Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
pacman, rainbows, and roller s
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 4212

Đọc Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Full

ảnh bay lung tung.

Hồng nhìn theo, nước mắt của nó chảy ra, thế là hết, cuộc tình này sẽ không bao giờ còn nữa, hai anh em họ ư, ha ha ha, hay thật, nó là một con điên, nhưng bây giờ nó cần phải tỉnh táo, nó cần hỏi bố mẹ của nó, nó cần xác minh lại xem nó có phải là con nuôi của họ không, mặc dù nó biết điều đó là không thể nào sai.

Nó đi về nhà, nó mở cổng, nó nghe được tiếng cười đùa ở trong nhà, nó nhắm mắt lại, nó biết từ nay, tiếng cười kia sẽ không bao giờ còn nữa, khi sưthật kia được phanh phui, bố mẹ nó có khi vì nó mà đau buồn cũng nên, nhưng nó không thể sống yên được nếu nó không biết nó có thật sự là con của họ không…
Nhìn đôi mắt sưng lên vì khóc của Hồng, bà Hoa ngạc nhiên hỏi:

- Con bị làm sao thế, sao lại khóc đến nỗi mắt đỏ hoe thế kia…?

Hồng nhìn mẹ nó thật đau khổ, nó hỏi bà Hoa:

- Mẹ hãy nói cho con biết đi, con có phải là con đẻ của bố mẹ không…?

Bà Hoa, ông Hùng và cả Khoa nữa tái mặt, họ nhìn nó chằm chằm.

Bà Hoa run giọng hỏi nó:

- Sao tự nhiên con lại hỏi mẹ điều đó…?

Hồng buồn đau nói:

- Vì có người đã nhận con là người thân của họ, con cũng đã xem kết quả AND, và kết quả cho thấy con có quan hệ ruột rà với họ, mẹ hãy nói thật cho con biết đi, con là ai và con có phải là con nuôi của bố mẹ không…?

Bà Hoa nước mắt tuôn trào, bà ôm lấy mặt mà khóc, chỉ có ông Hùng là còn bĩnh tĩnh, ông nói:

- Con đã biết được bao nhiêu sự thật…?

Hồng chán nản, nó bảo ông Hùng:

- Con đã biết gần như là toàn bộ câu chuyện, nhưng con vẫn muốn xác minh lại…!

Ông Hùng buồn buồn bảo:

- Bố mẹ và anh Khoa của con lẽ ra không bao giờ muốn nói ra chuyện này và định giấu nó đến cuối đời, nhưng nay con đã biết rồi thì bố sẽ kể cho con nghe…!

Ông Hùng bắt đầu kể:

- Bố mẹ sinh anh trai của con và khi nó được 13 tuổi, mẹ Hoa của con muốn có thêm một đứa con nữa, và mong lần này sẽ sinh được một đứa con gái, bố mẹ mừng lắm vì kết quả như ý muốn, bố mẹ mong chờ đứa bé ra đời từng ngày, nhưng đau đớn thay, cái thai lại bị chết ngạt và bố mẹ mất đi đứa con mà mình mong chờ hàng ngày, mẹ của con đã ngất đi khi đứa con mà bà yêu quý đã không còn.

- Con cũng được sinh ra cùng ngày với đứa bé ấy, cô y tá đã bế con cho bố mẹ, cô y tá bảo mẹ của đứa trẻ vừa mới chết nên không có ai chăm sóc, nhìn con chúm chím cái miệng vì khát sữa và cái tay nhỏ xíu đung đưa, mẹ Hoa của con đã bật khóc, bà đã đồng ý nhận nuôi con, từng ngày bà yêu quý và thương yêu con như con ruột, mặc dù nỗi đau kia vẫn còn đó, nhưng nhờ có con mà mẹ con dịu bớt đi…!

- Nay con đã biết được sự thật rồi, bố hy vọng sẽ không có gì thay đổi, nếu con muốn nhận lại người thân bố mẹ và anh Khoa của con không hề ngăn cấm, nhưng bố mong muốn con vẫn coi gia đình này là nhà của con, và con vẫn yêu quý anh trai của con và bố mẹ như xưa, và bố mẹ và anh Khoa của con cũng yêu quý con như vậy…!

Hồng ngồi nghe, mà tâm trí đã bay đi đâu rồi, nó lo cho Trường, nó hy vọng anh lái xe an toàn và hy vọng anh ấy không khóc.

Nó đau khổ nói:

- Con đã hủy hôn ước với anh Trường rồi…!
Cả nhà kinh ngạc khi nghe Hồng hủy bỏ hôn ước với Trường.

Bà Hoa hỏi:

- Tại sao thế hả con, sao con lại hủy bỏ đính ước khi ngày cưới sắp đến gần rồi…?

Nó ôm lấy bà Hoa mà khóc, nó nói trong tiếng nấc.

- Mẹ có biết anh ấy là gì của con không, anh ấy là anh em con chú con bác với con đấy, mẹ nghĩ là hai em có thể lấy nhau sao…?

Bà Hoa, ông Hùng và Khoa ngồi bất động trên ghế, họ cảm thấy quá khủng khiếp, sao lại có chuyện oan trái như thế chứ, không thể nào, chuyện này làm sao mà xảy ra được.

