Truyện Nơi Ấy...Ngoảnh Lại Voz Full - Truyện Teen - iuvn.wap.sh
XtGem Forum catalog
header ("Location: http://24giay.xtgem.com");
Truyện Nơi Ấy...Ngoảnh Lại Voz Full

Truyện Nơi Ấy...Ngoảnh Lại Voz Full

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 1247

Truyện Nơi Ấy...Ngoảnh Lại Voz Full

đói quá, điện thoại hết pin. Bước chân ra khỏi quán mà đầu óc mình quay cuồng như phê thuốc. Cảm giác mệt mỏi ùa về. Mình lê lết về xóm y như thằng nghiện. Mình cố gắng tránh mặt anh chị. Đói, mình đi xin cơm anh hàng xóm. Cuộc sống SV, thấm lắm các bác ợ. Mình ăn cơm nguội, cơm không đấy ợ. Thậm chí không có mắm mà chan. Mồm nhai rệu rạo…không còn biết gì là ngon hay dở nữa, mình chỉ biết rằng…ăn để mà sống.

Khi mất phương hướng con người ta hay làm chững điều không còn theo lý trí nữa. Mình lúc này cũng thế. Mình cắm điện thoại, được 1 củ. Lại tiếp tục với game. Bọn bạn có lẽ đang rất lo lắng cho mình. Nhưng biết làm sao, bởi lúc này mình nào còn biết gì nữa. Và cái điều mình không ngờ đó là Popi và EX đi tìm mình. Con gái thường khá nhạy cảm. Popi và EX gặp mình trong quán nét. Hai người đứng đó, nhìn mình. Họ không nói, nhưng mình biết trong ánh mắt họ có…một cái gì đó…thất vọng ghê lắm.

- Hell về đi. – Cuối cùng thì Popi phá tan sự im lặng.
- Hãy coi như chưa có người bạn như hell đi.
- Hell…đừng thế nữa được không???
- Kệ mình đi…về hết đi…
- Mình cứ đứng đây tới khi nào Hell về đó.
- Thôi được, thế thì mình đi.

Mình đi thật. Không một lần nhìn EX, mình sợ cái ánh mắt đó. MÌnh sợ cái ánh mắt đó sẽ khiến mình một lần nữa…đau. Mình đi…nước mắt rơi…nhiều người đọc tới đây thấy mình đàn bà, không sao. Cảm giác phản bội, cảm giác ê chề, cảm giác tương lai không lối. Mọi thứ như không cho mình một con đường đi. Mình về xóm và ngủ…mình muốn mọi thứ chỉ là một giấc mơ.

Ngày thứ tư vô vị:

Cuộc sống không là màu hồng. Nếu là màu hồng thì mình thấy nó thật nhàm chán. Cũng như một bức tranh phải có đủ màu sắc, nhưng đôi khi ta thấy một bức tranh trắng đen lại là một bức tranh đẹp.

Lại lang thang như một thằng dở. Tới lúc này thì đầu óc không còn điều khiển được mình nữa. Mình đang lạc lối thực sự. Mọi thứ như quá đơn giản…hay tại mình thổi phồng tất cả nó lên. Mình cứ ngồi quán net mà đâm đầu zô game. Không còn nghĩ ngợi được gì sung quanh nữa. Đôi khi mình còn ghét ngay cả lũ chiến hữu xuất hiện trước mặt mình lúc này. Chúng nó khuyên bảo mình nhiều. Nhưng hơn ai hết, mình cần sự yêu lặng lúc này. Thà để mình cô đơn còn hơn quan tâm mình. Bởi sự quan tâm lúc này, với mình chỉ thêm mệt mỏi.

Nhưng cũng tới một mức độ nào đó, con người ta biết mình nên dừng hay tiếp. Mình cần sự yên tĩnh. Trong sâu thẳm mỗi người quê hương luôn là nơi yên bình nhất. Mình quyết định về quê nội vài hôm. Mình cũng không biết là quyết định này là đúng đắn hay sai lầm nữa.

Sáng hôm đó mình ra bến xe để về nhà ông bà nội. Cũng đã gần 5 năm rồi mình chưa trở về nơi đây. Mình cùng bố mẹ ở với ông bà từ khi mình vào cấp 2 thì mới chuyển đi nơi khác. Lúc này mới nghiệm ra rằng đi đâu và về đâu thì quê hương vẫn là nơi yên bình nhất trong lòng mỗi người. Chuyến xe ca đưa mình về với quê hương thân yêu. Có quá nhiều đổi khác, nhưng cái nét dịu dàng, thân quen của nơi mình chôn nhau cắt rốn thì vẫn nguyên vẹn. Xe càng lăn bánh thì bao kỉ niệm tuổi thơ lại càng ùa về. Yên ả, thanh bình, xua đi cái náo nhiệt của đô thị, bao lo âu mệt nhọc tan biến.

Mọi khi cứ lên xe là mình ngủ. Nhưng lần này mình không ngủ được, phần vì hồi hộp, phần vì muốn thưởng thức chọn vẹn cảnh đẹp quê hương. Trên xe thì toàn là dân cùng quê cả, nên nghe họ nói chuyện về quê hương mà phấn khích lạ thường, lại được cái sự kiện tận thế nên trên xe càng rôm rả. Nhưng mình vẫn ngồi im, tại bởi không quen, hay nơi công cộng thì mình ít nói lắm. Có một cô bé khác cũng như mình. Đôi mắt to tròn, đen láy, không chớp nhìn ra ngoài ô cửa. Cô bé phả hơi ấm vào ô cửa kính, vẽ nghệch ngoạc và cười. Tôi mỉm cười. Cô bé dễ thương.

