c thái độ “chẳng có tý ấn tượng”của Jung Min, anh lại còn quay ra cười dịu dàng với Đan nữa. Vân bặm môi, khốc òa lên.
- SEO WOO JOONG! Đáng ra người anh phải vỗ về là em chứ không phải con ranh đó. Người anh yêu là em…
- Sao tôi phải làm thế với cô? KHOAN ĐÃ, cô là kẻ khiếwn Đan khóc phải không??? (Jung Min tức giận)
ANH!!!Em…chẳng thể nhận ra anh nữa rồi.SEO WOO JOONG!!!
- Xin nhắc lại: tôi là Jung Min!
Bạn Vân xì xào to nhỏ sau lưng ả, câu duy nhất Đan nghe thấy là “Seo Woo Joong si mê Vân điên đảo mà cũng có ngày thế này sao?!”. Vân như cái xác khô, ả tái mét nhào tới Đan, quên cả sự tồn tại của Jung Min.
- Anh bỏ em vì con ranh đó àk! Anh bỏ em vì nó àk!
- Ê CON HỒ LY CÁI, BUÔNG RA MAU!!!
Vân túm tóc Đan trước sự bất ngờ của Đan, Huyền và Jung Min, hoàn toàn mất hết lý trí.
- Tao sẽ giết mày!
- Con này, mày làm tao ngứa mắt rồi đấy!!!
Giữa lúc Huyền ẩu đả với Vân, Jung Min chen ngang, hất mạnh tay Vân ra khỏi Đan. Jung Min ôm chặt Đan chẳng chừa chỗ nào cho cô thở. Đan nghe rõ tiếng gầm gừ trong họng anh, tiếng nghiến răng kiềm chế…
- Tôi.không.phải.người.cô.tìm! Cô.cũng.không.phải.người.tôi.yêu! Nếu còn động đến Đan, tôi không đảm bảo sẽ để cô yên thân đâu!!!
Đan vui quá, dù trước kia anh có yêu Vân hay thế nào nhưng giờ đây, chỉ cần anh luôn bảo vệ cô như vầy là quá đủ rồi. Đan vòng tay, ôm chặt anh, tận hưởng cảm giác được anh che chở khỏi người yêu cũ của anh.
Vân bàng hoàng, chuệnh choạng, ả quay ngoắt người, vừa khóc vừa bỏ chạy. Bạn ả cũng lẽo đẽo chạy theo. Jung Min thở mạnh trút cơn bực trong người, khẽ buông Đan ra, anh lại nở nụ cười thiên thần.
- Em thật hư hỏng. Anh toàn thấy em rây vào ba cái chuyện tầm phào.
Đan vẫn còn đang sướng, dù anh có mắng Đan tệ hại hơn thì Đan vẫn cứ cười, níu anh không chịu buông. [Ả Vân còn không được níu anh nữa cơ!'>
- We we. làm phiền chút nhá. Thế rút cục thì việc này (chỉ tay vào Đan và Jung Min) diễn ra như thế nào?
- Àk đúng! Anh thoát ra như thế nào?
- Thích pơ nhau không?
- Ưmk? (anh ngẫm nghĩ như để tìm cách miêu tả chính xác nhất) Anh phá khóa!
- AX, PHÁ KHÓA??? (đồng thanh)
- Ừk, tại em lừa anh đấy, Bực quá đi.
- Anh đạp tung cửa hả? Hay anh gọi thợ phá khóa? Thế nhà em bây giờ tan hoang àk??? (sửng sốt)
- Không! Anh vào phòng em kiếm tạp cái cặp tóc,…mang ra cậy cửa. (nói đến đây anh cười ầm ĩ). Anh cũng thấy lạ, sao mình lại có thể phá khóa chuyên nghiệp vậy cơ chứ!
“Anh ấy…đa tài nhỉ? hihi. ” – Huyền tặc lưỡi.
“Ui trùi ui! hok biết cái cặp tóc nào xấu số ?!” – Đan thì cố gắng tưởng niệm một cái cặp nào đó – nó đã hy sinh. “Lại còn phá khóa chuyên nghiệp? chứng tỏ an ninh quanh đây phải đặt Báo Động Đỏ với Jung Min.”
Nhà Huyền rộng thênh thang, sang trọng và hiện đại. Bố mẹ Huyền là giám đốc và thư kí trong công ty lớn. Huyền là con một, tiểu công chúa duy nhất trong gia đình.
Ba người ngồi ở phòng khách, vừa ăn bánh uống trà vừa nói chuyện vu vơ. [như mấy đứa dỗi hơi'>. Jung Min rất tò mò về chuyện với Vân.
- Cô ta là ai mà làm phiền hai người?
“Ax, vào chủ để rùi đó!” – Câu hỏi làm Đan và Huyền giật mình.
- Ừmk…(Huyền nhìn Đan:”Có nói sự thật không?”)
Đan gật đầu cái rụp, cô chẳng còn mảy may do dự nữa, có kể anh cũng không nhớ Vân.
- Cô ta tên là Vân, có lẽ trước kia từng là người yêu của anh – Tôi đoán thế. (Huyền tiếp lời)
- Vậy àk? (Jung Min nhún vai)
“Haha, biết mà. Anh ấy chẳng thèm ngó ngàng đến con nhỏ đó!!!”
- Nhưng àm anh không có ấn tượng thật sao? (Huyền chồm lên hỏi)
- Ừk (ngây ngô)
- Chỉ sợ đến lúc đùng một cái anh nhớ lại, bỏ rơi bạn tôi thì anh quả là đồ không ra gì (Huyền nhếch mép. Cô chưa tin Jung Min)
Huyền nói làm Đan nghẹn bánh, tụe dưng nghĩ chuyện xa vời.
