Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
Polaroid
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 4288

Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

bác đang lái hết tốc độ đây, mà cháu có chuyện gì mà gấp thế…?

- Dạ, tại bạn của cháu…!

Nó còn chưa nói hết câu thì điện thoại của nó đổ chuông, nó đặt lên tai nghe, run run nó nghĩ hay là tên bắt cóc kia đã tóm được con Loan rồi nên gọi điện tống tiền.

- A lô, ai đấy…? Nó run run hỏi.

- Là mẹ đây…!

Hồng thở phào.

- Có gì không mẹ…?

- Con đi đâu thế hả, sao cô y tá mà mẹ nhờ trông con nói là con bỏ đi mất tiêu rồi, mày có biết làm như thế tao lo lắng lắm không hả…? Bà Hoa quát.

Nó phải bỏ cái điện thoại ra khỏi tai, vì mẹ nó quát lên ghê quá, mà đầu nó lúc này lại đang đau khinh khủng, mẹ nó đúng là không biết thương con gì hết.

- Dạ, con chỉ có chút chuyện thôi, nên ít phút nữa con về…! Hồng trấn an.

- Đang ốm mà mày đi đâu thế hả, mày làm thế là đang tự giết mình đấy…! Bà Hoa lại quát.

Quát chán bà quay ra khóc lóc bà bảo nó:

- Con ơi là con, mẹ khó khăn lắm mới sinh ra được mày là gái, mày mà có mệnh hệ gì thì tao chết…!

Con Hồng nẫu cả ruột nghe mẹ than, trời ạ có ai hiểu cho nó không, nó còn không biết bạn nó như thế nào, thì bây giờ mẹ nó lại la nó và khóc than cho nó như nó đã chết thật thế này, đúng là bực cả mình.

Ông Hùng thì bĩnh tĩnh hơn, ông lấy cái điện thoại từ tay vợ, ông nói trong máy:

- Con làm như thế là không được, mặc dù bố biết là con nghịch ngợm nhưng lúc con còn khỏe mạnh thì bố không nói nay đau ốm như thế này mà mày vẫn còn tưởng như trước thì đúng là bố cũng chịu…!

Nó còn chưa kịp đáp như thế nào thì bác tài bảo nó:

- Đến rồi cháu ơi…!

- Cám ơn bác…!

Bác lái xe tắc xi còn chưa kịp bảo nó bao nhiêu tiền thì nó đã đưa cho ông một tờ rồi, ông giở ra xem thì thừa nhiều quá, đang định gọi nó lại để trả thì nó đã chạy xa rồi.

Tay vẫn cầm cái điện thoại có tiếng của ông Hùng trong máy.

- Hồng, con đi đâu mà bắt tắc xi thế hả…?

Mắt nó nhìn ra xung quanh, nó đang tìm xem con Loan ở chỗ nào, nó nói vào máy.

- Bố ạ tí nữa con gọi lại nhé, con có việc cần làm…!
Ông Hùng chưa kịp lên tiếng thì nó đã cúp máy ngay, cả hai ông bà nhìn nhau không hiểu, con Hồng nó đang làm cái gì thế nhỉ, tại sao nó đang ốm không nằm viện mà lại bắt tắc xi đi đâu, hai ông bà nghĩ đúng là điên lên vì nó, không biết nó có nghĩ đến sự lo lắng của ông bà hay không, con nhỏ này không quan tâm tới mình thì phải quan tâm tới người khác chứ.

Hồng biết làm như vậy thế nào bố mẹ cũng sẽ lo lắng và tức mình, nhưng bây giờ tìm được con Loan mới quan trọng, con kia nó đâu rồi nhỉ, hay là…

Đầu nó đau quá, nó choáng váng bước đi, nó vừa đi vừa nghỉ, tiếng còi xe, rồi mùi xăng, bụi đầy không khí làm cho nó khó thở, phải cố lên, bạn mày đang chờ mày, nó tự bảo mình như vậy rồi lại đi tiếp, nhưng hình như nó sắp không chịu được nữa rồi, mà nó cũng to gan thật có một thân một mình, sức khỏe thì lại yếu như thế này, thì làm ăn được gì.

Điện thoại của nó lại đổ chuông, nó mở lên xem thì may quá là số của con Loan, vậy là nó không sao.

- Mày đến chưa…? Loan hỏi.

- Tao đến rồi…! Nó thì thào bảo vì nó mệt quá.

- Mày ở chỗ nào…?

- Tao cũng ở đây thôi, ở ngã tư đèn đỏ thứ nhất ấy, mày bảo là mày đang ở đây, sao tao không thấy, hay là…!

- A…Tao nhìn thấy mày rồi…! Con Loan hét lên.

Hồng quay lại thì thấy con Loan nó cũng đang đi về phía mình, tay cầm cái điện thoại, miệng nó cười toe toét, nhìn nó thì đâu giống người mới bị bắt cóc, hay là nó nhìn thấy mình cảm động quá nên nó mới thế.

Không để cho con Hồng phải nghĩ nhiều, con Loan nó bảo:

- Con kia, ai bảo mày tới hả…? Loan quát.