Bà Hoa mặt tái lại, bà run run nắm lấy tay của Hồng, bà hỏi mà giọng nói đã gần hết hơi rồi.

- Con…Con có chắc về điều đó không, nhỡ đâu có nhầm lẫn thì sao…?

Hồng cười buồn, nó nhìn mẹ của nó với ánh mắt biết ơn.

- Không đâu mẹ ạ, vì con đã xem hết tất cả những tấm ảnh, hồ sơ, lý lịch của họ rồi, đấy là chưa tính kết quả xét nghiệm ADN…!

Không đợi Hồng phải nói nhiều bà Thủy Tiên cũng đến ngay sau đó, bà tự giới thiệu là Dì của Hồng, bà đã cho họ biết bà đã tìm nó như thế nào và kể cả việc tại sao Hồng phải hủy bỏ cái đám cưới kia nữa.

Cả gia đình bà Hoa cảm thấy tai họa đã thực sự giáng xuống gia đình, họ lo sợ cho Hồng, vì thà rằng chúng nó chia tay nhau vì không hợp nhau và vì nguyên nhân khác còn hơn, đằng này lại là do chúng nó có quan hệ ruột rà máu mủ, thật là đau khổ.

Hồng còn trẻ quá, liệu nó có thể chịu được cú xốc này không, tất cả đều nhìn Hồng, họ muốn biết bây giờ nó đang nghĩ gì trong đầu, họ lo sợ nó vì chuyện này mà nghĩ quẩn thì khổ.

Bà Hoa an ủi nó:

- Con cũng nên quên đi con ạ, vì cuôc đời này hay có nhiều chuyện oái oăn, nhưng ta phải tiếp tục cố gắng để sống và phải tiếp tục vươn lên, con không vì mình thì hãy vì người thân mà phấn trấn tinh thần lên, con mà làm chuyện gì dại dột mẹ sẽ không sống được mất…!

Hồng yên lặng không nói gì, nó không hề có định tự tử hay làm chuyện gì dại dột, nó không hề lo cho bản thân nó, mà nó lo cho anh, nó đang tự hỏi bây giờ anh Trường đang ở đâu, anh sẽ không vì nó mà uống rượu say chứ, rồi anh làm sao mà lái xe về, nhỡ có tai nạn thì sao, nó có nên gọi điện cho anh để hỏi thăm không.

Nhưng nó lắc đầu nó không nên làm thế, bây giờ nó nên tránh xa anh càng xa càng tốt, vì nếu ở gần anh lúc này, nó sẽ không kiềm lòng được mà gây nên tội thì sao, thôi thì tạm biệt anh, nó sẽ sống cả đời không yên ổn vì lo cho anh và vì nó yêu anh, một mối tình đau khổ và đây oan trái, trái tim của nó rỉ máu, tình yêu tuổi 17 của nó kết thúc trong đau đớn và trong hờn tủi.

Nó ngước mặt lên nhìn bầu trời, nó cảm nhận được hơi ấm của ánh sáng ban mai, nó cũng hy vọng ánh sáng ấy cũng gửi đến trái tim băng giá của Trường, và mong anh tìm được một người con gái yêu anh và làm cho anh quên được nó, mặc dù trong lòng nó không muốn một chút nào và đang ghen dữ dội nhưng bây giờ nó chỉ là em gái của anh thôi, nó cần phải thay đổi cách nhìn nhận cuộc sống theo hoàn cảnh mới.
Hồng nhìn người thân của mình, nó bảo:

- Con đã xin được một xuất học bổng, nên con sẽ đi du học…!

Cả nhà nhìn nó, họ hiểu nó muốn ra đi để quên đi nỗi đau, mặc dù họ không muốn nó đi, nhưng không còn cách nào cả, chỉ cần nó có thể sống tốt là được, vì nó đi nó cũng sẽ về nhà, nó có đi luôn đâu mà sợ…

Bà Thủy Tiên bảo:

- Con chọn học ở đâu…?

Hồng buồn buồn bảo:

- Con muốn sang Anh du học, vì con thích thành phố này, và cả mấy trường đại học ở đấy nữa…!

Bà Hoa khóc, bà hỏi Hồng:

- Bao giờ thì con đi…?

Hồng cười buồn bảo cả nhà:

- Con xin lỗi, lẽ ra là tháng sau, nhưng nay con muốn đi sớm hơn, có lẽ là trong tuần này, con muốn sang trước vì con muốn đi du lịch ở đâu đó rồi nhập học luôn…!

Khoa hỏi Hồng vì anh lo lắng cho nó:

- Em có cần anh đưa em đi không, vì anh không yên tâm lắm…?

Hồng lắc đầu, nó nói:

- Không cần đâu anh, em có thể tự lo cho mình được…!

Bà Thủy Tiên ở lại ăn cơm với cả nhà, Hồng xin phép về phòng trước vì nó hơi mệt, nó buồn quá, vậy là lần này nó sẽ đi xa thật, và nếu không có chuyện gì thì có lẽ năm năm sau nó mới về, nó đang chạy trốn chính bản thân mình, nó muốn học tập và công việc làm cho nó quê

1 .. 113 114 115 [116] 117 118 119 .. 131
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)