Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
Old school Easter eggs.
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 4198

Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

y giờ mình cần làm là…

Chìa tay ra trước mặt Hồng, Tuấn bảo:

- Cô sẽ nhảy với tôi một bài chứ…?

Ngạc nhiên nhìn Tuấn, Hồng không biết anh ta mời nó ra nhảy có phải là một trò đùa không, nhưng mà như thế thì cũng không sao, nó vừa trải qua cái cảm giác ngột thở với tên sao chổi rồi, bây giờ lại thêm tên ác quỷ này nữa, chắc là nó điên mất.

Mỉm cười, Hồng nói:

- Xin lỗi anh, phiền anh chọn người khác vậy, lúc nãy tôi vừa nhảy xong, nên hơi mệt, mong anh thông cảm.

Hồng cữ ngỡ lời từ chối lịch sự của mình sẽ làm cho Tuấn xiêu lòng, nhưng trong đầu anh bây giờ lại nghĩ khác, cô tưởng viện lý do mệt mà thoát à, cô càng mệt thì tôi càng muốn hành, tôi phải lấy lại những gì mà cô gây ra cho tôi.

Tuấn nhìn Hồng với vẻ mặt đầy thương cảm, anh bảo nó:

- Nếu chỉ biết nhảy duy nhất một bài đó thôi thì đừng ngại, cứ nói cho tôi biết, tôi sẽ giúp cô, cô biết mà đã dốt thì phải tìm thầy giỏi mà học…!

- Anh…!

Tức quá mà, Hồng nghĩ mình muốn tránh mà hai cái tên này cứ làm phiền, thôi thì voi không tránh kiến, thì kiến tránh voi vậy.

- Tôi mà sợ anh à, đi…!

Hồng nói xong bỏ đi trước, còn Tuấn thì mỉm cười theo sau, anh không ngờ chỉ một câu khích tướng của mình, mà con nhỏ này dễ dàng xập bẫy như vậy…

Quân nhìn theo bóng Hồng và Tuấn, anh cảm thấy như có ai đang bóp nghẹt tim mình, anh nghĩ là mình đang ghen, mặc dù anh biết họ chỉ là bạn nhảy thôi, nhưng…

- Mình cũng ra nhảy đi anh…! Tiếng của nhỏ Phương.

- Ừ, mình đi thôi…!

Tay cầm ly rượu và một đĩa bánh trên tay, bà Thảo bảo ông Toàn:

- Ông nhìn mấy đứa kìa, sao hôm nay chúng nó có vẻ thân nhau thế nhỉ…?

- Bà nói vậy là sao…? Ông Toàn không hiểu nên hỏi.

Bà Thảo nhìn ông chồng, chán nản bà nói móc:

- Ông thì lúc nào cũng chỉ biết đến công việc, ngoài ra ông có quan tâm đến ai đâu…!

Nghe cái giọng của vợ, ông bực mình đáp:

- Bà nói thế mà nghe được à, tôi cũng quan tâm đến con Loan, đến bà đấy thôi, nhưng mà có chuyện gì…?

- Chuyện này có vẻ hay lắm ông ạ…! Bà mỉm cười rồi nói tiếp.

- Ông nghĩ sao nếu Tuấn và Hồng, Đăng và con Loan nhà mình là một cặp…?

Ông Toàn không vội đáp mà ông quay sang nhìn bà vợ mình một lúc.

Bà Thảo thấy hành động kỳ lạ của ông chồng nên bà gắt:

- Ông nhìn cái gì thế hả, tôi hỏi ông sao ông không trả lời…?

- Bà có bị điên không, chúng nó cách xa nhau về tuổi tác như thế thì nên duyên cái nỗi gì…!

Bà Thảo biện bác lại ngay:

- Bây giờ vấn đề tuổi tác đâu còn quan trọng nữa, mà cơ bản là chúng nó có yêu nhau không…!

- Nếu bà nói vậy thì cũng được, để mai tôi hỏi hai đứa kia xem…!

Bà trách ông chồng:
- Ông không biết tâm lý gì hết, cứ để cho chúng nó tự nhiên, khi nào cần thì chúng nó sẽ nói cho mình biết thôi…!

- Ờ…!

Trong khi hai ông bà đang nhìn lũ trẻ đầy hy vọng thì…

- Cô nhảy cũng không tệ…! Quân bảo Hồng.

-…!

Quân nhếch mép cười bảo:

- Thầy đang khen trò, mà trò yên lặng không nói, có gì bất mãn hả…?

- Anh có thôi đi không, hôm nay tôi không muốn cãi lý với anh…!

- Sao thế, mọi hôm cô ương bướng lắm mà…?

Hồng thấy mình thật dại, khi không lại trở thành con dối của anh ta, mà cũng đúng anh ta muốn trả thù mình mà, cô tự nhủ “Anh hùng trả thù mười năm chưa muộn”, hôm nay mình mệt rồi nên mình chịu thua, nhưng mai thì…

- Anh cứ ở lại mà nhảy nhé, tôi về…!

Nói xong câu đó Hồng chạy thật nhanh, nó không muốn nghe thêm lời nào của anh ta nữa.

- Con nhỏ kia…!

- Hồng…!

Cả Quân và Tuấn đều gọi Hồng cùng một lúc, hai người quay sang nhìn nhau, không nói gì rồi lại quay đi.