Xe chạy tầm 3 tiếng đồng hồ thì tới nơi. Ra đón mình là ông nội. Ông năm nay đã ngoài 60, nhưng thời gian không thể xóa nhòa nụ cười thường trực, nét yêu đời pha chút nghiêm khắc ở ông, ông đẹp lão. Thấy cái là ông nhận ra mình ngay, chả bù cho mình cứ quay ngang quay ngửa tìm ông.

- Mả cha anh! Giờ mới về thăm ông bà được. Lên xe ông chở về, có mệt không cháu?
- Dạ! Cũng hơi mệt nhưng vui ông à! Ông cứ để con lái xe cũng được.
- Gớm, anh có biết đường không. Mày cứ để ông làm tài xế cho mày.
- Dạ! Vậy tùy ông. – Tôi ngoan ngoãn ngồi lên xe, hướng mắt về phía trước.
- Ơ ông ơi? Ai kia như chú Cường gần nhà mình phải không ông?
- À! Chú Cường! Ra đón cái Lan Anh vừa đi lên tỉnh về thì phải.
- Ơ! Thế kia là Lan Anh hả ông?
- Cái thằng! Mới có 5 năm mà mày quên hết rồi à? Cái Lan Anh chơi với mày từ cái thời đóng khố còn gì nữa.

Trời ơi! Cô bé có đôi mắt to tròn ấy là Lan Anh, cô bạn hồi cởi quần tắm truồng của tôi. Năm năm không gặp mà nhìn nó khác quá. Nhìn tinh nghịch, hai má núm đồng tiền duyên dáng, cao ráo, ra vẻ thiếu nữ ra phết, không quá kiêu xa như con gái thành thị, không quá quê mùa, cái đẹp duyên dáng lạ thường mà…khiến bao ánh mắt thèm thuồng. Tôi còn nhớ cái ngày chuyển đi hai đứa cứ nhìn nhau mà khóc. Thế mà bao lâu nay trong ký ức của tôi lại không có hình bóng cô bé đen nhẻm, nghịch ngợm đó. Nhưng hôm nay, lại ùa về, ước gì cái tuổi thơ của tôi được quay lại. Con người ta khi còn nhỏ thì ước gì mình lớn nhanh để khỏi phải đi học, khỏi phải nghe mẹ la. Tới lúc lớn rồi thì lại ước gì cái tuổi thơ đó quay lại.

- Ơ! Anh cu tèo…hì hì- mải nghĩ mà Lan Anh đã nhận ngay ra tôi. Chiến hữu phá làng phá xóm. Cơ mà mới gặp mà nó đã lôi cái tên cúng cơm của tôi ra troll.
- Cái tít phải không? Thế mà anh không nhận. Mà anh có tên nha mầy, không còn cu tèo nữa đâu.
- Em cũng có tên chứ bộ. Cứ tít, tít hoài.
- Hề hề tại em kêu anh trước mà.

Hai đứa cứ thao thao bất tuyệt mà quên đi hai bậc phụ huynh.
- Về thôi hai đứa. – Chú Cường phá tan cuộc “tâm sự” của hai nhóc.
- Dạ! Ba kèm ông hai đi, để anh Hell lai con nha ba?
- Thôi được, hai đứa đi chơi nhanh nhanh còn về ăn cơm nha? Đúng là tuổi trẻ.

Son phải biết, được lai người đẹp sau lưng. Khỏi nói nhé. Lên con dream của chú cường. Em- Lan Anh- ngồi sau. Không như con gái thành phố, em nó ngồi xa lắm các bác ợ. Đường thì khó đi mà em nó lại ngồi xa nên rất là khó đi.
- Nhóc ngồi gần anh lại coi.
- Mơ đi sói ạ!
- Sặc! Đường khó đi! Nhóc ngồi vậy ngã ráng chịu á…
- Xí…
Nói vậy mà vẫn biết điều nhích gần lại. Cơ mà gần thế này thì khó đi hơn đấy…

- Anh tèo…ý quên! Anh Hell về nghỉ tết dương ha?
- À! Ừm…thế nhóc học lớp mấy rồi?
- Em năm nay 12 anh.
- Học ở đây vui ha?
- Chán bỏ xừ! Em thích lên thành phố hơn.
- Hey…học ở đây là nhất rồi nhóc ạ. Thành phố không hay như ở quê mình đâu.
- Thật anh ha?
- Anh đùa nhóc chắc.
- Vậy em không lên thành phố nữa anh Tèo ha?

Ngây thơ, hồn nhiên, đó là tất cả những gì mình có thể nói về cô bé này. Nói tóm lại thì hôm nay em nó được nghỉ tết dương, vừa lên tỉnh thăm bà nằm viện. Nhà em cũng xa trường cấp 3 tầm 20 cây số nên phải ở cùng chú bác lên đó. Chả biết duyên trời hay sao mà cho mình gặp em, hên hay xui cũng không biết nữa. Mình vừa lái xe, em nó vừa chỉ đường và kiêm luôn hướng dẫn viên du lịch.

Xe đi được một đoạn thì trước mắt hai đứa là cảnh, phải nói là bồng lai tiên cảnh. Mặt hồ lặng như tờ trong cái xe xe lạnh

1 .. 5 6 7 [8] 9 10 11 .. 20
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)