Hồng nghe nó mà phát bực, mình lo cho nó đến nỗi quần áo bệnh viện chưa kịp thay, và mình lại đang đau ốm thế này mà nó dám quát mình là sao…

- Mày đang ốm thì ở bệnh viện đi, tới đây làm gì, mà tao gọi cho mày suốt mà mày không bắt máy hả…?Nó lại quát tiếp.

- Mẹ tao gọi điện đến nên tao không nhận được cuộc gọi của mày, mà mày xài xể tao đủ rồi, mày không bị sao chứ, tên bắt cóc ấy là ai, hắn ta có làm gì mày không, mà tại sao mày chốn thoát…?

Hàng loạt câu hỏi của con Hồng đưa ra cho con Loan, nó không biết là chả lời câu hỏi nào của con Hồng trước.
- Hắn ta không làm gì tao cả nhưng…!Loan ngập ngừng.

Hồng lo lắng nên sốt ruột hỏi:

- Nhưng sao…?

- Tao phải trả cho hắn 100 triệu và từ nay tao phải làm ô sin cho hắn…!

Hồng không hiểu ra làm sao cả nếu như tên bắt cóc này bắt con Loan nó chả 100 triệu thì thôi đi, nhưng mà có quá nhiều như thế không, còn cái vụ làm ô sin thì sao, không lẽ đây không phải là vụ bắt cóc bình thường.

- Mày nói gì tao không hiểu, hắn chắc là côn đồ lắm nên bắt mày chả nhiều tiền để tiêu phá chứ gì, vì nhà mày giàu mà, nhưng cái vụ hắn bắt mày làm ô sin là sao…? Con Hồng không hiểu nên hỏi lại.

- Hắn thì cần quái gì số tiền ấy của tao, nhà tao và nhà mày gộp lại cũng không bằng một góc của nhà hắn, chẳng qua…!

Hồng nghe con Loan nói mà cứ lấp lửng làm nó phát bực, người nó lại bắt đầu xốt lên rồi.

Không để cho con Hồng thắc mắc con Loan nói luôn.

- Chẳng qua là tao lỡ va vào hắn, có đánh và quát hắn vài câu nên hắn chả thù tao như vậy…!

Hồng nghĩ vậy ra cô nàng này được anh chàng đó chú ý chứ gì, thú vị đấy, xem ra mình đã lo hão rồi, con chết tiệt nó làm mình mất không biết bao nhiêu sợi dây thần kinh vì lo cho nó, mình đúng là ngu, ôi cái đầu của con.

Thấy con Hồng tự nhiên nhăn mặt lại, nó lảo đảo, Loan hoảng quá vội chạy lại đỡ hỏi:

- Mày không sao chứ…?

- Tao…tao chỉ hơi choáng thôi…! Hồng thì thào bảo.

Con Loan nó rơm rớm nước mắt, nó nhìn con Hồng đầy thương xót, cũng tại nó cả, nếu mà nó nói rõ ràng hơn thì con Hồng đâu ra nông nỗi này.

Nó chạy ra định gọi một chiếc tắc xi hay cái gì đó thì chiếc xe hơi màu đen tự nhiên dừng lại gần chỗ hai đứa, bước xuống là tên Trường mà nó ghét nhất chưa hết còn có mấy người mặc vét đen nữa chứ, nó định chạy chốn nhưng còn bạn nó thì sao, nó đã vì mình mà như thế này, thế là nó chạy ngay lại, nó nắm tay tên kia và bảo:

- Anh…anh có thể giúp tôi đưa con bạn tôi vào bệnh viện không…? Loan sợ quá nên lắp bắp hỏi.

Trường nghe Loan bảo mình như vậy, anh định hành cô cho bõ ghét nhưng thấy nét mặt lo lắng của Loan, hình như con nhỏ đang khóc thì phải, anh bước lại xem cô gái kia thế nào.

Trường cùng ông quản gia ăn cơm xong, anh lên thăm Loan, xem nó đã dậy chưa thì thấy nó chốn thoát mất tiêu rồi, anh vừa bực vừa cảm thấy thú vị khi nhìn màn hình camera ngoài cổng, anh thấy những hành động của nó là anh lại ôm bụng lên cười rũ rượi, ông Tài cũng phải lắc đầu chịu thua nó, nhưng thấy Trường vui thì ông lại hài lòng, xem ra cô bé này sẽ không được yên đâu.

Trường gọi điện thoại mấy lần cho Loan mà nó không chịu nghe, bực mình anh bảo ông Tài:

- Xem ra cô ta cũng gan thật không chịu nghe máy gì hết, ông cho đánh xe theo cháu đi tìm cô ta, chắc là cô ta không đi được xa đâu, vì đây là lần đầu cô ta tới đây mà…!

- Nhưng biết đâu cô ta đã đón được xe về nhà thì sao…? Ông Tài nghi ngờ hỏi lại.

Trường cũng hơi chần chừ khi nghe ông Tài nói nhưng anh quả quyết:

- Mình cứ đi thử xem, nếu không thấy thì thôi, cháu cũng muốn tiện thể đi xem hòa nhạc luôn, còn chuyện của cô ta thì mai tính, mình đã có đầy đủ t

1 .. 46 47 48 [49] 50 51 52 .. 131
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)