Không còn hứng thú nữa, Quân rời đi vì anh muốn tìm xem Hồng ở đâu để đưa cô về, còn Tuấn cũng hết lý do để nhảy vì đối thủ của anh trốn mất tiêu rồi, con nhỏ này đúng là trẻ con, ai lại bỏ đi như thế chứ, lắc đầu anh lấy một lý rượu cho lên môi uống, mà cái tên Quân kia là gì của Hồng nhỉ, không lẽ hắn ta là bạn trai của con nhỏ đó, anh thấy thật thương cảm cho anh chàng.

Ngồi nhìn thằng bạn anh với con Loan vẫn đang tiếp tục tranh đấu, anh bật cười:

- Mình và nó đúng là khổ, hai đứa lại đi vướng vào hai con nhỏ vừa ương bướng, vừa nghịch ngợm này…!

Đăng và Loan vì quá say vào thắng thua nên đã thi triển hết khả năng của mình, mọi người đều đứng dạt sang cả hai bên xem họ nhảy.

- Anh chịu thua chưa hả…? Tiếng của Loan.

- Cô thua thì có…! Quân trả lời nó.

- Đã vậy thì tôi sẽ chơi với anh tới cùng…!

- Xem cô có còn sức không…!.Anh thách thức.

- Loan, con để cho anh Đăng còn nghỉ ngơi chứ…! Tiếng của bà Thảo.

- Nhưng, mà mẹ…!

Loan đang định nói là chưa phân định được thắng bại nên nó không muốn dừng, nhưng bà Thảo trừng mắt nhìn nó, nên nó đành thôi.

- Vâng…!

Loan quay đi mà không quên le lưỡi với Đăng, nó hếch mặt lên như thầm bảo ” chuyện của tôi và anh chưa xong đâu”.
Đăng lắc đầu chịu thua, anh nghĩ đúng là hết cách với con nhỏ này, mà anh cũng đã quá mệt rồi, nếu mà thi nữa thì anh chỉ có nước đầu hàng sớm, nhưng Loan cũng đâu hơn gì anh, chẳng qua là nó quá bướng thôi.

Vừa chạy xe trên đường, Hồng vừa nghĩ, mình bỏ về như thế này liệu có quá bất lịch sự không, lẽ ra mình phải chào bố mẹ Loan và bọn nó một tiếng, nhưng tất cả cũng tại hai cái tên chết tiệt kia, làm cho đầu óc nó lúc nào cũng phải căng ra để đối phó nên còn tâm trí đâu để mà nhớ đến cái chuyện này nữa, nó nghĩ thế nào hai bác cũng giận nó, cũng chịu thôi đành để mai nó tới xin lỗi vậy.
Đang vi vu hít gió trời thì…

- Có người bị tông vào xe…!

Nghe tiếng hét thất thanh Hồng vội dừng xe ngay lại, nó muốn biết là có chuyện gì đang diễn ra.

Dựng xe vào một chỗ và rút chìa khóa ra, Hồng vội bước lại phía bên kia đường, ngay trước mặt nó là một người đàn bà 50, 51 tuổi đang nằm trên vũng máu, giấy tờ trong chiếc xắc tay đã bị văng tung tóe, thấy họ bu lại đông mà không ai gọi điện thoại cấp cứu, sẵn máu anh hùng nổi lên, nó quát:

- Mọi người còn làm gì đấy hả, còn không mau gọi xe cứu thương đưa bệnh nhân tới bệnh viện đi…!

- Con bé nói đúng đấy, ai có điện thoại thì gọi điện ngay đi, bà ta sắp chết đến nơi rồi…!. Một ông lão nói.

- Gọi đi…! Lại thêm một người khác.

Còn nó thì bước tới chỗ bệnh nhân nằm, nó muốn kiểm tra xem bà ta bị thương ở chỗ nào, nếu bị thương ở đầu hay cổ thì nó nghĩ không nên di chuyển nếu không bà ta sẽ chết ngay lập tức, nhưng mà may quá bà tay chỉ bị gãy chân và xung quanh người có nhiều vết xước, tuy chảy máu nhiều nhưng không đến nỗi nguy hiểm tới tính mạng.
Hồng quay sang mọi người hỏi:

- Ai có băng, hai cái nẹp và một cái kéo không…?

Hồng vừa dứt lời, thì bà lão ở ngay đấy chạy về nhà lấy mọi thứ mà nó cần.
Hồng băng bó và kẹp lại chân một cách thành thục trước những con mắt khâm phục của mọi người xung quanh, nó nghĩ nếu mà nó thi đậu, thì nó cũng sẽ là một bác sĩ trong tương lai.
Một lúc sau thì xe cứu thương tới, một ý tá hỏi nó:

- Em có quen bệnh nhân hả…?

- Dạ, không ạ, em chỉ tiện đường qua đây thôi…!

- Em có thể đi cùng chúng tôi đến bệnh viện không…?

Hồng nhìn chiếc xe máy của mình dựng ở bên kia đường, còn đang phân vân thì…

- Em cứ đi đi, cứ để nó cho anh…! Tiếng của Quân.

Quân thấy Hồng bỏ về, anh cũng lấy xe chạy theo, chạy được một lúc anh cũng đuổi kịp được Hồng, n

1 .. 9 10 11 [12] 13 14 15 .. 131
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)