Truyện Hay One Way Ticket Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
XtGem Forum catalog
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Truyện Hay One Way Ticket Full

Truyện Hay One Way Ticket Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 2210

Truyện Hay One Way Ticket Full

ời khác thôi…”
“Tại sao em biết anh đi đâu để mà theo dõi…”
Sực nhớ đến hôm trước, em có mượn điện thoại của tôi, nói là để chơi game…
“Em đọc lén tin nhắn của anh à?Em không biết tôn trọng quyền riêng tư sao?”
“Thì đã sao, không như thế làm sao tôi biết được anh còn giấu diếm bao nhiêu chuyện sau lưng tôi nữa.”
“Đủ rồi! Em cũng có bao nhiêu người theo đóthôi, ngày nào cũng nhắn tin gọi điện cho em, anh cũng có quan tâm hay quản lý em đâu. Anh tin em tại sao em không tin anh chứ?”
“Nhưng tôi không có trả lời họ, cũng không có làm ra chuyện lén la lén lút như anh…”
“Thế nào là lén lút?Anh đã nói chỉ là bạn thânmà thôi. Em có muốn gặp mặt bạn anh để nghe giải thích không?”
“Anh nói vậy là cô ta cũng biết anh đang quen với tôi à?”
“Biết chứ sao không, anh không cần phải giấu diếm làm gì.”
“Vậy mà cô ta vẫn chấp nhận làm kẻ thứ ba à?”
“Cái gì mà kẻ thứ ba?Em biết mình đang nói gì không?Em bình tĩnh nghe anh giải thích được không?”
“Chứ không phải thì là gì?Sao cô ta không có một chút sỉ diện nào hết vậy?”
“Im đi, còn nói năng như vậy nữa là anh trở mặt bỏ về đấy.”
“Anh nạt nộ tôi?Anh nạt tôi vì con nhỏ đó à?”
Đôi mắt em bắt đầu ươn ướt những giọt sương long lanh. Nhưng điều đó không làm cơn nóng nảy của tôi giảm bớt chút nào.
“Phải, là như vậy đấy, anh không cho phép bấtcứ ai sỉ nhục hay nói xấu cô ấy, kể cả em cũngvậy.”
“Anh thương cô ta đến thế sao?Vậy anh nói đi, giữa tôi và cô ta, anh chọn ai?Nói đi…” em gào lên.
“Em đừng có bướng bỉnh như vậy được không?Chưa nghe rõ đầu đuôi đã làm ầm ĩ lên…”
“Nói đi…”
“Tại sao phải chọn chứ?Rõ ràng hai mối quan hệ khác nhau mà…”
“Tôi không muốn nghe những lời giả dối nữa. Anh nói đi…”
Bướng gì mà bướng thế không biết, ngang nược vừa vừa thôi…
“Đừng ép anh.”
“Nói vậy là anh chọn cô ta chứ gì?Tôi hiểu rồi, chia tay đi.”
Chia tay?Em coi hai chữ đó như là trò đùa haysao mà có thể dễ dàng nói ra đến thế?Ngày đó cũng vậy, bây giờ cũng vậy. Em không chịu nghe tôi giải thích một lời nào. Hóa ra tình cảm của chúng tôi đối với em có thể dễ dàngvứt bỏ như vậy sao…Tôi thở dài, giọng trầm xuống:
“Nếu đó là điều em muốn.”
Dứt lời, tôi quay người bước ra cửa…
“Anh, khoan…”
“Cô đem hai chữ đó ra để đùa giỡn hay sao?Bây giờ tôi muốn cho cô biết, người không coi trọng mối quan hệ này là cô, chứ không phải là tôi đâu.”
“Rầm !”
Cánh cửa đóng sập lại. Tôi bước đi mà tâm trạng não nề…
Thật ra trong lòng tôi, giận thì có giận, tức thì có tức thật, nhưng tôi biết không đến nỗi để làm như vậy. Tôi thừa biết tính em trẻ con, lại cứng đầu, mỗi khi tức lên thì không chịu nghe ai nói gì cả. Nếu đợi em dịu lại, hoặc chịukhó xuống nước năn nỉ hồi lâu thì sẽ bình thường thôi. Tôi bỏ qua cho em được nhiều lần thì lần này cũng có thể nhắm mắt làm ngơ. Nhưng mà nếu cứ tiếp tục như vậy thì thực sự tôi không biết làm cách nào để dứt ra khỏi cuộc tình này. Hãy thông cảm cho anh, thà bây giờ em đau một, em sẽ coi anh là kẽ phụ bạc, vô tâm nhưng như vậy vẫn đỡ hơn là nếu chúng ta cứ tiếp tục. Đến sau này anh đi, thì em còn đau hơn thế nào nữa. Em cứ tức giận, cứ căm hận anh đi, anh không trách em đau. Với anh, em mãi mãi vẫn là cô khờ mít ướt đáng yêu…

“Anh, em hơi quá lời, đừng giận.”
“Sao không trả lời tin nhắn của em?”
“Reng…reng…”
“Bíp.”
Tôi cúp máy, tắt nguồn điện thoại…

“Này, hôm nay không đi chơi với bạn gái à?”
Thằng Đức vẫn như mọi khi, cười nhạo châm chọc.
“Ổng chia tay rồi.” thằng dê già lắc đầu.
“Cái gì?Đùa thôi phải không?” nó cười lớn.
“Không đùa.”
“Tại sao vậy?” tiếng cười im bặt.
“Chẳng sao cả.”
“Có hối hận không?”
“Chắc là không.”
“Ờ…”

“Trả lời em đi mà. Năn nỉ đấy. Nghe điện điện thoại của em đi.”
“Bíp.”

