta cũng đâu cần con…!
Bà Thảo mặc kệ hai đứa nói gì, bà bảo:
- Mẹ đã chuẩn bị xe rồi, ăn xong con và Đăng chuẩn bị đi là vừa, con nên dẫn anh đến mấy nơi nổi tiếng quanh thành phố này, còn dịp khác thì cả nhà ta sẽ đi xa hơn.
Nói xong một hồi bà quay ra trừng mắt nhìn Loan, ý bà bảo “Cấm cãi”.
Loan thấy vậy thì im re, nó nhìn Đăng tóe lửa, còn anh nhìn nó đầy khiêu khích.
Hai đứa nhìn nhau đã được 10 phút rồi, mà không ai chịu thua ai cả, chắc là chúng nó thấy hôm trước nhảy chưa phân được thắng bại nên hôm nay thi tiếp.
Bà Thảo thấy cái cảnh này thì chỉ còn nước thở dài, nhìn bữa ăn sáng mà mình cất công nấu cực khổ bị hai cái đứa điên khùng kia nó lờ đi, bà đã tức nay thấy chúng nó còn ngồi thừ ra thách thức nhau bà lại càng tức hơn, khẽ ho một tiếng bà nhắc khéo:
- Cũng đã trưa rồi đấy nhỉ, sao hai đứa còn chưa đi…?
-…!
Thấy mình nói như thế mà chúng nó vẫn không lý gì đến, bà Thảo đã bực mình lắm rồi, bà liền cốc cho con Loan một cái.
Con Loan đau quá, lấy tay xoa đầu, thì Đăng bảo:
- Cô thua rồi…!
- Anh đừng chơi ăn gian, ai bảo tôi thua anh hả…? Loan cãi.
- Thế cô không phải là người quay đi trước à…!
- Nhưng do mẹ tôi chứ bộ…! Loan cố cãi bướng.
Bà Thảo ngồi nghe mà phát bực, bà nghĩ mình phải khiêng hai cái đứa này đi thôi, nếu chúng nó mà ở thêm phút nào nữa chắc bà phải tìm thuốc an thần để uống.
- Hai đứa có thôi đi không hả…?
Nghe bà Thảo quát, Đăng và Loan mới cắm cúi xuống ăn, nhưng mà con Loan nó đâu chịu thua thế, nó lấy chân đá cho Đăng một phát vào bàn chân của anh, làm cho Đăng phải kêu lên…
- Á a a a…!
- Có chuyện gì thế hả Đăng…? Bà Thảo giật mình hỏi.
Anh tức nó lắm nhưng mà anh phải nói khác đi:
- Em bị kiến cắn…!
- Chết thật, tí nữa chị phải xịt thuốc diệt kiến mới được…! Bà Thảo lo lắng.
Hếch mắt lên nhìn Loan, anh bảo bà Thảo:
- Em nghĩ chắc là chị không diệt được đâu, con kiến này cứng đầu lắm…!
- Em nói lạ, kiến nào mà chẳng diệt được…!
Bà Thảo nói xong, mới ngẫm nghĩ kỹ lại lời của Đăng, thấy