- Không có chuyện đó đâu!!! (anh khẳng định)
- Thật hok? (Huyền nheo mày)
- Chắc chắn. Cách đay không lâu, nhìn ảnh cô ta thì tôi có phản ứng đấy. Nhưng bây giờ, tôi chẳng cần biết cô ta là ai!
- Hở? Vì sao?
Jung Min không nói gì, anh chống một tay lên cằm, nhìn Đan chằm chằm và nở một nụ cười mỉm ranh mãnh.
- KHỤ KHỤ (nghẹn tập 2)
- Aaaaaaaaaaaaaa! (Huyền như hiểu được điều gì đó)
Huyền đáp cho Jung Min cái nhìn thù địch, rồi sạt lại chỗ Đan, đe dọa cô.
- Tớ biết rồi! Ghừ! lại cái kiểu Thiên Hạ Đệ Nhất Lừa Tình. ĐAN, tớ không thích câu jqua lại với tên này nữa. (Huyền chỉ thẳng mặt Jung Min mà la to)
Jung Min sock nặng, nụ cười tắt lịm, anh căng mắt nhìn Huyền, Huyền đá cho anh một cú mà anh không thể tưởng tượng được.
- Cậu không biết mấy thằng con trai sát gái lừa tình ra sao àk. Noi gương gã Nam ấy!!! (Huyền hậm hực)
Đan ngừng ăn đưa mắt nhìn Huyền – lườm Jung Min chòng chọc; rồi quay sang jung Min – vẫn chống tay, nhìn kẻ đối diện bằng ánh mắt tóe lửa.
“Huk?”
- Nam là thằng nào? (Jung Min hỏi, sát khí cuồn cuộn)
- Nam là một thằng ngu chỉ biết lừa tình con gái (gầm ghè)
- Nó giống tôi điểm nào? (vẫn đang giữ bình tĩnh)
- Giống toàn diện!!!
“Xoẹt- bùm!”, hai kẻ lặng lẽ chẳng nói gì thêm, ánh mắt dữ dằn giao nhau tạo nên Vụ Nổ Chấn Động Địa Cầu.
- Thôi thôi. Xin các người, làm tôi ăn không ngon, nuốt không trôi. (chen ngang)
- Cô có xem trên TV không. Seo Woo Joong là một dân chơi khét tiếng đấy.
- Có xem. Thì sao?
- Nhỡ sau này Seo Woo Joong mà trở lại, chắc kẻ đầu tiên hắn là cô!
- Ờ, hắn nhìn dân chơi nhưng mà ngu lắm. Chẳng nhớ tôi đâu!
- Trời ơi sao lại đấu khẩu hoài vậy (Đan mệt mỏi)
- …Anh có đảm bảo không làm Đan tổn thương sau này không? (Huyền đã nhượng bộ)
- Tôi sẽ chẳng bao giờ làm Đan tổn thương.
- Được! Tôi chờ xem anh thực hiện câu nói này.
- Jung min, anh không được tiếp xúc với loại người như Vân (Đan nhảy vào)
- Em ghen đấy hả? (Jung Min phá ra cười)
- Anh nằm mơ àk? Đó là lời khuyên…
- Ừk, vậy anh sẽ nghe lời khuyên:Sau này không để ý ai ngoài…
- AX. ANH ĐỪNG CÓ LUYÊN THUYÊN!!!
Huyền xem chừng đã dễ chịu hơn, cứ thấy mấy hotbot bộc lôc “cá tính”là Huyền lại ác cảm (Nhờ gã Nam đấy). Nhưng Huyền vẫn hạ cho Đan một câu trời giáng:
- Hừ. Cứ không nghe ta đi. RỒI MI SẼ PHẢI HỐI HẬN! Xí!!!
Nói chuyện rôn rả đến trưa, trời nắng kinh khủng, Đan chẳng muốn về nhà. Huyền rủ hai người ở lại chơi luôn, thế là hò nhau gọi pizza – nước hao quả về ăn. Huyền lôi đống bàn điện tử cả triệu bạc của cô ra…
- Đan, chơi điện tử với tớ.
- Ax, tớ thua hoài, chán lắm.
- Trò gì? (Jung Min nhảy dựng lên)
- Trò ZY, game mới. Sao ? (lừ mắt) Muốn đấu àk?
- Hừ. Đấu thì đấu. Quân tử hok lùi bước trước…tiểu nhân!
- OK, ngồi đi! Cái này dùng thế này…thế này…(khẩn trương)
- Ờ ờ, rồi! Biết rồi (tiếp thu tốc độ)
- ZÔ!
Trận đấu bắt đầu, úi kìa! Hai tên nghiện game hăng chưa? Giờ mới biết Jung Min dễ bị đầu độc. [giống vụ bánh Khoai'>
“Ax, sao cứ thấy mắt lờ đờ như chuột phải khói…Buồn ngủ quá.”
Ngồi xem một tý, Đan lăn ra ngủ không hay.
…
- Ê ê, chết ở đây tớ không dọn xác nhá. (Huyền gọi Đan) – Ê ê, chết ở đây tớ không dọn xác nhá. (Huyền gọi Đan)
- Hử…? (lờ đờ, dụi mắt)
- Dậy đi Đan, tối lắm rồi. Về thôi, chị hai em vừa gọi điện giục đó.
Đan lăn lộn một vòng…Bịch! Cô ngã nhào xuống đất.
- Hu…Đau wé. Mí giờ rùi? (ngỏm dậy, nhìn qua cửa sổ thấy trời tối om)