“Có T ở trong lớp không bạn?”
“Nó trốn ra ngoài từ lúc trong tiết rồi.”
“Cám ơn…”

“Có T…”
“Hôm nay nó nghỉ học rồi.”
“Cám ơn…”

Hôm nay là ngày thi thử tốt nghiệp, không biết có ăn ở thất đức gì không nữa, mới sáng sớm đã mắc mưa làm cả người như chuột lột. Đã cố vào nhà vệ sinh vắt quần áo rồi mà vẫn ướt nhẹp. Lạnh quá.
Tôi có một sở thích kì lạ là không bao giờ dùng áo mưa, cảm giác mặc vào cứ chật chội và khó chịu. Nếu như việc không gấp thì từ tốn kiếm nơi nào đó đứng chờ, hút vài điếu thuốc, nhìn ngắm đường phố được tẩy rửa bụi bặm. Còn nếu như quá gấp gáp thì cứ như thế đội mưa mà đi, chẳng cần che chắn cũng chẳng cần quan tâm. Ai nói gì cũng mặc, có lẽ điểm giống nhau của hai đứa : đều cứng đầu cứng cổ.
“Này…” Em chìa cái khăn tay về phía tôi.
Ừ nhỉ, em cũng thi phòng này mà, tên gần nhau nên suốt ba năm trời lúc nào cũng chung phòng.
“Cám ơn…”
“Có lạnh không?Em có áo khoác, hay là…”
“Không cần. Đi hút điếu thuốc là ấm ngay.”
“Anh…”
“Có gì nói sau.”
“…”

“Còn giận à?”
Em chạy theo tôi ra khỏi phòng thi, vỗ vai hỏi lí nhí. Chán thật, đã cố nguệch ngoạc vài chữ cho có rồi ra sớm, vậy mà em cũng đi theo…
“Có giận gì đâu. Trước giờ anh chưa giận ai bao giờ.”
“Tha lỗi cho em…”
“Em không có lỗi, anh mới là người cần nói câu đó.”
“Vậy mình…”
“Nhưng anh không muốn nói.”
“Anh…”
“Đừng đi theo nữa. Anh đi về nhà đây.”
“Nghe em nói một câu thôi.”
Em níu tôi lại, tay run run…
“Một câu thôi nhé…” Tôi thở dài, dù trong lòng mềm nhũn ra nhưng vẫn cố làm vẻ lạnh nhạt, khó gần.
“Viết lưu bút cho em. Anh…hứa rồi cơ mà.”
“Ừ.”
“Giờ em không có đem theo, chiều nay nhé. Em đợi anh trước trung tâm ngoại ngữ sau trường.”
“Không biết anh có rảnh không nữa.”
“Không gặp em không về.”
“…”

Chiều nay, trời âm u, lạnh lẽo…những chiếc lá rơi rụng lả tả khắp mặt đường bị cơn gió mạnh vô tình cuốn bay đi, hòa chung với bụi đường mù mịt. Trong cái khung cảnh hối hả dòng người qua lại ấy, thấp thoáng bóng dáng mỏng manh của một người con gái…
Mưa rơi…
Lất phất từng hạt, chầm chậm và nhàn nhạt…
Em vẫn đứng chờ.
Mưa rơi…
Ngập trời, ầm ĩ và dai dẳng. Mưa quất rát mặt, tê tái thịt da…
Em vẫn đứng chờ.
Biết như thế là ngốc nghếch, là yếu đuối, là tự hành hạ bản thân mình. Nhưng tại sao em vẫn làm như vậy?
Em bọc cuốn sổ lưu bút trong áo mưa, ôm nó vào lòng, thật chặt, thi thoảng đưa tay lên gạt đi những hạt nước lạnh cóng trên khuôn mặtxanh xao , mặc kệ cả người ướt sũng. Sao khờquá vậy em?Tội tình chi phải làm vậy?
Hồi ức như một con chim nhỏ, nếu ta cứ khư khư giữ chặt thì nó sẽ chết. Hãy mở khung cửa tâm hồn ra, nó sẽ được tự do bay lượn trên bầu trời trong xanh, vì đôi cánh nhỏ đó thuộc vốn không thuộc về trái tim của chúng ta.
Và ngay lúc này đây. Tôi muốn chạy về phía em, ôm lấy em thật chặt và không bao giờ nớilỏng tay nữa, tôi rất muốn, nhưng tại sao tôi lại không làm như vậy?
Tôi đã từng thử buông tay, từng mở toang cánh cửa mà bấy lâu nay đóng chặt. Nhưng tại sao cánh chim ấy vẫn không thể bay đi, màcứ ở lại, quyến luyến trong tim không rời?Và Tiểu Lợi, cô ấy vẫn mãi là người tôi yêu nhất, không bao giờ quên.
Mưa dần giấu kín em, nhòe đi trước mắt tôi…
Xin lỗi em, tình yêu của anh không đủ lớn, không đủ thơ mộng và ngọt ngào như em từng mong mỏi.

“Mày, giúp tao làm một chuyện.”
“Sao hả đại ca.”
“Lấy xe, đưa nó về nhà.”
“Tại sao anh không đi?Bả không chịu đâu, anh đi đi, nãy giờ em cũng thấy tội…”
“Đưa nó về nhà.”
Tôi gắt lên.
“Cứ nói là nếu không chịu về, tao sẽ

1 .. 38 39 40 [41] 42 43 44 .. 47
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)